Ngoại truyện:
1.
Học kỳ cuối năm tư, gần như chẳng có tiết học nào. Đàm Chiêu liền lấy lý do “một mình cô đơn không ai bầu bạn”, thường xuyên năn nỉ tôi làm bạn gái đi cùng anh tham dự yến tiệc.
Hừ hừ hừ.
Chẳng phải là âm thầm xin danh phận sao~
Mấy mánh khóe nhỏ này làm sao qua được mắt tôi!
Đại sảnh được ánh đèn màu tô điểm, ánh vàng lưu động, hương váy tóc đan xen. Bọt khí mịn của Dom Pérignon bốc lên theo từng tiếng chạm ly lanh canh.
Mọi người đều giao tiếp có chừng mực, nhã nhặn.
Chỉ có Đàm Chiêu… chỉ cần ánh mắt tôi dừng lại trên một anh đẹp trai nào đó quá nửa giây, anh liền quay đầu thấp giọng “đâm chọc” người ta.
Gặp nam chính phúc hắc lạnh lùng, anh nói…
“Vệ Ngưng Lãng, con trai thứ hai nhà họ Vệ, tưởng mình đang yêu đương, kết quả bạn gái chỉ xem cậu ta là cây ATM, xài xong là vứt.”
Gặp nam tinh anh ôn hòa, anh nói…
“Thương Hoài Hành, giả mất trí nhớ để theo đuổi vợ, suýt nữa bị đuổi khỏi nhà.”
Gặp nam đại gia đã có gia đình, anh nói…
“Trình Duật, điển hình của mặt dày vô liêm sỉ, cướp vị hôn thê của cháu mình, sống c.h.ế.t đòi làm tiểu tam.”
Gặp nam trẻ trung thể thao, anh nói…
“Chu Hứa, tay đua xe, vì muốn tán tỉnh vợ mình mà lái xe điện người già đi ‘ăn vạ’ hai lần liên tiếp, không biết đầu óc có vấn đề gì không.”
Gặp nam trầm ổn cấm d.ụ.c, anh nói…
“Tống Thời Diên thì được cái thông minh, xăm luôn lên người mấy chữ ‘Vật sở hữu riêng của vợ’.
Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333
“Em nói xem, tôi cũng đi xăm một cái thì thế nào?”
Tôi: …
Trước mắt tối sầm rồi lại tối sầm.
Giờ tôi hiểu rồi.
Các anh nhìn bề ngoài thì tinh anh hội tụ, nhưng sau lưng… toàn một đám cà rốt họp hội!
Khu tráng miệng vắng vẻ yên tĩnh. Tôi ăn hai miếng mousse sô-cô-la mới ép được cơn cạn lời xuống, chưa được nửa phút lại không nhịn được chép miệng với Đàm Chiêu.
“Vậy nên… cái chiêu đổi nick chat yêu qua mạng của anh với đám anh em đó là học từ họ đúng không?”
Đàm Chiêu chỉnh lại: “Cái này gọi là chắt lọc tinh hoa để dùng cho bản thân.”
Anh cười chớp mắt, kéo tay tôi. Ngay giây sau, ngón giữa của tôi bỗng dưng có thêm một chiếc nhẫn kim cương xanh.
Hình giọt nước, nặng trịch, trong suốt lấp lánh.
“Tuyệt chiêu độc quyền của tôi, thế nào?”
“Đợi đến khi chính thức trở thành bạn trai em, toàn bộ những thứ trên tấm danh thiếp đó đều tặng em.”
Nhớ đến tấm danh thiếp siêu dài đầy tài sản khiến người hoa mắt, tôi bật cười thật sự.
Nửa đùa nửa thật đáp một tiếng “Được”.
Rồi… chưa kịp phòng bị, tôi đã bị anh kéo thẳng ra khỏi đại sảnh yến tiệc.
Đàm Chiêu bước đi như gió, tính toán cực nhanh.
“Sang tên, chuyển nhượng, thay đổi thông tin cần rất nhiều thời gian, nhưng chúng ta có thể ký hợp đồng trước. Mau lên, đi công ty.”
???!
“Ê ê ê…không phải, em nói đùa mà!”
2.
Kết cục cuối cùng là… ngoại trừ mấy công ty tôi không muốn quản lý, sống c.h.ế.t cũng không nhận, toàn bộ cửa hàng và bất động sản đứng tên Đàm Chiêu đều thuộc về tôi…
Nhìn tiền thuê nhà hàng tháng chảy vào tài khoản, tôi bỗng nhiên thấy mơ hồ. Hóa ra cảm giác giàu lên trong chớp mắt lại… bình dị không hoa mỹ đến vậy.
“Bố mẹ anh thật sự đồng ý sao?”
Đàm Chiêu đang xoa bóp chân cho tôi, nghe vậy liền ngẩng đầu, vô cùng lẽ thẳng khí hùng.
“Có gì mà không đồng ý?”
“Ngày xưa bố tôi theo đuổi mẹ tôi, suýt nữa thì đem cả tiền riêng của ông nội ra cho hết.”
“Ông ấy từ nhỏ đã dạy tôi… kiếm tiền là để tiêu cho vợ, nếu không thì thà về quê trồng ruộng còn hơn.”
Tôi: …
Bảo sao như vậy.
Chú đúng là người có trí tuệ lớn!
Ánh sáng mềm mại lọc qua tầng mây rơi xuống người anh, đường nét xương cốt thanh tú trở nên dịu dàng ấm áp.
Tôi nhìn một lúc, nảy sinh ý xấu, dùng chân cọ cọ cơ bụng anh, trêu chọc.
“Cậu em năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”
“Sao lại nghĩ đến chuyện ra ngoài làm mát-xa thế này?”
Đàm Chiêu ngơ ra mấy giây mới phản ứng được. Anh hắng giọng, bày ra dáng vẻ chịu thiệt.
“Mười chín rồi chị ơi, nhà nghèo quá, bố mẹ sức khỏe không tốt, em gái còn đang chờ b.ú sữa, nên mới phải ra ngoài làm việc này.
“Với lại… cơ bụng của em tập cũng được lắm, chị muốn xem không?”
Hơi thở ấm áp phủ lên cổ.
Đàm Chiêu cúi người kéo gần khoảng cách, giọng nói vừa như làm nũng, vừa như dụ dỗ.
Tôi lập tức chính nghĩa nghiêm túc từ chối.
“Một người phụ nữ, thứ cô ấy quan tâm căn bản không phải là cơ bụng của anh.”
“Cô ấy quan tâm là anh học rộng hiểu nhiều, muốn biết những cuốn sách anh từng đọc, những bài thơ anh từng ngâm, rồi cùng anh bàn chuyện phong hoa tuyết nguyệt, kiên định đi đến cuối cùng!”
“À đúng rồi… ngoài cơ bụng ra, cho xem luôn ji.”
Đàm Chiêu: Ồ…
Đàm Chiêu: Hả?
Đàm Chiêu: ĐƯỢC!
(Hết)
 


Bình luận
Bình luận mới nhất
Bình luận nổi bật
Bình luận mới nhất
Chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên
ĐĂNG KÝ