Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn! Đến khi cầm tờ kết quả xác nhận đã m.a.n.g t.h.a.i trên tay, tôi mới chắc chắn rằng mình thật sự có con rồi.
Việc đầu tiên tôi muốn làm sau khi biết kết quả là thông báo tin vui này cho Trì Yến.
Tôi vừa lấy điện thoại ra, định gọi cho anh nhưng rồi lại tò mò: không biết khi anh biết là mình sắp làm bố, vẻ mặt anh sẽ như thế nào.
Thế là tôi tự lái xe đến công ty của anh.
Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc tôi định đẩy cửa phòng làm việc của anh ra, tôi lại tình cờ nghe thấy cuộc đối thoại giữa anh và mẹ chồng.
Mẹ chồng: "Mắt thấy Thanh Thanh sắp sinh đến nơi rồi mà anh cứ lần khứa mãi không chịu ly hôn để cưới nó, anh định để con của mình trở thành con ngoài giá thú thật đấy à?"
Trì Yến: "Vợ của con mãi mãi chỉ có Tri Hạ mà thôi. Còn về phía chị dâu, con đã làm theo tâm nguyện của chị ấy là cho chị ấy một đứa con rồi. Từ nay về sau, con cũng không còn nợ nần gì chị ấy nữa."
Ấy thế mà chị dâu lại mang thai?
Lại còn là con của Trì Yến nữa sao?
Khoảnh khắc đó, tôi chỉ cảm thấy dạ dày mình đảo lộn liên hồi.
Tôi không nhịn được mà bắt đầu nôn khan.
"Oẹ..."
Không ngờ tiếng nôn mửa đã kinh động đến hai người bên trong phòng.
Trì Yến mở cửa ra, khi thấy người đứng ở bên ngoài là tôi, ánh mắt anh hoảng loạn thấy rõ.
"Vợ ơi, sao em lại đến đây?"
Tôi mỉm cười chua chát, hỏi ngược lại: "Sao thế? Tôi không được đến đây à? Hay là anh đã làm chuyện gì khuất tất nên sợ bị tôi bắt quả tang?"
Tôi cứ ngỡ mình đã che giấu rất tốt, nhưng giọng nói nghẹn ngào đã phản bội lại chính tôi.
"Sao lại khóc rồi? Có ai làm em không vui à? Em nói đi, anh sẽ đi trút giận cho em ngay lập tức."
Anh ta bước tới, muốn ôm tôi vào lòng.
Nhưng tôi đã thẳng tay đẩy anh ta ra.
"Đừng chạm vào tôi, anh làm tôi thấy buồn nôn."
Nói rồi, tôi vịn vào tường, bắt đầu nôn thốc nôn tháo.
"Oẹ..."
Trì Yến thấy vậy thì vội vàng chạy lại, nhẹ nhàng vỗ lưng cho tôi.
"Có phải em ăn nhầm thứ gì rồi không?"
Nhưng dường như sực nhớ ra điều gì, anh ta liền kích động, hỏi tôi: "Có phải... em có t.h.a.i rồi không?"
Tôi đẩy anh ta ra: "Không có, chỉ là phản ứng ghê tởm tự nhiên đối với anh mà thôi."
Anh ta sững sờ trong giây lát, rồi lập tức đoán ra rằng tôi đã biết hết mọi chuyện.
"Vợ ơi, có phải lúc nãy em đã nghe thấy hết rồi không? Anh không cố ý giấu em đâu." Trì Yến nắm c.h.ặ.t cánh tay tôi, cuống cuồng giải thích: "Là mẹ ép anh đồng ý chuyện nối dòng, bà lén bỏ t.h.u.ố.c vào canh của anh và chị dâu nên mới lỡ có đứa bé đó."
Tôi cố kìm nén cảm giác dạ dày đang đảo lộn.
Ngước mắt nhìn anh ta, tôi nở một nụ cười giễu cợt.
