Trì Nhiên đột nhiên hỏi tôi:
“Cậu với anh ta đang quen nhau à?”
Tôi hơi cau mày, động tác thu bút khựng lại một chút. Sau đó mới ngẩng đầu lên, lạnh giọng đáp:
“Liên quan gì đến anh?”
Nói xong, tôi bắt đầu thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi.
Nhưng ngay lúc tôi vừa nhét tập tài liệu vào cặp, phía sau bỗng vang lên giọng nói khàn khàn của anh:
“Tôi và Thịnh Tây Nguyệt chia tay rồi.”
Tay tôi vẫn không dừng lại. Tôi chỉ nghiêng đầu, ngữ khí có phần thắc mắc:
“Thì liên quan gì đến tôi?”
Thật ra tôi đã sớm biết hai người họ chia tay.
Ngay ngày hôm sau sau lần gặp ở nhà hàng.
Cả hai cãi nhau to giữa chốn đông người. Có người quay được video từ xa, hình hơi mờ nhưng âm thanh lại rõ đến đáng sợ.
Nội dung chẳng ngoài việc đổ lỗi cho nhau - không hiểu, không cảm thông, không đủ tốt.
Khi tình yêu nguội lạnh, mọi thứ đều sai.
Cuối cùng, Thịnh Tây Nguyệt bật thốt lên:
“Tôi chẳng lẽ phải ở bên một người tàn tật cả đời à?”
Không khí ngay lập tức chìm vào yên lặng.
Trì Nhiên bình tĩnh nhìn cô, khẽ cười giễu cợt:
“Thịnh Tây Nguyệt, chúng ta vốn dĩ giống nhau.”
Kể từ đó, hai người chia tay.
Thịnh Tây Nguyệt không hề do dự quay lưng bỏ đi.
Còn Trì Nhiên đứng nguyên tại chỗ rất lâu. Cuối cùng anh cúi đầu cười nhạt, như đang tự giễu chính mình.
Không ai biết anh đang cười cái gì.
Bạn cùng phòng tôi ăn dưa hóng chuyện xong, tổng kết một câu:
“Tình yêu của họ chỉ tồn tại khi cả hai đều tỏa sáng.”
Tôi không quan tâm đến chuyện tình cảm của họ.
Nhưng từ sau hôm đó, Trì Nhiên bắt đầu xuất hiện thường xuyên quanh tôi.
Sân trường, giảng đường, thư viện…
Ở đâu cũng thấy anh.
Tôi không hiểu anh rốt cuộc muốn gì.
Một lần nữa gặp anh ở sân thể dục, anh đưa cho tôi một hộp sôcôla. Giọng nói như có chút chờ mong:
“Sau này có thể mỗi lần mang theo một viên, phòng khi tụt đường huyết.”
Tôi lùi về sau một bước, cười nhạt rồi nói:
“Trì Nhiên, tôi chưa từng bị hạ đường huyết.”
Anh sững người.
Như thể có thứ gì đó bị đập vỡ trong đầu.
Không biết anh nghĩ tới điều gì, sắc mặt dần tái đi từng chút một.
Gió đêm cuốn theo tiếng cười nói từ xa vọng lại.
Tôi quay người rời đi.
Sau lưng, giọng Trì Nhiên vang lên, trầm thấp và khàn khàn:
“Tần Ninh, người cậu nên thích phải là tôi.”
8
Tôi đã từng thích anh.
Thậm chí khi tận mắt chứng kiến màn tỏ tình rầm rộ kia, tôi vẫn không thể hoàn toàn buông bỏ tình cảm ấy.
Cho đến một lần, tôi đi xe buýt về trường.
Nửa đường, Trì Nhiên và Thịnh Tây Nguyệt lên xe, ngồi ngay hàng ghế phía trước tôi.
Khi ấy họ vừa mới yêu nhau, đang trong giai đoạn nồng nhiệt nhất.
Bên ngoài cửa kính, cảnh đêm lướt qua như một dòng chảy vô tận.
Trì Nhiên có lẽ không để ý tới tôi.
