Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn! Cho đến khi tôi đau tới mức ngã khuỵu xuống đất, sắp sửa ngất đi, Trì Yến mới chịu bắt máy.
Nhưng tôi còn chưa kịp mở lời, giọng nói cực kì bực dọc của anh ta đã vang lên.
"Tôi thừa nhận là tôi đã làm chuyện có lỗi với cô! Nhưng cô nhất định phải chọn đúng lúc này để gây sự với tôi sao?"
Tôi gồng mình, lên tiếng một cách khó khăn, ngay cả giọng nói cũng run rẩy: "A Yến…Em…"
"Á! Em chảy m.á.u rồi! A Yến, anh nghĩ con của chúng ta có bị làm sao không…Á… Đau quá!" Nghe thấy tiếng kêu đau của Liễu Thanh Thanh, Trì Yến chẳng thèm do dự mà thẳng tay cúp máy.
Giây phút này, tôi chỉ thấy những cơn đau quặn ở bụng dưới chẳng thấm tháp gì so với một phần vạn nỗi đau trong tim mình.
Trì Yến quan tâm Liễu Thanh Thanh như vậy, thực sự chỉ vì cảm thấy mắc nợ anh Cả thôi sao?
Nhưng chưa kịp nghĩ thông suốt, trước mắt tôi đã tối sầm lại rồi tôi ngất lịm đi.
Khi mở mắt ra lần nữa, tôi thấy mình đã nằm trên giường bệnh của bệnh viện.
"May quá, Tri Hạ, cuối cùng cậu cũng tỉnh rồi." Cô bạn thân Lục Mạn của tôi đang mặc chiếc áo blouse trắng, đứng bên giường bệnh: "Cậu không biết đâu, hôm nay ở phòng cấp cứu thấy bệnh nhân được đưa vào lại là cậu, mình sợ đến mức hồn xiêu phách lạc luôn đấy."
Tôi gắng gượng ngồi dậy, một tay đặt lên bụng dưới, tay kia nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay Lục Mạn, lo lắng hỏi: "Con? Con của mình thế nào rồi..."
Lục Mạn thấy tôi như vậy, vội vàng vỗ nhẹ vào tay tôi, trấn an: "Cậu yên tâm đi, đứa bé vẫn còn!"
Nghe tin con không sao, trái tim đang treo ngược cành cây của tôi mới dần yên ổn trở lại.
Thế nhưng đúng lúc này, điện thoại của tôi bỗng rung lên liên hồi.
Tôi cầm lên, nhấn vào xem, toàn bộ là tin nhắn WeChat của Liễu Thanh Thanh gửi tới.
"Chắc là hôm nay cô cũng nhìn ra rồi nhỉ, rằng trong hai chúng ta, ai mới là người quan trọng nhất trong lòng A Yến!"
"Thật ra nếu tôi muốn sinh một đứa trẻ mang dòng m.á.u nhà họ Trì thì hoàn toàn có thể dùng tinh trùng của anh ấy để ra nước ngoài làm thụ tinh nhân tạo. Nhưng anh ấy nói rằng phụ nữ làm thụ tinh nhân tạo thì rất có hại cho sức khỏe, anh ấy không nỡ để tôi phải chịu khổ như vậy."
"Lúc cô lủi thủi ở bệnh viện làm thụ tinh, anh ấy ở bên cạnh tôi, một lòng một dạ chỉ muốn nhanh ch.óng cùng tôi vun đắp mầm sống mới đấy!"
"Tuần trước, anh ấy còn lặn lội đến chùa An Hòa, đi một bước quỳ lạy một lần, leo lên chín trăm chín mươi chín bậc thang chỉ để cầu một lá bùa bình an, mong cho mẹ con tôi được tai qua nạn khỏi."