"Hừ, dạo này anh xem phim ngắn hơi nhiều rồi đấy nhỉ? Cái cớ vô lý thế này mà cũng mặt dày nói ra được. Anh tưởng tôi là con ngốc chắc? Cái thời gian anh cởi quần ấy đủ để anh cầm điện thoại lên gọi cấp cứu 120 rồi!"
Bị tôi vạch trần, Trì Yến lắp bắp, miệng há hốc ra rồi lại ngậm vào suốt nửa ngày.
Anh ta chẳng thể thốt ra được một lời phản bác nào.
Mẹ chồng thấy con trai bị tôi mắng tới mức cứng họng, vội vàng lên tiếng bênh vực: "Cô nói năng cho t.ử tế chút đi! Bản thân cô không sinh được, chẳng lẽ cũng không cho phép Thanh Thanh sinh con cho thằng Yến sao?"
Dáng vẻ “chuyện như thế là đương nhiên” của bà ta khiến tôi chẳng còn muốn phí lời thêm nữa.
Tôi hất tay Trì Yến ra, đi thẳng về phía thang máy.
Thế nhưng cửa thang máy vừa mở, tôi đã nhìn thấy Liễu Thanh Thanh đang xách cặp l.ồ.ng cơm đứng bên trong.
Cũng vừa khéo là lúc đó, Trì Yến đuổi kịp đến nơi.
"Vợ ơi, nghe anh giải thích đã... Chuyện giữa anh và chị dâu chỉ là một t.a.i n.ạ.n thôi."
Lúc này, anh ta hoàn toàn không chú ý đến Liễu Thanh Thanh đang đứng trong thang máy.
Phải đến khi Liễu Thanh Thanh chủ động bước ra, khẽ gọi một tiếng "A Yến…”, anh ta mới giật mình nhận ra rằng ở đây còn có người thứ ba.
"Sao chị lại đến đây?" Trì Yến bực bội, chất vấn Liễu Thanh Thanh.
"Em thấy dạo này anh hơi nóng trong người nên đặc biệt hầm canh sườn rong biển và mang đến cho anh..." Liễu Thanh Thanh vừa nói vừa đưa cặp l.ồ.ng cơm đến trước mặt Trì Yến.
Trì Yến không đưa tay ra nhận: "Chị về đi, tôi không cần!"
Ánh mắt Liễu Thanh Thanh thoáng hiện sự tổn thương: "A Yến, rõ ràng anh từng nói rằng thích nhất là ăn canh em nấu mà..."
Trì Yến sầm mặt, ngắt lời cô ta với vẻ khó chịu: "Đủ rồi! Tôi bảo chị về đi! Đừng để tôi phải nhắc lại lần thứ hai!"
Vành mắt Liễu Thanh Thanh đỏ hoe ngay lập tức: "Xin lỗi, là em không nên đến, em đi ngay đây."
Nói xong, cô ta quay người bỏ đi.
Trì Yến như sực nhớ ra điều gì, vội vàng đuổi theo, giữ lấy cánh tay cô ta: "Chẳng phải bác sĩ đã nói rồi sao, trong thời gian m.a.n.g t.h.a.i tốt nhất là không nên đi giày cao gót, sao hôm nay chị vẫn đi?"
Liễu Thanh Thanh cúi đầu, nói nhỏ với vẻ ấm ức: "Em vội đi đưa canh cho anh nên lúc ra cửa mới xỏ đại một đôi nào đó!"
Trì Yến thở dài, rồi nói với tông giọng có vẻ là chê bai nhưng thực chất lại tràn đầy yêu chiều: "Chị đã sắp làm mẹ đến nơi rồi mà sao vẫn cứ hấp tấp như thế chứ."
Sự tương tác giữa họ diễn ra một cách tự nhiên đến lạ lùng.
Cứ như thể cảnh tượng này đã diễn ra vô số lần giữa hai người họ vậy.
Nếu tôi chỉ là một người qua đường, e rằng lúc này đã nhiệt tình "đẩy thuyền" cặp đôi chú em - chị dâu này rồi.
Nghĩ đến đây, tôi không nhịn được mà bật cười tự giễu.