Anh ôm lấy Thịnh Tây Nguyệt đang lim dim ngủ, cúi sát tai cô thì thầm điều gì đó.
Không rõ họ nói gì.
Chỉ thấy anh ngập ngừng một lát, rồi quay sang nhìn gương mặt đang ngủ say của Thịnh Tây Nguyệt.
Anh khẽ mím môi, cuối cùng nói:
“Lần này tôi tránh được tai nạn, không bị tàn tật… cuối cùng cũng xứng với em rồi.”
Xe buýt lắc lư.
Tôi lặng lẽ quay đầu nhìn ra cửa sổ.
Đèn neon lấp lánh ngoài phố, ánh sáng nhòe đi trong làn nước mắt mơ hồ.
Chính khoảnh khắc đó, tôi hoàn toàn dập tắt tình cảm dành cho Trì Nhiên.
Nhưng giờ đây, người không cam lòng lại là anh.
Gần đến mức chỉ cách một cánh tay.
Xa đến mức tôi chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng anh.
Anh luôn xuất hiện quanh tôi, như thể không chịu rời đi.
Thậm chí ở tiệc đón chị gái du học về, tôi đi vệ sinh giữa chừng mà vẫn có thể đụng mặt anh.
Cổ tay bị ai đó nắm lấy, mùi rượu nồng nặc ập tới.
Anh siết chặt tôi vào lòng, giọng nói khàn đặc, như đang cố kìm nén cơn đau:
“Người mà cậu nên thích là tôi… Tần Ninh, phải là tôi…”
“Tôi hối hận rồi, hôm đó tôi nên đến quán cà phê.”
“Cậu thích tôi lại một lần nữa được không?”
“Thích tôi thêm một lần nữa… Tần Ninh…”
Tôi giãy giụa không thoát.
Tôi vừa định đá anh ra thì vòng tay siết chặt đột nhiên bị gỡ ra.
Anh bị ai đó đẩy mạnh, ngã xuống đất, đau đến nỗi nhăn mặt.
Do quán tính, tôi mất đà lùi lại.
May mà có một cánh tay rắn chắc kịp thời đỡ lấy eo tôi.
Là Tống Kỳ Chu.
Anh vừa kết thúc buổi tụ tập cùng bạn học.
Anh đỡ tôi đứng vững.
Còn chưa kịp nói gì, thì đã nghe Trì Nhiên bật cười lạnh, giọng điệu giễu cợt:
“Khuyên cô nên tránh xa loại người đó thì hơn, Tần Ninh.”
“Hắn sinh ra đã mang mệnh chết sớm.”
Tống Kỳ Chu hơi cau mày.
Tôi lập tức chắn trước người anh, nhìn thẳng vào khuôn mặt vặn vẹo của Trì Nhiên.
Tôi suýt nữa bật cười vì tức, nhưng vẫn cố giữ giọng bình tĩnh:
“Thế còn anh thì sao?”
“Là kẻ sinh ra đã không được yêu à?”
Kiếp trước, trước khi bị điếc, Trì Nhiên từng là người được tất cả mọi người ngưỡng mộ.
Nhưng sau tai nạn, những người từng nói yêu anh đều đổi sang ánh mắt thương hại, thậm chí chê cười.
Ngay cả bố mẹ anh, cũng dành toàn bộ yêu thương cho em trai.
Nếu không mất thính lực, anh chắc chắn sẽ giống Thịnh Tây Nguyệt được tung hô, tỏa sáng rực rỡ.
Kiếp này anh tránh được tai nạn.
Nhưng vòng quanh một hồi… vẫn quay lại vạch xuất phát.
Tôi vốn không quen chọc vào vết thương người khác.
Nhưng tôi rất giỏi trả đòn theo đúng cách người ta dùng với mình.
Bỏ qua sắc mặt tái nhợt của anh, tôi kéo Tống Kỳ Chu nhanh chóng rời khỏi khách sạn.
Gió đêm thổi đến, lúc này tôi mới sực nhận ra… mình vẫn còn nắm tay anh.