Đọc xong tin nhắn cuối cùng của Liễu Thanh Thanh, tôi chỉ cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c mình dấy lên những cơn đau râm ran, cảm giác như có ngàn vạn mũi kim đang đ.â.m xuyên qua tim vậy. Dần dần, nỗi đau ấy lan rộng từ l.ồ.ng n.g.ự.c ra khắp toàn thân, đến mức ngay cả việc hít thở thôi cũng khiến tôi thấy đau đớn đến nghẹt thở.
Có lẽ dáng vẻ "tâm đã c.h.ế.t" này của tôi đã làm Lục Mạn hoảng sợ.
Cả đêm hôm đó, Lục Mạn túc trực bên cạnh tôi không rời nửa bước, vì sợ tôi sẽ làm điều gì dại dột.
Còn tôi chỉ biết mở trừng trừng mắt mà nhìn lên trần nhà bệnh viện, mặc kệ cho vô vàn những cảm xúc tiêu cực bủa vây lấy mình.
Mãi cho đến khi ánh nắng ban mai len lỏi qua cửa sổ và chiếu vào phòng bệnh, bộ não đang ngập tràn sự phẫn nộ và đau buồn của tôi mới dần trở nên tỉnh táo hơn.
Thế là, khi bác sĩ đến kiểm tra phòng vào buổi sáng, tôi đã kiên quyết nói với họ: "Tôi không định giữ lại đứa bé này, nhờ bác sĩ sắp xếp phẫu thuật phá t.h.a.i cho tôi ngay trong hôm nay."
Thay vì cứ mãi vật lộn trong vũng bùn lầy của anh ta, chi bằng hãy kịp thời dừng lại để bảo toàn cho bản thân!
Trước khi tôi được đẩy vào phòng phẫu thuật, Lục Mạn hỏi tôi: "Cậu thực sự đã nghĩ kỹ chưa? Đừng vì giận dỗi nhất thời mà đưa ra quyết định khiến bản thân phải hối hận cả đời đấy."
Tôi trả lời cậu ấy: "Mình đã quyết định ly hôn với Trì Yến rồi! Nếu còn giữ lại đứa trẻ này thì suốt cả đời này, mình sẽ không bao giờ dứt khoát được với anh ta."
Lục Mạn thở dài: "Nếu đã như vậy, mình tôn trọng quyết định của cậu. Mình sẽ luôn ở đây - ở bên cạnh cậu, đừng lo lắng."
Tôi gật đầu với cậu ấy, lòng cực kỳ biết ơn.
Sau đó, tôi nhanh ch.óng ký tên mình vào bản cam kết phẫu thuật.
Nhưng khi t.h.u.ố.c mê bắt đầu có tác dụng, ngay trước khi hoàn toàn chìm vào im lặng, tôi vẫn không kìm được mà rơi nước mắt. Tôi khóc cho đứa con trong bụng, và cũng khóc cho chính bản thân mình!
Đến cuối cùng, kết cục của cuộc hôn nhân mà trước đây tôi vẫn hằng tưởng là hoàn mỹ lại thê t.h.ả.m và nhơ nhuốc đến nhường này.
Tôi chợt nhớ lại lời thề chân thành của Trì Yến vào ngày cưới.
Những lời đó dường như vẫn còn văng vẳng bên tai, nhưng lại khiến tôi cảm thấy chuyện như đã xảy ra ở kiếp nào rồi.
Có lẽ ngay khoảnh khắc thề thốt ấy, anh ta đã thực lòng.
Chỉ là theo thời gian trôi, lòng thành rồi cũng nhạt nhòa, và lời thề cũng hóa thành lời dối trá.
Trái tim tôi đau đến mức tê dại, khiến tôi gần như chẳng thể suy nghĩ được gì thêm.
Thôi thì hãy để mọi thứ kết thúc cùng với sự ra đi của đứa trẻ này đi.
Việc đầu tiên tôi làm sau ca phẫu thuật là gọi điện cho Trì Yến để đề nghị ly hôn.
