Thịnh Diên Lễ không biết mình đã rời khỏi sảnh tiệc bằng cách nào, đại khái là chật vật chẳng khác gì một con ch.ó bị đuổi đi. Anh thực sự không đủ dũng khí để đối diện với thất bại, cũng không thể chịu nổi cảnh nhìn Chu Diệp Chi bị người đàn ông khác hôn. Đặc biệt là khi người đó còn ưu tú hơn anh gấp bội.
Anh mơ hồ trở về căn phòng cưới, nhìn không gian trống trải mà gào khóc nức nở. Hết chai rượu này đến chai rượu khác được nốc cạn, trong cơn say, anh lại thấy gương mặt đầy vẻ bất đắc dĩ của Chu Diệp Chi:
“Anh uống nhiều thế này làm gì?”
Anh ôm c.h.ặ.t lấy cô, đau đớn thì thầm bên tai. Cho đến khi trời sáng hẳn, anh mới bàng hoàng nhận ra người nằm cạnh mình lại là Lục Nhã Vy. Anh theo bản năng đẩy cô ta ra:
“Sao cô lại ở đây!”
Lục Nhã Vy dụi mắt, gương mặt đầy vẻ thẹn thùng:
“Em nghe nói anh uống quá chén nên mới tới xem sao, không ngờ anh lại ôm chầm lấy em...”
“Đủ rồi!” Thịnh Diên Lễ gắt gỏng ngắt lời, “Chuyện tối qua, cô đừng có nói với bất kỳ ai đấy!”
Lục Nhã Vy c.ắ.n môi, nước mắt chực trào:
“Sư huynh, Chu Diệp Chi kết hôn rồi, cô ta nhẫn tâm bỏ rơi anh như thế, tại sao anh vẫn còn nhung nhớ? Người yêu anh nhất chính là em mà!”
Thịnh Diên Lễ chỉ biết cười khổ, lắc đầu đầy bất lực.
“Không, trên đời này chẳng ai yêu tôi bằng A Thanh, cũng không ai đối tốt với tôi như cô ấy.”
Anh chậm rãi hạ quyết tâm. Dù có phải trả giá thế nào, anh cũng nhất định phải giành lại vợ mình.
...
Sau đám cưới, tôi và Phó Hoài Cẩn bắt đầu chuyến hành trình trăng mật. Anh đã xin trường nghỉ phép mười lăm ngày. Về kế hoạch đi lại, tôi gần như chẳng phải động tay động chân vào việc gì. Anh tự tay soạn một bản thuyết trình chi tiết, tổng hợp đủ các điểm tham quan đặc sắc lẫn dự báo thời tiết từng ngày. Cuối cùng tôi cũng có thể thảnh thơi tận hưởng kỳ nghỉ mà không cần phải lo toan đủ thứ như trước đây.
Trong thời gian này, tình cảm của chúng tôi mặn nồng lên trông thấy. Anh không còn là hình mẫu xa vời trong lời kể của người khác nữa. Ví dụ như chuyện anh từng là thiên tài đầu tiên của huyện đỗ vào lớp chọn Thanh Bắc, hay là người trẻ tuổi nhất từng giành giải thưởng lớn. Còn tôi cũng chẳng còn là cô bé ngây ngô đứng bên đường nhờ anh bắt hộ gà năm nào. Anh vẫn xuất sắc như xưa, và tôi cũng chẳng hề kém cạnh.
Khi kỳ nghỉ chỉ còn lại ba ngày, một bài đăng về Phó Hoài Cẩn bỗng dưng gây bão trên mạng xã hội.
[Bóc trần quá trình thăng tiến của vị giáo sư 27 tuổi: Cướp vợ, làm kẻ thứ ba, không biết xấu hổ!]
Chỉ trong thời gian ngắn, bài viết đã thu hút hơn mười triệu lượt xem. Phía nhà trường cũng lập tức gọi điện cho Phó Hoài Cẩn.
“Phó giáo sư, anh vẫn đang ở nước ngoài à? Có bài viết bôi nhọ anh đang lan truyền rất nhanh, anh có muốn về xử lý gấp không?”