Lòng bàn tay ấm áp dán sát nhau, khiến tim tôi bỗng chốc rối loạn.
Tôi vội buông tay, cố lấy lại bình tĩnh:
“Anh ta uống say rồi nói bậy, thật xúi quẩy. Anh đừng để bụng.”
“Tống Kỳ Chu, em tin là anh sẽ có một tương lai tươi đẹp.”
Dưới ánh đèn đường, bóng chúng tôi kéo dài trên mặt đất.
Anh cúi đầu nhìn bàn tay trống trơn của mình, khẽ “ừm” một tiếng.
Sau đó, như đùa như thật, anh hỏi:
“Vậy… tương lai ấy sẽ tươi đẹp đến mức nào?”
Tôi hơi sững người, nhất thời không nói nên lời.
Bởi vì tôi chưa từng thấy viễn cảnh đó.
Nhưng với năng lực của anh, chỉ cần anh muốn, nhất định sẽ làm được.
Thế nên tôi hỏi lại:
“Anh muốn nó tươi đẹp đến mức nào?”
“Tôi...”
Anh đột ngột dừng lại.
Đôi mắt đen sâu thẳm nhìn chằm chằm tôi.
Trong khoảnh khắc im lặng ấy, từ xa vang lên vài tiếng còi xe lẻ tẻ.
Vài giây sau, anh bỗng khẽ cong môi, nói:
“Bây giờ thế này là đủ tốt rồi.”
9
Ban đầu tôi muốn thay đổi kết cục chết oan của Tống Kỳ Chu…chỉ là vì muốn trả ơn anh đã chắn chai rượu giúp tôi.
Nhưng bây giờ, tôi thật lòng mong anh… được sống thật tốt.
Có lẽ vì mấy lời nhảm nhí sau khi say của Trì Nhiên, đêm đó tôi lại mơ một giấc mơ.
Mơ thấy kiếp trước.
Sau khi Tống Kỳ Chu qua đời, có người đào lại thân thế của anh.
Cha anh là cảnh sát, mẹ là bác sĩ.
Lẽ ra anh phải có một tuổi thơ hạnh phúc, ấm êm.
Nhưng năm anh mới chào đời, cha mẹ anh bị một tên tội phạm mới mãn hạn tù đâm xe trả thù.
Cả gia đình ba người.
Cuối cùng chỉ còn mình anh sống sót.
Về sau…anh cũng chết.
Kiếp trước, tôi chỉ là một người ngoài chẳng liên quan.
Thứ duy nhất tôi có thể cảm nhận được là sự tiếc nuối.
Nhưng ở kiếp này, khi đã quen biết anh một thời gian dài, tôi lại bắt đầu cảm thấy buồn.
Thời gian trôi lâu đến nỗi, tôi không còn nhớ rõ chi tiết trong bản tin về tai nạn cứu người hôm đó.
Nhưng tôi đã có kế hoạch.
Dù không nhớ mặt hai đứa trẻ, nhưng chỉ cần ngăn chặn được từ đầu, không để chúng rơi xuống hồ…thì mọi chuyện phía sau sẽ không xảy ra.
Vì thế, vào cuối tuần nhà trường đổi lịch, tôi nhờ bạn đi học thay, rồi mang theo đồ vẽ đến bờ hồ công viên.
Kiếp này, tôi chưa từng trở lại đây vẽ.
Lần này là lần đầu tiên.
Nhưng ngoài dự đoán của tôi, bên hồ không chỉ có hai đứa trẻ.
Mà là… cả một nhóm.
Tôi cố nén sự hoảng loạn, ép mình bình tĩnh, cẩn thận suy nghĩ cách đối phó.
Ép chúng rời khỏi hồ có thể phản tác dụng.
Phải thu hút chúng mới được.
Tôi bỏ giá vẽ xuống.
Trải toàn bộ toan vẽ ra đất.
Bày những hộp màu rực rỡ thành hàng ngay ngắn.