"Ha ha!"
Lúc này Trì Yến mới chợt nhận ra rằng người vợ là tôi vẫn luôn đứng bên cạnh mà chứng kiến tất cả.
"Tri Hạ, em đừng nghĩ nhiều, anh chỉ lo chị ấy đi giày cao gót, dễ bị ngã thôi."
Chẳng biết có phải do cái miệng quạ đen của anh ta hay không, mà anh ta vừa dứt lời, Liễu Thanh Thanh liền trẹo chân, ngã nhào vào lòng anh ta.
"A Yến, bụng em... Á... Bụng em đau quá!"
Trì Yến chẳng còn tâm trí đâu mà giải thích với tôi thêm câu nào nữa.
Anh ta lập tức bế xốc Liễu Thanh Thanh lên trong xót xa rồi tiến thẳng vào thang máy mà không thèm ngoảnh đầu lại nhìn tôi lấy một cái.
Vào khoảnh khắc cửa thang máy đóng lại, tôi thậm chí còn nghe thấy anh ta hứa với Liễu Thanh Thanh bằng tông giọng vô cùng dịu dàng: "Yên tâm đi, con của chúng ta nhất định sẽ không sao đâu!"
"Con của chúng ta" Tôi không ngừng lặp lại bốn từ mà Trì Yến vừa nói.
Tôi thầm nghĩ: từ bao giờ mà anh và cô ta lại trở thành "chúng ta" rồi?
Vậy còn tôi?
Rốt cuộc đối với anh, tôi là cái gì?
Tôi rất muốn lập tức đuổi theo để hỏi cho ra nhẽ.
Thế nhưng bụng dưới bỗng đau quặn.
Ngay sau đó, tôi cảm nhận được một dòng nước nóng hổi trào ra từ phía dưới.
Tôi hoàn toàn hoảng loạn.
Tôi vội vàng lục tìm điện thoại trong túi xách rồi gọi cho Trì Yến.
"Tút..."
"Tút... Tút..."
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn! Đến khi cầm tờ kết quả xác nhận đã m.a.n.g t.h.a.i trên tay, tôi mới chắc chắn rằng mình thật sự có con rồi.
Việc đầu tiên tôi muốn làm sau khi biết kết quả là thông báo tin vui này cho Trì Yến.
Tôi vừa lấy điện thoại ra, định gọi cho anh nhưng rồi lại tò mò: không biết khi anh biết là mình sắp làm bố, vẻ mặt anh sẽ như thế nào.
Thế là tôi tự lái xe đến công ty của anh.
Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc tôi định đẩy cửa phòng làm việc của anh ra, tôi lại tình cờ nghe thấy cuộc đối thoại giữa anh và mẹ chồng.
Mẹ chồng: "Mắt thấy Thanh Thanh sắp sinh đến nơi rồi mà anh cứ lần khứa mãi không chịu ly hôn để cưới nó, anh định để con của mình trở thành con ngoài giá thú thật đấy à?"
Trì Yến: "Vợ của con mãi mãi chỉ có Tri Hạ mà thôi. Còn về phía chị dâu, con đã làm theo tâm nguyện của chị ấy là cho chị ấy một đứa con rồi. Từ nay về sau, con cũng không còn nợ nần gì chị ấy nữa."
Ấy thế mà chị dâu lại mang thai?
Lại còn là con của Trì Yến nữa sao?
Khoảnh khắc đó, tôi chỉ cảm thấy dạ dày mình đảo lộn liên hồi.
Tôi không nhịn được mà bắt đầu nôn khan.
"Oẹ..."
Không ngờ tiếng nôn mửa đã kinh động đến hai người bên trong phòng.
Trì Yến mở cửa ra, khi thấy người đứng ở bên ngoài là tôi, ánh mắt anh hoảng loạn thấy rõ.
"Vợ ơi, sao em lại đến đây?"
Tôi mỉm cười chua chát, hỏi ngược lại: "Sao thế? Tôi không được đến đây à? Hay là anh đã làm chuyện gì khuất tất nên sợ bị tôi bắt quả tang?"