Tôi lặng lẽ rút dây sạc điện thoại, định đứng dậy thu dọn hành lý. Nhưng Phó Hoài Cẩn giữ tay tôi lại, khẽ lắc đầu.
“Không sao đâu, anh sẽ xử lý được.”
Sau khi anh cúp máy, tôi lo lắng nhìn anh hỏi lại: “Thật sự không sao chứ? Anh đừng có dỗ em, cùng lắm thì mình để lần sau đi bù cũng được mà.”
Phó Hoài Cẩn khẽ cười, xoa đầu tôi: “Thật mà, em vẫn chưa yên tâm về anh sao?”
Quả thực, anh làm việc gì cũng rất đáng tin, nhưng tôi vẫn không giấu nổi căng thẳng mà theo dõi diễn biến sự việc. Nhìn qua những bức ảnh trong bài, tôi nhận ra ngay người tung tin chính là Thịnh Diên Lễ. Anh ta đào bới lại hồ sơ nhảy lớp của Phó Hoài Cẩn, còn lôi chuyện anh đăng ba bài báo trên tạp chí Nature trong một năm để khẳng định anh thăng tiến nhờ đi cửa sau.
Nhìn bóng lưng Phó Hoài Cẩn đang gọi điện ngoài ban công, tôi cảm thấy vô cùng áy náy. 
Nếu không phải vì tôi, có lẽ anh vẫn là vị giáo sư thanh cao được mọi người kính trọng, chẳng đến mức bị lôi ra bàn tán vô căn cứ thế này.
Đúng như dự đoán, Thịnh Diên Lễ gửi tin nhắn đến: “Em xem bài đó chưa? Anh ta chỉ là hạng rác rưởi đi cửa sau thôi. Nếu em muốn tìm một người có học thức thì đúng là nhìn lầm người rồi.”
“A Thanh, ly hôn với anh ta đi, chúng mình đi đăng ký ngay lập tức. Anh sẽ coi như chuyện em từng kết hôn chưa từng xảy ra.”
Tôi trực tiếp chặn số anh ta sau khi gửi lại một dòng: “Tôi chỉ thấy mỗi mình anh là hèn hạ thôi.”
“Nếu muốn chứng minh mình giỏi hơn anh ấy, anh nên tập trung mà viết luận văn cho t.ử tế, chứ không phải dùng trò bôi nhọ, tung tin đồn để hạ thấp người khác.”
Một lát sau, Phó Hoài Cẩn quay vào phòng. 
Đón lấy ánh mắt lo âu của tôi, anh mỉm cười trấn an: “Xong rồi, mọi chuyện ổn cả.”
Quả nhiên, một tiếng sau, bài đăng kia biến mất không còn dấu vết. Còn về chuyện bị tố “cướp vợ”, tôi trực tiếp tung bằng chứng Thịnh Diên Lễ ngoại tình trong tư tưởng lên mạng. Các diễn đàn lập tức bùng nổ bình luận:
“Hóa ra là vì ghen ăn tức ở nên mới đăng bài bôi nhọ giáo sư nhà người ta à?”
“Lấy giường của đàn em làm giường cưới, đúng là cạn lời!”
“Cô bạn gái cũ cũng nhẫn nhịn thật đấy. Tự thân vận động, nỗ lực học hành cao lên mà suốt ngày bị anh ta suốt ngày mỉa mai là trình độ cấp hai, lại còn ảo tưởng mình bị cắm sừng nữa chứ.”
Phó Hoài Cẩn mỉm cười, kéo tôi vào lòng ôm c.h.ặ.t.
Nhật Nguyệt
“Thật ra em không cần phải đứng ra bênh anh trên mạng đâu, làm vậy sẽ lộ thông tin cá nhân của em mất.”
Nhưng sao tôi có thể làm ngơ được chứ?
“Vợ chồng vốn dĩ nên cùng nhau tiến bước mà.”


Bình luận
Bình luận mới nhất
Bình luận nổi bật
Bình luận mới nhất
Chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên
ĐĂNG KÝ