Thế nhưng tôi đã gọi liên tiếp mấy cuộc, điện thoại của anh ta vẫn luôn trong tình trạng tắt máy.
Hừ, xem ra anh ta thật sự rất sợ rằng tôi sẽ làm phiền giây phút hạnh phúc của anh ta và Liễu Thanh Thanh!
Trái lại, Liễu Thanh Thanh - trong lúc tôi đang phẫu thuật - cô ta đã gửi cho tôi không ít ảnh giường chiếu nóng bỏng của hai người bọn họ.
Thậm chí còn có cả video cô ta - mặc bộ đồ bệnh nhân - và Trì Yến quấn lấy nhau một cách cuồng nhiệt ở mọi ngóc ngách trong phòng bệnh.
Tôi lặng lẽ xem hết rồi nhấn lưu lại.
Tôi tự nhủ rằng nếu Trì Yến không chịu thỏa thuận ly hôn thì những bằng chứng ngoại tình này sẽ phát huy tác dụng khi tôi đệ đơn kiện ra tòa.
Ngay khi tôi đang định liên hệ với luật sư để soạn thảo đơn ly hôn...
Trì Yến cuối cùng cũng nhớ ra rằng mình còn một người vợ là tôi, anh ta chủ động gọi điện tới.
Vừa nhấc máy, tôi đã nghe thấy tiếng nói được hạ thấp tông giọng một cách cố ý của anh ta: "Tri Hạ, tâm trạng của Thanh Thanh vẫn chưa ổn định, bác sĩ nói nếu cứ tiếp tục thế này thì chị ấy có thể sảy t.h.a.i bất cứ lúc nào. Hai ngày nay anh phải ở lại bệnh viện chăm sóc chị ấy, khi tình hình ổn hơn, anh sẽ về nhà nhận lỗi với em!"
Nhưng anh ta không hề biết rằng, chỉ vài phút trước, Liễu Thanh Thanh vừa gửi cho tôi video bọn họ đang mây mưa nồng cháy trên giường bệnh.
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn! Cho đến khi tôi đau tới mức ngã khuỵu xuống đất, sắp sửa ngất đi, Trì Yến mới chịu bắt máy.
Nhưng tôi còn chưa kịp mở lời, giọng nói cực kì bực dọc của anh ta đã vang lên.
"Tôi thừa nhận là tôi đã làm chuyện có lỗi với cô! Nhưng cô nhất định phải chọn đúng lúc này để gây sự với tôi sao?"
Tôi gồng mình, lên tiếng một cách khó khăn, ngay cả giọng nói cũng run rẩy: "A Yến…Em…"
"Á! Em chảy m.á.u rồi! A Yến, anh nghĩ con của chúng ta có bị làm sao không…Á… Đau quá!" Nghe thấy tiếng kêu đau của Liễu Thanh Thanh, Trì Yến chẳng thèm do dự mà thẳng tay cúp máy.
Giây phút này, tôi chỉ thấy những cơn đau quặn ở bụng dưới chẳng thấm tháp gì so với một phần vạn nỗi đau trong tim mình.
Trì Yến quan tâm Liễu Thanh Thanh như vậy, thực sự chỉ vì cảm thấy mắc nợ anh Cả thôi sao?
Nhưng chưa kịp nghĩ thông suốt, trước mắt tôi đã tối sầm lại rồi tôi ngất lịm đi.
Khi mở mắt ra lần nữa, tôi thấy mình đã nằm trên giường bệnh của bệnh viện.
"May quá, Tri Hạ, cuối cùng cậu cũng tỉnh rồi." Cô bạn thân Lục Mạn của tôi đang mặc chiếc áo blouse trắng, đứng bên giường bệnh: "Cậu không biết đâu, hôm nay ở phòng cấp cứu thấy bệnh nhân được đưa vào lại là cậu, mình sợ đến mức hồn xiêu phách lạc luôn đấy."
