Khổ nỗi vì trời tối quá, tôi xác định sai vị trí, nụ hôn ấy lại rơi ngay trên yết hầu của anh.
Hơi thở của Phó Cận Niên trầm xuống, anh dễ dàng khóa c.h.ặ.t hai tay tôi, ép sát tôi xuống giường.
"Hết chiến tranh lạnh rồi à?"
Tôi đẩy anh ra, lầm bầm: "Tạm đình chiến thôi... cháu phải lấy gấu cho Đoàn Tử."
Phó Cận Niên cũng chẳng nể nang gì: "Được thôi, nhưng trước tiên chúng ta phải bàn bạc một chút về chuyện... em đã phải lòng mười tám người đàn ông kia."
Tôi nghẹn họng, chất vấn ngược lại: "Phó Cận Niên, có phải chú nghĩ chú nắm chắc cháu trong lòng bàn tay rồi không? Cháu không phải là người hiền lành dễ bắt nạt đâu. Cho dù cháu có con của chú thì đã sao? Chú đừng hòng dùng nó để khống chế cháu."
Phó Cận Niên bật cười: "Tôi khống chế được em sao? Nhiễm Nhiễm, em tự hỏi lòng mình xem, có lần nào em không nắm thóp tôi không?"
"Cháu nắm thóp chú khi nào chứ?"
Phó Cận Niên buông tôi ra: "Từ nhỏ."
"Thành tích thi không đạt, chẳng phải tôi đã hết lời khuyên nhủ em đi học thêm sao?"
"Chỉ cần em hơi không vui một chút, lần sau em nhất định sẽ mang về một con điểm còn tệ hơn thế cho tôi xem."
Tôi lầm bầm: "Đó là tại chú hung dữ quá... cháu sợ."
Phó Cận Niên đáp: "Ba mẹ em gửi gắm em cho tôi, tôi phải giữ uy nghiêm của người giám hộ chứ."
Tôi ngẫm nghĩ một hồi: "Được rồi, cứ cho là lúc nhỏ chú quản cháu vì trách nhiệm làm phụ huynh đi, vậy còn bây giờ?"
"Bây giờ tôi có hung dữ với em không?"
Tôi vặn hỏi: "Chú thừa biết đứa bé là con chú, vậy mà vẫn giương mắt nhìn cháu diễn trò cười..."
Phó Cận Niên im lặng.
Một lúc sau anh mới nói: "Tôi chỉ suy đoán thôi."
"Tại sao chú không hỏi?"
"..."
Vẻ mặt Phó Cận Niên trở nên hơi u ám: "Em nghĩ xem, với mối quan hệ giữa tôi và em, trong trường hợp chưa chắc chắn mà lại đi hỏi như vậy, trông có giống một tên biến thái không?"
Tôi tưởng tượng thử cảnh tượng đó.
Đúng là có hơi biến thái thật.
Phó Cận Niên thở dài: "Cho dù là lén lấy tóc của Đoàn T.ử đi xét nghiệm ADN, hay điều tra bằng bất cứ phương thức nào khác, đối với tôi mà nói, đều đồng nghĩa với việc tôi đang dùng thân phận bậc cha chú để dòm ngó em."
Tôi không phục, hỏi lại: "Nói cách khác, chỉ khi cháu chủ động thì chú mới không giống biến thái, đúng không?"
"Về nguyên tắc mà nói, đúng là vậy."
Tôi hậm hực đá anh một cái: "Đây chính là lý do chú không thèm tỏ tình với cháu à?"
Đôi mày Phó Cận Niên giãn ra: "Sẽ không tỏ tình đâu."
Anh cúi đầu, chặn đứng môi tôi bằng một nụ hôn sâu đến mức khiến tôi nghẹt thở.
Sau đó, nhìn dáng vẻ thẹn quá hóa giận của tôi, anh khẽ nói: "Tôi sẽ trực tiếp cầu hôn."
Tôi sững sờ.
Phó Cận Niên tiếp lời: "Thời gian gấp gáp, tôi bận chuẩn bị nên không ngờ lại khiến em đợi đến sốt ruột như vậy."
Tôi rơi vào trầm tư.
Đúng thật là... chuyện cầu hôn thì không thể báo trước được, nếu không sẽ chẳng còn bất ngờ gì nữa.
Nhưng tôi chợt nhớ ra điều gì đó: "Không đúng, còn Lâm Nhược Sơ thì sao? Chú làm thế này là vừa chia tay đã có người mới đấy."
"Tôi còn chưa từng chạm vào cô ta, sao gọi thế được?"
Phó Cận Niên nhéo má tôi: "Năm đó khi Lâm Nhược Sơ tính kế tôi là có cao nhân chỉ điểm. Người tôi thực sự muốn nhắm tới là kẻ đứng sau cô ta. Kẻ đó hạ t.h.u.ố.c tôi, lại tình cờ hại đến em, nếu tôi không tính sổ với hắn thì sao mà coi được?"