Đeo găng tay vào, tôi thoa đầy màu lên tay mình, rồi ấn cả bàn tay lên toan.
Trẻ con vốn hiếu động.
Tò mò.
Chẳng mấy chốc đã có một bé chạy tới hỏi tôi đang làm gì.
Tôi vừa thao tác vừa giải thích rằng đây là tranh vẽ bằng dấu tay.
Rồi tôi đưa cho bé một chiếc găng tay, rủ bé cùng chơi.
Một bé.
Rồi hai.
Rồi ba…
Cuối cùng tất cả các bé đều tụ lại quanh tôi, vui vẻ đeo găng và tham gia.
Ngoài dự đoán, mọi việc diễn ra suôn sẻ hơn tôi nghĩ rất nhiều.
Chơi cùng tụi nhỏ suốt hai tiếng đồng hồ, cuối cùng tôi cũng vượt qua khoảng thời gian nguy hiểm mà tai nạn đáng ra đã xảy ra.
Thế nhưng khi nhìn hàng rào dựng dọc bờ hồ, tôi vẫn không yên tâm.
Cảm giác bất an ấy kéo dài… cho đến khi đứa trẻ cuối cùng rời đi cùng bức tranh của mình, tôi mới bắt đầu dọn đồ.
Trong lúc thu dọn, một lọ màu vẽ trượt khỏi tay, lăn về phía hồ.
Tôi theo phản xạ chạy nhanh đến nhặt.
Vừa cúi xuống, thì một cậu nhóc chơi ván trượt lao thẳng đến.
Tôi vội lùi một bước, lưng đập vào hàng rào...
Khoảnh khắc sau, tôi hoàn toàn không đề phòng mà ngã thẳng xuống hồ.
Nước lạnh ngay lập tức nuốt lấy âm thanh, gió và tiếng người.
Cảm giác ngạt thở ập tới.
Trong giây phút hỗn loạn ấy, tôi mới chợt nhớ ra điều mình đã quên mất.
Hàng rào vẫn chưa được sửa.
Đó mới chính là nguyên nhân khiến bọn trẻ ngã xuống hồ.
Bây giờ, cùng một nơi.
Cùng một tai nạn.
Xảy ra… với tôi.
Trong cơn hỗn loạn, tôi mơ hồ nghe thấy tiếng của Tống Kỳ Chu.
Anh hét lên đầy hoảng sợ:
“Tần Ninh!!”
10
Thật ra tôi biết bơi.
Chỉ là bị ngã bất ngờ, phản ứng không kịp.
Khi vừa điều chỉnh được tư thế, nổi lên khỏi mặt nước…tôi thấy Tống Kỳ Chu đã không chút do dự cởi áo khoác, nhảy xuống hồ.
Thế là cả hai chúng tôi đều ướt sũng.
Đứng trên bờ, đối mặt trong im lặng vài giây, tôi không nhịn được mà hỏi:
“Anh có phải… hơi bốc đồng rồi không?”
Những giọt nước lăn theo cằm anh rơi xuống, từng giọt từng giọt, đập vào mặt đất như tiếng gõ nhỏ.
Anh khẽ đáp, giọng thấp trầm:
“Thấy em ngã xuống nước, tôi đâu còn thời gian để nghĩ.”
Giọng điệu hiển nhiên đến mức khiến tôi nghẹn lời.
Tôi hiểu được tấm lòng của anh.
Vì thế tôi thở dài, chuyển chủ đề:
“Vậy sao anh lại đến đây?”
Anh đưa tay vuốt tóc ướt ngược ra sau, để lộ đường chân mày sắc nét.
Nét mặt anh đăm chiêu, như đang cân nhắc từ ngữ.
Cuối cùng anh nói:
“Tôi mơ thấy mình chết vì cứu người ở bờ hồ.”
Tôi buột miệng hỏi, gần như không kìm được:
“Thế mà anh vẫn đến?”
Nói xong tôi mới nhận ra giọng mình có hơi gấp.
Tôi vội chữa lại:
“Dù sao cũng chỉ là mơ thôi, mà lại là ác mộng nữa.”
