Năm lớp mười hai, thanh mai trúc mã của tôi đem lòng thích một cô gái chạy mô tô, lêu lổng chẳng lo học hành.
Tôi lấy bố mẹ hắn ra làm sức ép, mạnh tay dập tắt đốm lửa tình kia.
Về sau, hắn thi đỗ trường danh tiếng, sự nghiệp rực rỡ, thuận lý thành chương cưới tôi làm vợ.
Thế nhưng đêm cưới, mượn men rượu, hắn chửi thẳng vào mặt tôi:
“Không ngờ tôi lại phải cưới một người suốt ngày quản tôi như mẹ tôi vậy. Đúng là một mụ già khó ở!”
Hóa ra, hắn chưa từng quên cô gái chạy mô tô có thể kéo hắn trốn học đi bar, nhuộm tóc xăm mình, hút thuốc uống rượu.
Sống lại một đời, cô gái chạy mô tô ấy đang nhướng mày đầy ngạo nghễ, trêu chọc người bạn tử thưở nhỏ đứng cạnh tôi:
“Này anh đẹp trai, cắm đầu học thì được gì? Lên xe chơi không?”
Ánh mắt hắn nóng bỏng và đầy mong chờ, lặng lẽ bước lên một bước.
Đời trước, tôi gọi bố mẹ hắn tới, ép họ kéo hắn đi.
Đời này, tôi mỉm cười gật đầu:
“Đi đi, chơi cho đã đời.”
Năm lớp mười hai, thanh mai trúc mã của tôi đem lòng thích một cô gái chạy mô tô, lêu lổng chẳng lo học hành. Tôi lấy bố mẹ hắn ra làm sức ép, mạnh tay dập tắt đốm lửa tình kia. Về sau, hắn thi đỗ trường danh tiếng, sự nghiệp rực rỡ, thuận lý thành chương cưới tôi làm vợ. Thế nhưng đêm cưới, mượn men rượu, hắn chửi thẳng vào mặt tôi: “Không ngờ tôi lại phải cưới một người suốt ngày quản tôi như mẹ tôi vậy. Đúng là một mụ già khó ở!” Hóa ra, hắn chưa từng quên cô gái chạy mô tô có thể kéo hắn trốn học đi bar, nhuộm tóc xăm mình, hút thuốc uống rượu. Sống lại một đời, cô gái chạy mô tô ấy đang nhướng mày đầy ngạo nghễ, trêu chọc người bạn tử thưở nhỏ đứng cạnh tôi: “Này anh đẹp trai, cắm đầu học thì được gì? Lên xe chơi không?” Ánh mắt hắn nóng bỏng và đầy mong chờ, lặng lẽ bước lên một bước. Đời trước, tôi gọi bố mẹ hắn tới, ép họ kéo hắn đi. Đời này, tôi mỉm cười gật đầu: “Đi đi, chơi cho đã đời.”