Bố mẹ tôi ly thân rồi thỏa thuận, bố sẽ nuôi em gái, còn mẹ sẽ nuôi tôi.
Thế là, bố dồn hết mọi tiền bạc và tâm sức cho em gái. Còn tôi, bất kể gặp chuyện gì, ông ấy cũng khó chịu nói: “Con thuộc về mẹ con quản, đi mà tìm mẹ con ấy.”
Nhưng mẹ tôi lại nghĩ: “Con và em gái đều là con của mẹ, những gì mẹ cho con, đương nhiên cũng phải cho em gái con…”
Sau khi tôi vào đại học, mỗi tháng mẹ chỉ cho tôi vài trăm tệ tiền sinh hoạt phí, khi hỏi thì bà ấy nói rằng khả năng của mẹ chỉ đến thế thôi.
Tôi đói đến mức uống nước cầm hơi, trốn học đi làm thêm để kiếm tiền, nhưng vẫn không đủ. Ngay lúc tôi đối mặt với phí thi cử, tôi đã khó khăn đến bật khóc.
Lúc đó tôi lại thấy ảnh em gái đăng trên vòng bạn bè, là sinh nhật 16 tuổi của nó. Bố tôi tặng cho nó một chuyến du lịch nước ngoài kéo dài một tháng. Mẹ tôi thì mua cho nó một chiếc lắc tay vàng đẹp vô cùng.
Tôi trừng mắt nhìn chằm chằm vào hóa đơn hiện rõ trong ảnh, trên đó viết số 6880. Thế mà tháng này, mẹ tôi mới chỉ cho tôi 688 tệ tiền sinh hoạt phí.
Bố mẹ tôi ly thân rồi thỏa thuận, bố sẽ nuôi em gái, còn mẹ sẽ nuôi tôi. Thế là, bố dồn hết mọi tiền bạc và tâm sức cho em gái. Còn tôi, bất kể gặp chuyện gì, ông ấy cũng khó chịu nói: “Con thuộc về mẹ con quản, đi mà tìm mẹ con ấy.” Nhưng mẹ tôi lại nghĩ: “Con và em gái đều là con của mẹ, những gì mẹ cho con, đương nhiên cũng phải cho em gái con…” Sau khi tôi vào đại học, mỗi tháng mẹ chỉ cho tôi vài trăm tệ tiền sinh hoạt phí, khi hỏi thì bà ấy nói rằng khả năng của mẹ chỉ đến thế thôi. Tôi đói đến mức uống nước cầm hơi, trốn học đi làm thêm để kiếm tiền, nhưng vẫn không đủ. Ngay lúc tôi đối mặt với phí thi cử, tôi đã khó khăn đến bật khóc. Lúc đó tôi lại thấy ảnh em gái đăng trên vòng bạn bè, là sinh nhật 16 tuổi của nó. Bố tôi tặng cho nó một chuyến du lịch nước ngoài kéo dài một tháng. Mẹ tôi thì mua cho nó một chiếc lắc tay vàng đẹp vô cùng. Tôi trừng mắt nhìn chằm chằm vào hóa đơn hiện rõ trong ảnh, trên đó viết số 6880. Thế mà tháng này, mẹ tôi mới chỉ cho tôi 688 tệ tiền sinh hoạt phí.