Cơm chồng tôi nấu, tôi chưa từng được ăn.
Suốt năm năm hôn nhân, sáng nào anh cũng thức sớm hơn tôi một tiếng, lặng lẽ vào bếp.
Chiên trứng, nướng bánh mì, nấu cháo, gọt trái cây.
Mùi thơm cứ thế len lỏi khắp căn hộ nhỏ.
Có lần, tôi hỏi anh:
“Anh có thể làm thêm phần cho em không?”
Anh chỉ đáp hờ hững:
“Em chẳng phải có căng-tin ở công ty à?”
Từ đó, tôi không nhắc nữa.
Cho đến một hôm, tôi tình cờ phát hiện một hộp cơm rỗng trong xe anh.
Trên nắp hộp, dán một tờ giấy nhớ với nét chữ mềm mại:
“Hôm nay đùi gà ngon lắm, mai muốn ăn sườn kho~”
Chữ đó không phải của tôi.
Cơm chồng tôi nấu, tôi chưa từng được ăn. Suốt năm năm hôn nhân, sáng nào anh cũng thức sớm hơn tôi một tiếng, lặng lẽ vào bếp. Chiên trứng, nướng bánh mì, nấu cháo, gọt trái cây. Mùi thơm cứ thế len lỏi khắp căn hộ nhỏ. Có lần, tôi hỏi anh: “Anh có thể làm thêm phần cho em không?” Anh chỉ đáp hờ hững: “Em chẳng phải có căng-tin ở công ty à?” Từ đó, tôi không nhắc nữa. Cho đến một hôm, tôi tình cờ phát hiện một hộp cơm rỗng trong xe anh. Trên nắp hộp, dán một tờ giấy nhớ với nét chữ mềm mại: “Hôm nay đùi gà ngon lắm, mai muốn ăn sườn kho~” Chữ đó không phải của tôi.