Tôi gắng gượng ngồi dậy, một tay đặt lên bụng dưới, tay kia nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay Lục Mạn, lo lắng hỏi: "Con? Con của mình thế nào rồi..."
Lục Mạn thấy tôi như vậy, vội vàng vỗ nhẹ vào tay tôi, trấn an: "Cậu yên tâm đi, đứa bé vẫn còn!"
Nghe tin con không sao, trái tim đang treo ngược cành cây của tôi mới dần yên ổn trở lại.
Thế nhưng đúng lúc này, điện thoại của tôi bỗng rung lên liên hồi.
Tôi cầm lên, nhấn vào xem, toàn bộ là tin nhắn WeChat của Liễu Thanh Thanh gửi tới.
"Chắc là hôm nay cô cũng nhìn ra rồi nhỉ, rằng trong hai chúng ta, ai mới là người quan trọng nhất trong lòng A Yến!"
"Thật ra nếu tôi muốn sinh một đứa trẻ mang dòng m.á.u nhà họ Trì thì hoàn toàn có thể dùng tinh trùng của anh ấy để ra nước ngoài làm thụ tinh nhân tạo. Nhưng anh ấy nói rằng phụ nữ làm thụ tinh nhân tạo thì rất có hại cho sức khỏe, anh ấy không nỡ để tôi phải chịu khổ như vậy."
"Lúc cô lủi thủi ở bệnh viện làm thụ tinh, anh ấy ở bên cạnh tôi, một lòng một dạ chỉ muốn nhanh ch.óng cùng tôi vun đắp mầm sống mới đấy!"
"Tuần trước, anh ấy còn lặn lội đến chùa An Hòa, đi một bước quỳ lạy một lần, leo lên chín trăm chín mươi chín bậc thang chỉ để cầu một lá bùa bình an, mong cho mẹ con tôi được tai qua nạn khỏi."
Đọc xong tin nhắn cuối cùng của Liễu Thanh Thanh, tôi chỉ cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c mình dấy lên những cơn đau râm ran, cảm giác như có ngàn vạn mũi kim đang đ.â.m xuyên qua tim vậy. Dần dần, nỗi đau ấy lan rộng từ l.ồ.ng n.g.ự.c ra khắp toàn thân, đến mức ngay cả việc hít thở thôi cũng khiến tôi thấy đau đớn đến nghẹt thở.
Có lẽ dáng vẻ "tâm đã c.h.ế.t" này của tôi đã làm Lục Mạn hoảng sợ.
Cả đêm hôm đó, Lục Mạn túc trực bên cạnh tôi không rời nửa bước, vì sợ tôi sẽ làm điều gì dại dột.
Còn tôi chỉ biết mở trừng trừng mắt mà nhìn lên trần nhà bệnh viện, mặc kệ cho vô vàn những cảm xúc tiêu cực bủa vây lấy mình.
Mãi cho đến khi ánh nắng ban mai len lỏi qua cửa sổ và chiếu vào phòng bệnh, bộ não đang ngập tràn sự phẫn nộ và đau buồn của tôi mới dần trở nên tỉnh táo hơn.
Thế là, khi bác sĩ đến kiểm tra phòng vào buổi sáng, tôi đã kiên quyết nói với họ: "Tôi không định giữ lại đứa bé này, nhờ bác sĩ sắp xếp phẫu thuật phá t.h.a.i cho tôi ngay trong hôm nay."
Thay vì cứ mãi vật lộn trong vũng bùn lầy của anh ta, chi bằng hãy kịp thời dừng lại để bảo toàn cho bản thân!
Trước khi tôi được đẩy vào phòng phẫu thuật, Lục Mạn hỏi tôi: "Cậu thực sự đã nghĩ kỹ chưa? Đừng vì giận dỗi nhất thời mà đưa ra quyết định khiến bản thân phải hối hận cả đời đấy."