Tôi nhìn chằm chằm vào mặt anh, chậm rãi suy luận: "Vậy nên chú không nên chia tay với Lâm Nhược Sơ lúc này mới đúng."
"Kẻ đứng sau e là vẫn còn hành động. Có Lâm Nhược Sơ ở đó thì dễ ra tay hơn."
Phó Cận Niên ấn tôi xuống gối, cúi người hôn xuống: "Nhưng cũng không sao cả. Vì chuyện đó mà làm em giận thì thật không đáng."
Đêm càng về khuya, tôi mới nhận ra Phó Cận Niên thực chất rất hay ghen.
Mười tám chàng trai trẻ kia vẫn khiến anh canh cánh trong lòng.
Tôi bắt đầu thấy hoảng, lên tiếng cảnh cáo: "Cháu... cháu và chú là bình đẳng... chú không được phạt cháu..."
Phó Cận Niên "ừm" một tiếng, ghé sát tai tôi thì thầm: "Nhiễm Nhiễm, nếu tôi là phụ huynh, có lẽ sẽ phạt em không được ra khỏi cửa."
"Nhưng đêm nay em nói đúng, chúng ta bình đẳng."
"Với tư cách là một người đàn ông, tôi sẽ chỉ..."
Nghe xong ba chữ cuối cùng anh nói, tôi sợ đến mức trợn tròn mắt.
Chưa kịp phản ứng gì đã bị anh kéo đi đòi "lấy mạng nhỏ".
Cuối cùng, Phó Cận Niên còn cười hỏi: "Ngày mai đi đăng ký kết hôn nhé, được không?"
Tôi vẫn còn đang chìm trong cơn mê man, thắc mắc: "Gấp gáp vậy sao?"
"Gấp à? Tôi thấy cũng bình thường thôi."
"Chẳng phải nói là phải đợi cháu chủ động sao?"
Phó Cận Niên cười khẽ: "Cũng được thôi."
Anh bất ngờ tăng tốc, lười nhác lên tiếng: "Nhanh lên nào Nhiễm Nhiễm, cầu hôn anh đi."
Thấy tôi sắp khóc đến nơi, Phó Cận Niên mới chịu thôi, vội vàng dỗ dành: "Được rồi, cho anh một danh phận chính thức có được không?"
Hơi thở của Phó Cận Niên trầm xuống, anh dễ dàng khóa c.h.ặ.t hai tay tôi, ép sát tôi xuống giường.
"Hết chiến tranh lạnh rồi à?"
Tôi đẩy anh ra, lầm bầm: "Tạm đình chiến thôi... cháu phải lấy gấu cho Đoàn Tử."
Phó Cận Niên cũng chẳng nể nang gì: "Được thôi, nhưng trước tiên chúng ta phải bàn bạc một chút về chuyện... em đã phải lòng mười tám người đàn ông kia."
Tôi nghẹn họng, chất vấn ngược lại: "Phó Cận Niên, có phải chú nghĩ chú nắm chắc cháu trong lòng bàn tay rồi không? Cháu không phải là người hiền lành dễ bắt nạt đâu. Cho dù cháu có con của chú thì đã sao? Chú đừng hòng dùng nó để khống chế cháu."
Phó Cận Niên bật cười: "Tôi khống chế được em sao? Nhiễm Nhiễm, em tự hỏi lòng mình xem, có lần nào em không nắm thóp tôi không?"
"Cháu nắm thóp chú khi nào chứ?"
Phó Cận Niên buông tôi ra: "Từ nhỏ."
"Thành tích thi không đạt, chẳng phải tôi đã hết lời khuyên nhủ em đi học thêm sao?"
"Chỉ cần em hơi không vui một chút, lần sau em nhất định sẽ mang về một con điểm còn tệ hơn thế cho tôi xem."
Tôi lầm bầm: "Đó là tại chú hung dữ quá... cháu sợ."
Phó Cận Niên đáp: "Ba mẹ em gửi gắm em cho tôi, tôi phải giữ uy nghiêm của người giám hộ chứ."
Tôi ngẫm nghĩ một hồi: "Được rồi, cứ cho là lúc nhỏ chú quản cháu vì trách nhiệm làm phụ huynh đi, vậy còn bây giờ?"
"Bây giờ tôi có hung dữ với em không?"
Tôi vặn hỏi: "Chú thừa biết đứa bé là con chú, vậy mà vẫn giương mắt nhìn cháu diễn trò cười..."
Phó Cận Niên im lặng.
Một lúc sau anh mới nói: "Tôi chỉ suy đoán thôi."
