Tôi suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn quyết định cho Thịnh Diên Lễ một cơ hội, cũng là cho năm năm thanh xuân này một lời giải thích thỏa đáng.
Sáng hôm sau, tôi dậy từ rất sớm. Tôi cố ý nhờ người trang điểm nhẹ nhàng, chọn một chiếc áo sơ mi trắng thật hợp với phông nền đỏ của ảnh thẻ. Nhưng Thịnh Diên Lễ mãi không xuất hiện, gọi điện thì máy luôn trong tình trạng tắt nguồn.
Nhìn thời gian hẹn sắp trôi qua, Lục Nhã Vy đột nhiên đăng một bài viết lên vòng bạn bè. 
Định vị rõ ràng là nhà hàng lần trước chúng tôi đã đến. Trong ảnh vẫn là những gương mặt cũ, ngay cả món ăn cũng gần như không khác gì. Chỉ là lần này không có tôi.
Lục Nhã Vy đính kèm dòng trạng thái:
【Vừa qua vòng thẩm định rồi! Sư huynh tổ chức tiệc ăn mừng cho mình nè!】
Ngón tay tôi khựng lại trên màn hình, nụ cười của Thịnh Diên Lễ trong ảnh như mũi kim đ.â.m thẳng vào mắt khiến tôi nhức nhối. Tôi chợt nhớ đến ngày mình thi đậu đại học hệ tự học, Thịnh Diên Lễ đã lạnh nhạt với tôi suốt cả ngày hôm đó. 
Anh nói: “Khoảng cách giữa bằng tự học và bằng chính quy lớn lắm, có gì mà đáng để đắc ý chứ?”
Điện thoại rung lên, Thịnh Diên Lễ gửi đến một tin nhắn. Đó là ảnh chụp màn hình một đơn hàng.
“Anh không kịp về rồi, để lần sau hãy đi đăng ký.”
Dấu chìm tên cửa hàng trong ảnh khiến tôi thấy quen thuộc vô cùng. Đó chính là logo cửa hàng do chính tay Thịnh Diên Lễ thiết kế cho Lục Nhã Vy. Năm nay, Thịnh Diên Lễ vẫn luôn dùng cách này, từng chút một nhét đồ đạc của người phụ nữ khác vào căn nhà tân hôn của chúng tôi.
Chỉ là tôi không ngờ, ngay cả lịch hẹn ở Cục Dân chính cũng có thể trở thành “đồ cũ” bị vứt bỏ.
Tôi im lặng một hồi lâu, rồi gõ một dòng chữ vào khung chat:
“Bây giờ anh chạy tới đây vẫn còn kịp.”
“Nếu không, em sẽ kết hôn với người khác.”
Thịnh Diên Lễ không trả lời.
Thời gian từng chút một trôi qua, cuối cùng tôi cũng hoàn toàn từ bỏ hy vọng, nhấn vào một ảnh đại diện khác trong danh sách liên lạc.
“Hôm nay anh rảnh không? Muốn đi đăng ký kết hôn với em không?”
Đối phương trả lời ngay lập tức:
“Có, anh tới ngay!”
Thịnh Diên Lễ nhìn thấy tin nhắn Chu Diệp Chi gửi cho anh, nhưng anh không trả lời.
Anh không hiểu, vì sao chỉ trong năm năm, một cô gái làm thuê đơn thuần, hiểu chuyện lại có thể biến thành một nữ chủ tiệm đầy toan tính lợi ích, thậm chí còn dùng chuyện kết hôn với người khác để uy h.i.ế.p anh.
Anh cảm thấy, mình phải lạnh nhạt với Chu Diệp Chi một chút.
Hai năm nay, Chu Diệp Chi ngày càng không biết điều.
Anh phải dạy Chu Diệp Chi rằng, tố chất văn hóa quan trọng hơn số tiền nắm trong tay.
Mấy thủ đoạn trên thương trường đó chẳng có tác dụng với anh.
Đặc biệt là sau khi nghe lời của sư muội Lục Nhã Vy, anh càng tin chắc không nghi ngờ.