“Cậu với anh ta đang quen nhau à?”
Tôi hơi cau mày, động tác thu bút khựng lại một chút. Sau đó mới ngẩng đầu lên, lạnh giọng đáp:
“Liên quan gì đến anh?”
Nói xong, tôi bắt đầu thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi.
Nhưng ngay lúc tôi vừa nhét tập tài liệu vào cặp, phía sau bỗng vang lên giọng nói khàn khàn của anh:
“Tôi và Thịnh Tây Nguyệt chia tay rồi.”
Tay tôi vẫn không dừng lại. Tôi chỉ nghiêng đầu, ngữ khí có phần thắc mắc:
“Thì liên quan gì đến tôi?”
Thật ra tôi đã sớm biết hai người họ chia tay.
Ngay ngày hôm sau sau lần gặp ở nhà hàng.
Cả hai cãi nhau to giữa chốn đông người. Có người quay được video từ xa, hình hơi mờ nhưng âm thanh lại rõ đến đáng sợ.
Nội dung chẳng ngoài việc đổ lỗi cho nhau - không hiểu, không cảm thông, không đủ tốt.
Khi tình yêu nguội lạnh, mọi thứ đều sai.
Cuối cùng, Thịnh Tây Nguyệt bật thốt lên:
“Tôi chẳng lẽ phải ở bên một người tàn tật cả đời à?”
Không khí ngay lập tức chìm vào yên lặng.
Trì Nhiên bình tĩnh nhìn cô, khẽ cười giễu cợt:
“Thịnh Tây Nguyệt, chúng ta vốn dĩ giống nhau.”
Kể từ đó, hai người chia tay.
Thịnh Tây Nguyệt không hề do dự quay lưng bỏ đi.
Còn Trì Nhiên đứng nguyên tại chỗ rất lâu. Cuối cùng anh cúi đầu cười nhạt, như đang tự giễu chính mình.
Không ai biết anh đang cười cái gì.
Bạn cùng phòng tôi ăn dưa hóng chuyện xong, tổng kết một câu:
“Tình yêu của họ chỉ tồn tại khi cả hai đều tỏa sáng.”
Tôi không quan tâm đến chuyện tình cảm của họ.
Nhưng từ sau hôm đó, Trì Nhiên bắt đầu xuất hiện thường xuyên quanh tôi.
Sân trường, giảng đường, thư viện…
Ở đâu cũng thấy anh.
Tôi không hiểu anh rốt cuộc muốn gì.
Một lần nữa gặp anh ở sân thể dục, anh đưa cho tôi một hộp sôcôla. Giọng nói như có chút chờ mong:
“Sau này có thể mỗi lần mang theo một viên, phòng khi tụt đường huyết.”
Tôi lùi về sau một bước, cười nhạt rồi nói:
“Trì Nhiên, tôi chưa từng bị hạ đường huyết.”
Anh sững người.
Như thể có thứ gì đó bị đập vỡ trong đầu.
Không biết anh nghĩ tới điều gì, sắc mặt dần tái đi từng chút một.
Gió đêm cuốn theo tiếng cười nói từ xa vọng lại.
Tôi quay người rời đi.
Sau lưng, giọng Trì Nhiên vang lên, trầm thấp và khàn khàn:
“Tần Ninh, người cậu nên thích phải là tôi.”
8
Tôi đã từng thích anh.
Thậm chí khi tận mắt chứng kiến màn tỏ tình rầm rộ kia, tôi vẫn không thể hoàn toàn buông bỏ tình cảm ấy.
Cho đến một lần, tôi đi xe buýt về trường.
Nửa đường, Trì Nhiên và Thịnh Tây Nguyệt lên xe, ngồi ngay hàng ghế phía trước tôi.
Khi ấy họ vừa mới yêu nhau, đang trong giai đoạn nồng nhiệt nhất.
Bên ngoài cửa kính, cảnh đêm lướt qua như một dòng chảy vô tận.
Trì Nhiên có lẽ không để ý tới tôi.