Tôi cứ ngỡ mình đã che giấu rất tốt, nhưng giọng nói nghẹn ngào đã phản bội lại chính tôi.
"Sao lại khóc rồi? Có ai làm em không vui à? Em nói đi, anh sẽ đi trút giận cho em ngay lập tức."
Anh ta bước tới, muốn ôm tôi vào lòng.
Nhưng tôi đã thẳng tay đẩy anh ta ra.
"Đừng chạm vào tôi, anh làm tôi thấy buồn nôn."
Nói rồi, tôi vịn vào tường, bắt đầu nôn thốc nôn tháo.
"Oẹ..."
Trì Yến thấy vậy thì vội vàng chạy lại, nhẹ nhàng vỗ lưng cho tôi.
"Có phải em ăn nhầm thứ gì rồi không?"
Nhưng dường như sực nhớ ra điều gì, anh ta liền kích động, hỏi tôi: "Có phải... em có t.h.a.i rồi không?"
Tôi đẩy anh ta ra: "Không có, chỉ là phản ứng ghê tởm tự nhiên đối với anh mà thôi."
Anh ta sững sờ trong giây lát, rồi lập tức đoán ra rằng tôi đã biết hết mọi chuyện.
"Vợ ơi, có phải lúc nãy em đã nghe thấy hết rồi không? Anh không cố ý giấu em đâu." Trì Yến nắm c.h.ặ.t cánh tay tôi, cuống cuồng giải thích: "Là mẹ ép anh đồng ý chuyện nối dòng, bà lén bỏ t.h.u.ố.c vào canh của anh và chị dâu nên mới lỡ có đứa bé đó."
Tôi cố kìm nén cảm giác dạ dày đang đảo lộn.
Ngước mắt nhìn anh ta, tôi nở một nụ cười giễu cợt.
"Hừ, dạo này anh xem phim ngắn hơi nhiều rồi đấy nhỉ? Cái cớ vô lý thế này mà cũng mặt dày nói ra được. Anh tưởng tôi là con ngốc chắc? Cái thời gian anh cởi quần ấy đủ để anh cầm điện thoại lên gọi cấp cứu 120 rồi!"
Bị tôi vạch trần, Trì Yến lắp bắp, miệng há hốc ra rồi lại ngậm vào suốt nửa ngày.
Anh ta chẳng thể thốt ra được một lời phản bác nào.
Mẹ chồng thấy con trai bị tôi mắng tới mức cứng họng, vội vàng lên tiếng bênh vực: "Cô nói năng cho t.ử tế chút đi! Bản thân cô không sinh được, chẳng lẽ cũng không cho phép Thanh Thanh sinh con cho thằng Yến sao?"
Dáng vẻ “chuyện như thế là đương nhiên” của bà ta khiến tôi chẳng còn muốn phí lời thêm nữa.
Tôi hất tay Trì Yến ra, đi thẳng về phía thang máy.
Thế nhưng cửa thang máy vừa mở, tôi đã nhìn thấy Liễu Thanh Thanh đang xách cặp l.ồ.ng cơm đứng bên trong.
Cũng vừa khéo là lúc đó, Trì Yến đuổi kịp đến nơi.
"Vợ ơi, nghe anh giải thích đã... Chuyện giữa anh và chị dâu chỉ là một t.a.i n.ạ.n thôi."
Lúc này, anh ta hoàn toàn không chú ý đến Liễu Thanh Thanh đang đứng trong thang máy.
Phải đến khi Liễu Thanh Thanh chủ động bước ra, khẽ gọi một tiếng "A Yến…”, anh ta mới giật mình nhận ra rằng ở đây còn có người thứ ba.
"Sao chị lại đến đây?" Trì Yến bực bội, chất vấn Liễu Thanh Thanh.
"Em thấy dạo này anh hơi nóng trong người nên đặc biệt hầm canh sườn rong biển và mang đến cho anh..." Liễu Thanh Thanh vừa nói vừa đưa cặp l.ồ.ng cơm đến trước mặt Trì Yến.