“Sư huynh, cô ta chỉ là một người học hết cấp hai, chẳng qua gặp đúng thời cơ nên mới kiếm được tiền thôi, sớm muộn gì cũng có ngày ngã xuống. Anh xem đống đồ nội thất cô ta mua kìa, vừa đắt lại còn có formaldehyde, chi bằng dùng đồ cũ để thử cô ta, khỏi để cô ta sau này hình thành thói quen tiêu tiền hoang phí.”
“Lần này cô ta tự ý kết hôn trước báo sau, lần sau có phải sẽ lén bán anh đi không? Cô ta chẳng có học thức, cũng chẳng có bối cảnh, loại người như vậy đi đến hôm nay, đều là kiểu rất giỏi giả vờ, lòng dạ đen tối.”
Vị giáo sư mới đến ngồi trên ghế bật cười khẽ một tiếng, sau đó cầm áo khoác đứng dậy đi ra ngoài.
“Xin phép các vị, tôi có việc gấp cần xử lý.”
Thịnh Diên Lễ thấy vị sư phụ mà mình luôn kính trọng đích thân tiễn anh ta ra cửa, trong lòng không nhịn được mà châm biếm.
Quả nhiên lại là một người như Chu Diệp Chi, đi nhờ gió thuận mà vào trường.
Nhật Nguyệt
May mà sư muội Lục Nhã Vy của anh cũng có cùng suy nghĩ với anh.
“Hừ, đúng là một tên trai đẹp dựa vào quan hệ để trèo lên thôi. Sư huynh, đợi anh tốt nghiệp rồi, nhất định sẽ còn giỏi hơn hắn!”
Thịnh Diên Lễ nhìn gương mặt Lục Nhã Vy, không nhịn được nhớ tới Chu Diệp Chi.
Nếu cô ấy không đổi thay, vẫn là cô gái làm thuê đơn thuần như trước thì tốt biết mấy.
Anh sẽ không ghét bỏ cô ấy. Đáng tiếc cô ấy đã đổi rồi.
Nghĩ đến đây, chút ý định hồi âm cuối cùng trong lòng anh cũng tan biến.
Dù sao cũng đã đặt lịch ở Cục Dân chính rồi, cuối cùng bọn họ rồi cũng sẽ kết hôn.
Chu Diệp Chi trong mơ cũng muốn có một mái ấm hạnh phúc hoàn mỹ, tuyệt đối không thể tùy tiện chọn một đối tượng kết hôn trong thời gian ngắn.
Đến cuối cùng, chẳng phải vẫn phải quay lại tìm anh sao?
Anh nhìn Lục Nhã Vy, cười cười.
“Không phải em nói có một thí nghiệm không giải quyết được à? Chiều nay anh vừa lúc rảnh, để anh giúp em.”
Lục Nhã Vy kìm nén niềm vui trong mắt.
“Sư huynh, anh tốt với em thật!”
Nhìn vẻ vui mừng trên mặt cô ta, Thịnh Diên Lễ bỗng thấy thỏa mãn một cách khó hiểu.
Từ sau khi Chu Diệp Chi nghỉ việc đi làm ăn, cô ấy lúc nào cũng độc lập đến mức chẳng giống một người phụ nữ.
Mà Lục Nhã Vy thì vừa khéo bù đắp được điểm đó.
Anh cứ như vậy chờ đến ngày hai mươi lăm, chờ Chu Diệp Chi ôm lễ phục chú rể tới cầu xin anh đi đến hiện trường đăng ký kết hôn.
Thậm chí, anh còn từ chối lời mời của Lục Nhã Vy. Dù sao, giữa đối tượng mập mờ và vợ, anh vẫn phân biệt rất rõ.
Nhưng điện thoại lại im lìm, Chu Diệp Chi không gửi đến một tin nhắn nào.
Anh không nhịn được mà cười lạnh, đúng là đủ tự tin để im lặng.
Thôi thì, anh sẽ cho cô ấy một bậc thang để bước xuống.


Bình luận
Bình luận mới nhất
Bình luận nổi bật
Bình luận mới nhất
Chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên
ĐĂNG KÝ