Anh ôm lấy Thịnh Tây Nguyệt đang lim dim ngủ, cúi sát tai cô thì thầm điều gì đó.
Không rõ họ nói gì.
Chỉ thấy anh ngập ngừng một lát, rồi quay sang nhìn gương mặt đang ngủ say của Thịnh Tây Nguyệt.
Anh khẽ mím môi, cuối cùng nói:
“Lần này tôi tránh được tai nạn, không bị tàn tật… cuối cùng cũng xứng với em rồi.”
Xe buýt lắc lư.
Tôi lặng lẽ quay đầu nhìn ra cửa sổ.
Đèn neon lấp lánh ngoài phố, ánh sáng nhòe đi trong làn nước mắt mơ hồ.
Chính khoảnh khắc đó, tôi hoàn toàn dập tắt tình cảm dành cho Trì Nhiên.
Nhưng giờ đây, người không cam lòng lại là anh.
Gần đến mức chỉ cách một cánh tay.
Xa đến mức tôi chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng anh.
Anh luôn xuất hiện quanh tôi, như thể không chịu rời đi.
Thậm chí ở tiệc đón chị gái du học về, tôi đi vệ sinh giữa chừng mà vẫn có thể đụng mặt anh.
Cổ tay bị ai đó nắm lấy, mùi rượu nồng nặc ập tới.
Anh siết chặt tôi vào lòng, giọng nói khàn đặc, như đang cố kìm nén cơn đau:
“Người mà cậu nên thích là tôi… Tần Ninh, phải là tôi…”
“Tôi hối hận rồi, hôm đó tôi nên đến quán cà phê.”
“Cậu thích tôi lại một lần nữa được không?”
“Thích tôi thêm một lần nữa… Tần Ninh…”
Tôi giãy giụa không thoát.
Tôi vừa định đá anh ra thì vòng tay siết chặt đột nhiên bị gỡ ra.
Anh bị ai đó đẩy mạnh, ngã xuống đất, đau đến nỗi nhăn mặt.
Do quán tính, tôi mất đà lùi lại.
May mà có một cánh tay rắn chắc kịp thời đỡ lấy eo tôi.
Là Tống Kỳ Chu.
Anh vừa kết thúc buổi tụ tập cùng bạn học.
Anh đỡ tôi đứng vững.
Còn chưa kịp nói gì, thì đã nghe Trì Nhiên bật cười lạnh, giọng điệu giễu cợt:
“Khuyên cô nên tránh xa loại người đó thì hơn, Tần Ninh.”
“Hắn sinh ra đã mang mệnh chết sớm.”
Tống Kỳ Chu hơi cau mày.
Tôi lập tức chắn trước người anh, nhìn thẳng vào khuôn mặt vặn vẹo của Trì Nhiên.
Tôi suýt nữa bật cười vì tức, nhưng vẫn cố giữ giọng bình tĩnh:
“Thế còn anh thì sao?”
“Là kẻ sinh ra đã không được yêu à?”
Kiếp trước, trước khi bị điếc, Trì Nhiên từng là người được tất cả mọi người ngưỡng mộ.
Nhưng sau tai nạn, những người từng nói yêu anh đều đổi sang ánh mắt thương hại, thậm chí chê cười.
Ngay cả bố mẹ anh, cũng dành toàn bộ yêu thương cho em trai.
Nếu không mất thính lực, anh chắc chắn sẽ giống Thịnh Tây Nguyệt được tung hô, tỏa sáng rực rỡ.
Kiếp này anh tránh được tai nạn.
Nhưng vòng quanh một hồi… vẫn quay lại vạch xuất phát.
Tôi vốn không quen chọc vào vết thương người khác.
Nhưng tôi rất giỏi trả đòn theo đúng cách người ta dùng với mình.
Bỏ qua sắc mặt tái nhợt của anh, tôi kéo Tống Kỳ Chu nhanh chóng rời khỏi khách sạn.
Gió đêm thổi đến, lúc này tôi mới sực nhận ra… mình vẫn còn nắm tay anh.
