Mẹ tôi luôn tin chắc rằng cháo trắng mới là bữa sáng đúng điệu nên bà quy định: sáng nào tôi cũng phải ăn cháo. Bà nói: "Uống nhiều sữa đậu nành thì ngực sẽ bị to ra, bánh mì thì chẳng có chất gì, còn cái kiểu sữa tươi trộn ngũ cốc ấy à, chỉ có lũ gia súc mới ăn thôi."
Để ép tôi phải ăn cháo, bà dọn sạch sành sanh tất cả những thứ có thể dùng làm đồ ăn sáng ở trong nhà.
Đêm trước kỳ thi công chức, để có thể đến điểm thi sớm nhận tài liệu thời sự vào hôm sau, tôi đã lén ra cửa hàng tiện lợi mua ít bánh mì và sữa.
Tôi tính là sáng mai sẽ gặm bánh mì ngay trên đường đi thi.
Thế nhưng, chẳng biết mẹ tôi phát hiện ra từ lúc nào, bà chẳng nói chẳng rằng mà vứt hết sạch.
Cuối cùng, tôi phải vác cái bụng rỗng vào phòng thi. Giữa chừng, vì quá đói nên tôi bị co thắt dạ dày rồi đau đến mức ngất xỉu.
Một năm trời ôn luyện coi như đổ sông đổ biển, ấy vậy mà mẹ chỉ biết trách móc tôi: "Mẹ đã bảo rồi, bữa sáng cứ phải là cháo thì mới tốt cho sức khỏe, thế mà con cứ thích làm trái ý mẹ. Giờ thì hay rồi, không chỉ hỏng cái dạ dày mà còn hỏng luôn cả kỳ thi đấy thấy chưa!"
Tôi chất vấn mẹ rằng tại sao bà lại vứt đồ ăn sáng của mình.
Thằng em trai tôi lập tức bê luôn cái ghế lên và thẳng tay ném nó vào người tôi, mắng tôi là loại lấy oán báo ân, không biết điều.
Tôi chợt bật cười.
Được thôi, chẳng phải mọi người thích ăn cháo lắm sao? Thế thì từ giờ trở đi, bữa nào cũng ăn cháo nhé.
Để tôi xem thử thằng em trai đang bị đường huyết cao của tôi có chịu nổi món cháo trắng có chỉ số đường huyết cao ngất ngưởng đó không!
Mẹ tôi luôn tin chắc rằng cháo trắng mới là bữa sáng đúng điệu nên bà quy định: sáng nào tôi cũng phải ăn cháo. Bà nói: "Uống nhiều sữa đậu nành thì ngực sẽ bị to ra, bánh mì thì chẳng có chất gì, còn cái kiểu sữa tươi trộn ngũ cốc ấy à, chỉ có lũ gia súc mới ăn thôi." Để ép tôi phải ăn cháo, bà dọn sạch sành sanh tất cả những thứ có thể dùng làm đồ ăn sáng ở trong nhà. Đêm trước kỳ thi công chức, để có thể đến điểm thi sớm nhận tài liệu thời sự vào hôm sau, tôi đã lén ra cửa hàng tiện lợi mua ít bánh mì và sữa. Tôi tính là sáng mai sẽ gặm bánh mì ngay trên đường đi thi. Thế nhưng, chẳng biết mẹ tôi phát hiện ra từ lúc nào, bà chẳng nói chẳng rằng mà vứt hết sạch. Cuối cùng, tôi phải vác cái bụng rỗng vào phòng thi. Giữa chừng, vì quá đói nên tôi bị co thắt dạ dày rồi đau đến mức ngất xỉu. Một năm trời ôn luyện coi như đổ sông đổ biển, ấy vậy mà mẹ chỉ biết trách móc tôi: "Mẹ đã bảo rồi, bữa sáng cứ phải là cháo thì mới tốt cho sức khỏe, thế mà con cứ thích làm trái ý mẹ. Giờ thì hay rồi, không chỉ hỏng cái dạ dày mà còn hỏng luôn cả kỳ thi đấy thấy chưa!" Tôi chất vấn mẹ rằng tại sao bà lại vứt đồ ăn sáng của mình. Thằng em trai tôi lập tức bê luôn cái ghế lên và thẳng tay ném nó vào người tôi, mắng tôi là loại lấy oán báo ân, không biết điều. Tôi chợt bật cười. Được thôi, chẳng phải mọi người thích ăn cháo lắm sao? Thế thì từ giờ trở đi, bữa nào cũng ăn cháo nhé. Để tôi xem thử thằng em trai đang bị đường huyết cao của tôi có chịu nổi món cháo trắng có chỉ số đường huyết cao ngất ngưởng đó không!