Trì Yến không đưa tay ra nhận: "Chị về đi, tôi không cần!"
Ánh mắt Liễu Thanh Thanh thoáng hiện sự tổn thương: "A Yến, rõ ràng anh từng nói rằng thích nhất là ăn canh em nấu mà..."
Trì Yến sầm mặt, ngắt lời cô ta với vẻ khó chịu: "Đủ rồi! Tôi bảo chị về đi! Đừng để tôi phải nhắc lại lần thứ hai!"
Vành mắt Liễu Thanh Thanh đỏ hoe ngay lập tức: "Xin lỗi, là em không nên đến, em đi ngay đây."
Nói xong, cô ta quay người bỏ đi.
Trì Yến như sực nhớ ra điều gì, vội vàng đuổi theo, giữ lấy cánh tay cô ta: "Chẳng phải bác sĩ đã nói rồi sao, trong thời gian m.a.n.g t.h.a.i tốt nhất là không nên đi giày cao gót, sao hôm nay chị vẫn đi?"
Liễu Thanh Thanh cúi đầu, nói nhỏ với vẻ ấm ức: "Em vội đi đưa canh cho anh nên lúc ra cửa mới xỏ đại một đôi nào đó!"
Trì Yến thở dài, rồi nói với tông giọng có vẻ là chê bai nhưng thực chất lại tràn đầy yêu chiều: "Chị đã sắp làm mẹ đến nơi rồi mà sao vẫn cứ hấp tấp như thế chứ."
Sự tương tác giữa họ diễn ra một cách tự nhiên đến lạ lùng.
Cứ như thể cảnh tượng này đã diễn ra vô số lần giữa hai người họ vậy.
Nếu tôi chỉ là một người qua đường, e rằng lúc này đã nhiệt tình "đẩy thuyền" cặp đôi chú em - chị dâu này rồi.
Nghĩ đến đây, tôi không nhịn được mà bật cười tự giễu.
"Ha ha!"
Lúc này Trì Yến mới chợt nhận ra rằng người vợ là tôi vẫn luôn đứng bên cạnh mà chứng kiến tất cả.
"Tri Hạ, em đừng nghĩ nhiều, anh chỉ lo chị ấy đi giày cao gót, dễ bị ngã thôi."
Chẳng biết có phải do cái miệng quạ đen của anh ta hay không, mà anh ta vừa dứt lời, Liễu Thanh Thanh liền trẹo chân, ngã nhào vào lòng anh ta.
"A Yến, bụng em... Á... Bụng em đau quá!"
Trì Yến chẳng còn tâm trí đâu mà giải thích với tôi thêm câu nào nữa.
Anh ta lập tức bế xốc Liễu Thanh Thanh lên trong xót xa rồi tiến thẳng vào thang máy mà không thèm ngoảnh đầu lại nhìn tôi lấy một cái.
Vào khoảnh khắc cửa thang máy đóng lại, tôi thậm chí còn nghe thấy anh ta hứa với Liễu Thanh Thanh bằng tông giọng vô cùng dịu dàng: "Yên tâm đi, con của chúng ta nhất định sẽ không sao đâu!"
"Con của chúng ta" Tôi không ngừng lặp lại bốn từ mà Trì Yến vừa nói.
Tôi thầm nghĩ: từ bao giờ mà anh và cô ta lại trở thành "chúng ta" rồi?
Vậy còn tôi?
Rốt cuộc đối với anh, tôi là cái gì?
Tôi rất muốn lập tức đuổi theo để hỏi cho ra nhẽ.
Thế nhưng bụng dưới bỗng đau quặn.
Ngay sau đó, tôi cảm nhận được một dòng nước nóng hổi trào ra từ phía dưới.
Tôi hoàn toàn hoảng loạn.
Tôi vội vàng lục tìm điện thoại trong túi xách rồi gọi cho Trì Yến.
"Tút..."
"Tút... Tút..."