Lòng bàn tay ấm áp dán sát nhau, khiến tim tôi bỗng chốc rối loạn.
Tôi vội buông tay, cố lấy lại bình tĩnh:
“Anh ta uống say rồi nói bậy, thật xúi quẩy. Anh đừng để bụng.”
“Tống Kỳ Chu, em tin là anh sẽ có một tương lai tươi đẹp.”
Dưới ánh đèn đường, bóng chúng tôi kéo dài trên mặt đất.
Anh cúi đầu nhìn bàn tay trống trơn của mình, khẽ “ừm” một tiếng.
Sau đó, như đùa như thật, anh hỏi:
“Vậy… tương lai ấy sẽ tươi đẹp đến mức nào?”
Tôi hơi sững người, nhất thời không nói nên lời.
Bởi vì tôi chưa từng thấy viễn cảnh đó.
Nhưng với năng lực của anh, chỉ cần anh muốn, nhất định sẽ làm được.
Thế nên tôi hỏi lại:
“Anh muốn nó tươi đẹp đến mức nào?”
“Tôi...”
Anh đột ngột dừng lại.
Đôi mắt đen sâu thẳm nhìn chằm chằm tôi.
Trong khoảnh khắc im lặng ấy, từ xa vang lên vài tiếng còi xe lẻ tẻ.
Vài giây sau, anh bỗng khẽ cong môi, nói:
“Bây giờ thế này là đủ tốt rồi.”
9
Ban đầu tôi muốn thay đổi kết cục chết oan của Tống Kỳ Chu…chỉ là vì muốn trả ơn anh đã chắn chai rượu giúp tôi.
Nhưng bây giờ, tôi thật lòng mong anh… được sống thật tốt.
Có lẽ vì mấy lời nhảm nhí sau khi say của Trì Nhiên, đêm đó tôi lại mơ một giấc mơ.
Mơ thấy kiếp trước.
Sau khi Tống Kỳ Chu qua đời, có người đào lại thân thế của anh.
Cha anh là cảnh sát, mẹ là bác sĩ.
Lẽ ra anh phải có một tuổi thơ hạnh phúc, ấm êm.
Nhưng năm anh mới chào đời, cha mẹ anh bị một tên tội phạm mới mãn hạn tù đâm xe trả thù.
Cả gia đình ba người.
Cuối cùng chỉ còn mình anh sống sót.
Về sau…anh cũng chết.
Kiếp trước, tôi chỉ là một người ngoài chẳng liên quan.
Thứ duy nhất tôi có thể cảm nhận được là sự tiếc nuối.
Nhưng ở kiếp này, khi đã quen biết anh một thời gian dài, tôi lại bắt đầu cảm thấy buồn.
Thời gian trôi lâu đến nỗi, tôi không còn nhớ rõ chi tiết trong bản tin về tai nạn cứu người hôm đó.
Nhưng tôi đã có kế hoạch.
Dù không nhớ mặt hai đứa trẻ, nhưng chỉ cần ngăn chặn được từ đầu, không để chúng rơi xuống hồ…thì mọi chuyện phía sau sẽ không xảy ra.
Vì thế, vào cuối tuần nhà trường đổi lịch, tôi nhờ bạn đi học thay, rồi mang theo đồ vẽ đến bờ hồ công viên.
Kiếp này, tôi chưa từng trở lại đây vẽ.
Lần này là lần đầu tiên.
Nhưng ngoài dự đoán của tôi, bên hồ không chỉ có hai đứa trẻ.
Mà là… cả một nhóm.
Tôi cố nén sự hoảng loạn, ép mình bình tĩnh, cẩn thận suy nghĩ cách đối phó.
Ép chúng rời khỏi hồ có thể phản tác dụng.
Phải thu hút chúng mới được.
Tôi bỏ giá vẽ xuống.
Trải toàn bộ toan vẽ ra đất.
Bày những hộp màu rực rỡ thành hàng ngay ngắn.
Đeo găng tay vào, tôi thoa đầy màu lên tay mình, rồi ấn cả bàn tay lên toan.