"Tại sao chú không hỏi?"
"..."
Vẻ mặt Phó Cận Niên trở nên hơi u ám: "Em nghĩ xem, với mối quan hệ giữa tôi và em, trong trường hợp chưa chắc chắn mà lại đi hỏi như vậy, trông có giống một tên biến thái không?"
Tôi tưởng tượng thử cảnh tượng đó.
Đúng là có hơi biến thái thật.
Phó Cận Niên thở dài: "Cho dù là lén lấy tóc của Đoàn T.ử đi xét nghiệm ADN, hay điều tra bằng bất cứ phương thức nào khác, đối với tôi mà nói, đều đồng nghĩa với việc tôi đang dùng thân phận bậc cha chú để dòm ngó em."
Tôi không phục, hỏi lại: "Nói cách khác, chỉ khi cháu chủ động thì chú mới không giống biến thái, đúng không?"
"Về nguyên tắc mà nói, đúng là vậy."
Tôi hậm hực đá anh một cái: "Đây chính là lý do chú không thèm tỏ tình với cháu à?"
Đôi mày Phó Cận Niên giãn ra: "Sẽ không tỏ tình đâu."
Anh cúi đầu, chặn đứng môi tôi bằng một nụ hôn sâu đến mức khiến tôi nghẹt thở.
Sau đó, nhìn dáng vẻ thẹn quá hóa giận của tôi, anh khẽ nói: "Tôi sẽ trực tiếp cầu hôn."
Tôi sững sờ.
Phó Cận Niên tiếp lời: "Thời gian gấp gáp, tôi bận chuẩn bị nên không ngờ lại khiến em đợi đến sốt ruột như vậy."
Tôi rơi vào trầm tư.
Đúng thật là... chuyện cầu hôn thì không thể báo trước được, nếu không sẽ chẳng còn bất ngờ gì nữa.
Nhưng tôi chợt nhớ ra điều gì đó: "Không đúng, còn Lâm Nhược Sơ thì sao? Chú làm thế này là vừa chia tay đã có người mới đấy."
"Tôi còn chưa từng chạm vào cô ta, sao gọi thế được?"
Phó Cận Niên nhéo má tôi: "Năm đó khi Lâm Nhược Sơ tính kế tôi là có cao nhân chỉ điểm. Người tôi thực sự muốn nhắm tới là kẻ đứng sau cô ta. Kẻ đó hạ t.h.u.ố.c tôi, lại tình cờ hại đến em, nếu tôi không tính sổ với hắn thì sao mà coi được?"
Tôi nhìn chằm chằm vào mặt anh, chậm rãi suy luận: "Vậy nên chú không nên chia tay với Lâm Nhược Sơ lúc này mới đúng."
"Kẻ đứng sau e là vẫn còn hành động. Có Lâm Nhược Sơ ở đó thì dễ ra tay hơn."
Phó Cận Niên ấn tôi xuống gối, cúi người hôn xuống: "Nhưng cũng không sao cả. Vì chuyện đó mà làm em giận thì thật không đáng."
Đêm càng về khuya, tôi mới nhận ra Phó Cận Niên thực chất rất hay ghen.
Mười tám chàng trai trẻ kia vẫn khiến anh canh cánh trong lòng.
Tôi bắt đầu thấy hoảng, lên tiếng cảnh cáo: "Cháu... cháu và chú là bình đẳng... chú không được phạt cháu..."
Phó Cận Niên "ừm" một tiếng, ghé sát tai tôi thì thầm: "Nhiễm Nhiễm, nếu tôi là phụ huynh, có lẽ sẽ phạt em không được ra khỏi cửa."
"Nhưng đêm nay em nói đúng, chúng ta bình đẳng."
"Với tư cách là một người đàn ông, tôi sẽ chỉ..."
Nghe xong ba chữ cuối cùng anh nói, tôi sợ đến mức trợn tròn mắt.
Chưa kịp phản ứng gì đã bị anh kéo đi đòi "lấy mạng nhỏ".
Cuối cùng, Phó Cận Niên còn cười hỏi: "Ngày mai đi đăng ký kết hôn nhé, được không?"
Tôi vẫn còn đang chìm trong cơn mê man, thắc mắc: "Gấp gáp vậy sao?"
"Gấp à? Tôi thấy cũng bình thường thôi."
"Chẳng phải nói là phải đợi cháu chủ động sao?"
Phó Cận Niên cười khẽ: "Cũng được thôi."
Anh bất ngờ tăng tốc, lười nhác lên tiếng: "Nhanh lên nào Nhiễm Nhiễm, cầu hôn anh đi."
Thấy tôi sắp khóc đến nơi, Phó Cận Niên mới chịu thôi, vội vàng dỗ dành: "Được rồi, cho anh một danh phận chính thức có được không?"