Năm nhất nhập học, ba mẹ mua cho tôi một chiếc nệm hai vạn tệ.
Kết quả vừa bước chân vào ký túc xá, cô bạn cùng phòng mới vào hội sinh viên đã lập tức nổi điên.
“Hai vạn tệ? Ngủ trên đó là được tuyển thẳng hay thành tiên à?”
Cô ta nhìn chiếc nệm mới của tôi như nhìn thứ gì dơ bẩn, vẻ mặt đầy khinh bỉ.
“Cái kiểu xa hoa mục nát như cậu, chính là đối tượng trọng điểm mà hội sinh viên bọn tôi phải chỉnh đốn!”
“Ký túc xá chúng ta còn phải xét phòng kiểu mẫu văn minh, cậu như vậy sẽ ảnh hưởng đến danh dự của cả phòng!”
Tôi ngoáy ngoáy tai, nhìn cô ta như nhìn kẻ ngớ ngẩn.
“Tôi tiêu tiền của mình, thì liên quan gì đến cậu?”
Tôi lười đôi co với cô ta, đến cuối tuần về nhà ở hai ngày.
Đến khi quay lại ký túc xa chiếc nệm của tôi đã không còn nữa.
Thay vào đó là một tấm ván gỗ trơ trụi.
Còn cô bạn cùng phòng kia thì đang đắm chìm trong ảo tưởng mình là cán bộ sinh viên trừ hại cho dân.
“Cái nệm kia tôi xử lý giúp cậu rồi. Phần cao su tôi chia cho sinh viên nghèo làm đệm ngồi, lò xo thì mang cho phòng hoạt động của khoa làm đồ trang trí nghệ thuật, cũng xem như tận dụng phế liệu.”
“Tôi cũng đã xin cố vấn rồi, sau này học bổng với sinh hoạt phí của cậu sẽ do tôi quản lý, coi như giúp cậu rèn luyện thói quen tiết kiệm.”
Tôi tức đến bật cười, ngay trước mặt cô ta bấm 110.
Muốn làm cán bộ đến phát điên rồi đúng không?
Vậy tôi tiễn cô ta thẳng vào đồn, để cô ta có thể trải nghiệm thử cái gọi là cuộc sống tập thể thật sự.
…
Năm nhất nhập học, ba mẹ mua cho tôi một chiếc nệm hai vạn tệ. Kết quả vừa bước chân vào ký túc xá, cô bạn cùng phòng mới vào hội sinh viên đã lập tức nổi điên. “Hai vạn tệ? Ngủ trên đó là được tuyển thẳng hay thành tiên à?” Cô ta nhìn chiếc nệm mới của tôi như nhìn thứ gì dơ bẩn, vẻ mặt đầy khinh bỉ. “Cái kiểu xa hoa mục nát như cậu, chính là đối tượng trọng điểm mà hội sinh viên bọn tôi phải chỉnh đốn!” “Ký túc xá chúng ta còn phải xét phòng kiểu mẫu văn minh, cậu như vậy sẽ ảnh hưởng đến danh dự của cả phòng!” Tôi ngoáy ngoáy tai, nhìn cô ta như nhìn kẻ ngớ ngẩn. “Tôi tiêu tiền của mình, thì liên quan gì đến cậu?” Tôi lười đôi co với cô ta, đến cuối tuần về nhà ở hai ngày. Đến khi quay lại ký túc xa chiếc nệm của tôi đã không còn nữa. Thay vào đó là một tấm ván gỗ trơ trụi. Còn cô bạn cùng phòng kia thì đang đắm chìm trong ảo tưởng mình là cán bộ sinh viên trừ hại cho dân. “Cái nệm kia tôi xử lý giúp cậu rồi. Phần cao su tôi chia cho sinh viên nghèo làm đệm ngồi, lò xo thì mang cho phòng hoạt động của khoa làm đồ trang trí nghệ thuật, cũng xem như tận dụng phế liệu.” “Tôi cũng đã xin cố vấn rồi, sau này học bổng với sinh hoạt phí của cậu sẽ do tôi quản lý, coi như giúp cậu rèn luyện thói quen tiết kiệm.” Tôi tức đến bật cười, ngay trước mặt cô ta bấm 110. Muốn làm cán bộ đến phát điên rồi đúng không? Vậy tôi tiễn cô ta thẳng vào đồn, để cô ta có thể trải nghiệm thử cái gọi là cuộc sống tập thể thật sự. …