Trẻ con vốn hiếu động.
Tò mò.
Chẳng mấy chốc đã có một bé chạy tới hỏi tôi đang làm gì.
Tôi vừa thao tác vừa giải thích rằng đây là tranh vẽ bằng dấu tay.
Rồi tôi đưa cho bé một chiếc găng tay, rủ bé cùng chơi.
Một bé.
Rồi hai.
Rồi ba…
Cuối cùng tất cả các bé đều tụ lại quanh tôi, vui vẻ đeo găng và tham gia.
Ngoài dự đoán, mọi việc diễn ra suôn sẻ hơn tôi nghĩ rất nhiều.
Chơi cùng tụi nhỏ suốt hai tiếng đồng hồ, cuối cùng tôi cũng vượt qua khoảng thời gian nguy hiểm mà tai nạn đáng ra đã xảy ra.
Thế nhưng khi nhìn hàng rào dựng dọc bờ hồ, tôi vẫn không yên tâm.
Cảm giác bất an ấy kéo dài… cho đến khi đứa trẻ cuối cùng rời đi cùng bức tranh của mình, tôi mới bắt đầu dọn đồ.
Trong lúc thu dọn, một lọ màu vẽ trượt khỏi tay, lăn về phía hồ.
Tôi theo phản xạ chạy nhanh đến nhặt.
Vừa cúi xuống, thì một cậu nhóc chơi ván trượt lao thẳng đến.
Tôi vội lùi một bước, lưng đập vào hàng rào...
Khoảnh khắc sau, tôi hoàn toàn không đề phòng mà ngã thẳng xuống hồ.
Nước lạnh ngay lập tức nuốt lấy âm thanh, gió và tiếng người.
Cảm giác ngạt thở ập tới.
Trong giây phút hỗn loạn ấy, tôi mới chợt nhớ ra điều mình đã quên mất.
Hàng rào vẫn chưa được sửa.
Đó mới chính là nguyên nhân khiến bọn trẻ ngã xuống hồ.
Bây giờ, cùng một nơi.
Cùng một tai nạn.
Xảy ra… với tôi.
Trong cơn hỗn loạn, tôi mơ hồ nghe thấy tiếng của Tống Kỳ Chu.
Anh hét lên đầy hoảng sợ:
“Tần Ninh!!”
10
Thật ra tôi biết bơi.
Chỉ là bị ngã bất ngờ, phản ứng không kịp.
Khi vừa điều chỉnh được tư thế, nổi lên khỏi mặt nước…tôi thấy Tống Kỳ Chu đã không chút do dự cởi áo khoác, nhảy xuống hồ.
Thế là cả hai chúng tôi đều ướt sũng.
Đứng trên bờ, đối mặt trong im lặng vài giây, tôi không nhịn được mà hỏi:
“Anh có phải… hơi bốc đồng rồi không?”
Những giọt nước lăn theo cằm anh rơi xuống, từng giọt từng giọt, đập vào mặt đất như tiếng gõ nhỏ.
Anh khẽ đáp, giọng thấp trầm:
“Thấy em ngã xuống nước, tôi đâu còn thời gian để nghĩ.”
Giọng điệu hiển nhiên đến mức khiến tôi nghẹn lời.
Tôi hiểu được tấm lòng của anh.
Vì thế tôi thở dài, chuyển chủ đề:
“Vậy sao anh lại đến đây?”
Anh đưa tay vuốt tóc ướt ngược ra sau, để lộ đường chân mày sắc nét.
Nét mặt anh đăm chiêu, như đang cân nhắc từ ngữ.
Cuối cùng anh nói:
“Tôi mơ thấy mình chết vì cứu người ở bờ hồ.”
Tôi buột miệng hỏi, gần như không kìm được:
“Thế mà anh vẫn đến?”
Nói xong tôi mới nhận ra giọng mình có hơi gấp.
Tôi vội chữa lại:
“Dù sao cũng chỉ là mơ thôi, mà lại là ác mộng nữa.”