Tôi trả lời cậu ấy: "Mình đã quyết định ly hôn với Trì Yến rồi! Nếu còn giữ lại đứa trẻ này thì suốt cả đời này, mình sẽ không bao giờ dứt khoát được với anh ta."
Lục Mạn thở dài: "Nếu đã như vậy, mình tôn trọng quyết định của cậu. Mình sẽ luôn ở đây - ở bên cạnh cậu, đừng lo lắng."
Tôi gật đầu với cậu ấy, lòng cực kỳ biết ơn.
Sau đó, tôi nhanh ch.óng ký tên mình vào bản cam kết phẫu thuật.
Nhưng khi t.h.u.ố.c mê bắt đầu có tác dụng, ngay trước khi hoàn toàn chìm vào im lặng, tôi vẫn không kìm được mà rơi nước mắt. Tôi khóc cho đứa con trong bụng, và cũng khóc cho chính bản thân mình!
Đến cuối cùng, kết cục của cuộc hôn nhân mà trước đây tôi vẫn hằng tưởng là hoàn mỹ lại thê t.h.ả.m và nhơ nhuốc đến nhường này.
Tôi chợt nhớ lại lời thề chân thành của Trì Yến vào ngày cưới.
Những lời đó dường như vẫn còn văng vẳng bên tai, nhưng lại khiến tôi cảm thấy chuyện như đã xảy ra ở kiếp nào rồi.
Có lẽ ngay khoảnh khắc thề thốt ấy, anh ta đã thực lòng.
Chỉ là theo thời gian trôi, lòng thành rồi cũng nhạt nhòa, và lời thề cũng hóa thành lời dối trá.
Trái tim tôi đau đến mức tê dại, khiến tôi gần như chẳng thể suy nghĩ được gì thêm.
Thôi thì hãy để mọi thứ kết thúc cùng với sự ra đi của đứa trẻ này đi.
Việc đầu tiên tôi làm sau ca phẫu thuật là gọi điện cho Trì Yến để đề nghị ly hôn.
Thế nhưng tôi đã gọi liên tiếp mấy cuộc, điện thoại của anh ta vẫn luôn trong tình trạng tắt máy.
Hừ, xem ra anh ta thật sự rất sợ rằng tôi sẽ làm phiền giây phút hạnh phúc của anh ta và Liễu Thanh Thanh!
Trái lại, Liễu Thanh Thanh - trong lúc tôi đang phẫu thuật - cô ta đã gửi cho tôi không ít ảnh giường chiếu nóng bỏng của hai người bọn họ.
Thậm chí còn có cả video cô ta - mặc bộ đồ bệnh nhân - và Trì Yến quấn lấy nhau một cách cuồng nhiệt ở mọi ngóc ngách trong phòng bệnh.
Tôi lặng lẽ xem hết rồi nhấn lưu lại.
Tôi tự nhủ rằng nếu Trì Yến không chịu thỏa thuận ly hôn thì những bằng chứng ngoại tình này sẽ phát huy tác dụng khi tôi đệ đơn kiện ra tòa.
Ngay khi tôi đang định liên hệ với luật sư để soạn thảo đơn ly hôn...
Trì Yến cuối cùng cũng nhớ ra rằng mình còn một người vợ là tôi, anh ta chủ động gọi điện tới.
Vừa nhấc máy, tôi đã nghe thấy tiếng nói được hạ thấp tông giọng một cách cố ý của anh ta: "Tri Hạ, tâm trạng của Thanh Thanh vẫn chưa ổn định, bác sĩ nói nếu cứ tiếp tục thế này thì chị ấy có thể sảy t.h.a.i bất cứ lúc nào. Hai ngày nay anh phải ở lại bệnh viện chăm sóc chị ấy, khi tình hình ổn hơn, anh sẽ về nhà nhận lỗi với em!"
Nhưng anh ta không hề biết rằng, chỉ vài phút trước, Liễu Thanh Thanh vừa gửi cho tôi video bọn họ đang mây mưa nồng cháy trên giường bệnh.