…
Không biết đã bao nhiêu ván trôi qua, đến khi tôi tiêu sạch xu game, vẫn chưa thắng được Cố Hoài Vũ một lần nào.
Tôi ngồi bệt xuống ghế, tuyệt vọng toàn tập.
“Không chơi nữa, chán chết.”
“Không chịu nổi thua à?” Cố Hoài Vũ đưa cho tôi một chai nước, giọng đầy ý trêu chọc.
“Ai không chịu nổi chứ!” Tôi cứng miệng phản bác.
“Tôi chỉ là… chưa quen mấy trò điều khiển ảo này thôi.”
Có giỏi thì anh ra chạy địa hình quân đội với tôi đi, xem ai hơn ai!
“Ừ, cái cớ cũng hay đấy.”
Tôi: ……
Cái miệng tên này sao lại đáng ghét đến vậy!
Rời khỏi trung tâm game, trời đã tối hẳn.
Cố Hoài Vũ đưa tôi đến một nhà hàng yên tĩnh chuyên món gia truyền để ăn tối.
Đang ăn, anh nhận một cuộc gọi, hình như công ty có việc gấp.
Kết thúc cuộc gọi, anh nhìn tôi, hơi nhíu mày.
“Anh phải đến công ty một chuyến, chắc sẽ về muộn. Để anh đưa em về trước nhé?”
“Không cần đâu.” Tôi xua tay.
“Tôi tự bắt xe về được, anh cứ lo việc đi.”
Tôi còn mong anh đi sớm cho khuất mắt.
“Không được, trễ thế này rồi, không an toàn.” Giọng anh trở nên nghiêm túc.
“Không sao mà, tôi…” Tôi định nói “tôi tự bảo vệ được”, nhưng vừa chạm phải ánh mắt anh, lập tức nuốt ngược lại.
Đúng rồi. Bây giờ tôi là Từ Niệm, một cô gái yếu ớt.
“Vậy anh đưa tôi tới công ty, tôi tự lên chờ được không?” Tôi đổi phương án.
Còn hơn là ngồi một mình trong nhà hàng.
Cố Hoài Vũ suy nghĩ một chút rồi gật đầu.
“Được.”
Công ty của anh nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà văn phòng, chiếm trọn hai tầng.
Khi tới nơi, tôi thấy vẫn còn khá nhiều người tăng ca.
Nhìn thấy Cố Hoài Vũ dẫn tôi đi cùng, ánh mắt mọi người lập tức chuyển sang vừa kinh ngạc vừa tò mò.
“Chào tổng giám đốc Cố.”
“Cố tổng, vị này là…?”
“Bạn gái tôi.” Cố Hoài Vũ thản nhiên trả lời, đồng thời thuận tay ôm vai tôi.
Cơ thể tôi lập tức cứng đờ.
Tôi liếc anh một cái, nhưng anh làm như không thấy, cứ thế dẫn tôi thẳng vào văn phòng.
Vừa đóng cửa, tôi lập tức hất tay anh ra.
“Anh làm cái gì vậy!”
“Đóng vai thì phải làm cho trọn.” Cố Hoài Vũ cởi áo vest, treo lên giá.
“Không thì đám đồng nghiệp nhiều chuyện kia sẽ không tin.”
Tôi: ……
Văn phòng của anh rất rộng, thậm chí còn lớn hơn cả phòng sách ở nhà.
Một mặt tường là cửa kính sát đất, nhìn xuống toàn cảnh thành phố về đêm.
“Em nghỉ ở đây đi, xem phim hoặc chơi game đều được. Anh vào họp một lát rồi quay lại.”
Anh chỉ về phía khu nghỉ, nơi có bộ sofa êm ái và màn hình chiếu lớn.
“Ừ.” Tôi gật đầu.
Anh quay người bước vào phòng họp bên cạnh.
Còn lại một mình trong không gian rộng lớn, tôi đi lòng vòng vài vòng rồi ngồi phịch xuống sofa.
Chán thật.
Tôi lấy điện thoại ra lướt video.
Xem được một lúc, mí mắt bắt đầu nặng trĩu.
Hôm nay vừa bắn súng vừa đua xe, tiêu hao không ít thể lực.
Tôi tựa đầu vào ghế, mơ mơ màng màng rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Không biết ngủ bao lâu, tôi bị tiếng nói chuyện đánh thức.
Cửa phòng họp đã mở từ lúc nào. Cố Hoài Vũ cùng một người đàn ông trung niên bước ra.
“Cố tổng, phương án an ninh lần này còn chỗ nào cần chỉnh sửa không ạ?”
“Chi tiết cần hoàn thiện thêm.” Giọng anh mang theo chút mệt mỏi.
“Đặc biệt là khu vực lối đi VIP, không được xảy ra sai sót.”
“Vâng, chúng tôi sẽ điều chỉnh ngay.”
Tôi dụi mắt, ngồi dậy.
Cố Hoài Vũ tiễn người kia xong, quay lại thấy tôi thì khựng nhẹ.
“Tỉnh rồi à?”
“Ừm.” Tôi ngáp một cái.
“Anh họp xong rồi?”
“Ừ.”
Anh bước lại, ngồi xuống ghế đơn cạnh tôi, đưa tay day nhẹ hai bên thái dương.
Trông anh thật sự rất mệt.
Tôi nhìn một lúc, chẳng hiểu sao lại buột miệng:
“Anh có muốn… tôi xoa bóp cho không?”
Hồi còn trong quân đội, chúng tôi vẫn thường giúp nhau giãn cơ như vậy.
Vừa nói xong tôi đã muốn rút lại lời.
Cố Hoài Vũ cũng hơi sững lại, nhìn tôi với chút ngạc nhiên.
“Em… biết xoa bóp à?”
“…Biết một chút.” Tôi cắn răng.
“Hồi trước từng làm ở… tiệm trị liệu.”
Đúng là nói dối không chớp mắt.
Ánh mắt anh trở nên phức tạp hơn.
Im lặng vài giây, anh tựa lưng vào sofa, nhắm mắt lại.
“Vậy… làm phiền em.”
Tôi: …
Thôi xong, tự mình đào hố thì tự mình nhảy xuống.
Tôi hít sâu, đi ra phía sau anh, đặt tay lên thái dương.
6
Phải nói, massage cho kẻ thù cũ đúng là trải nghiệm hiếm có.
Đầu Cố Hoài Vũ rất cứng. À không, là hộp sọ cứng.
Tôi dùng đúng lực quen thuộc khi xoa bóp cho lính đặc chủng, nhanh chóng tìm đúng các huyệt rồi bắt đầu ấn.
“Ưm…”
Anh khẽ phát ra một tiếng rên thoải mái.
Tay tôi khựng lại.
Âm thanh đó… nghe có gì đó sai sai.
“Lực như vậy ổn không?” Tôi ho nhẹ, giả vờ bình tĩnh.
“…Mạnh thêm chút.” Giọng anh trầm xuống.
Được lắm, chịu lực tốt đấy.
Tôi tăng lực, đầu ngón tay xoay đều trên thái dương và huyệt phong trì.
Tên này bình thường nhìn như bất khả xâm phạm, không ngờ cơ thể lại căng cứng đến vậy.
Làm tổng tài cũng không dễ nhỉ.
Không gian xung quanh trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng tay tôi chuyển động và hơi thở đều đều của anh.
Bầu không khí dần trở nên… có chút kỳ lạ.
“Em… từng làm ở tiệm trị liệu lâu chưa?” Cố Hoài Vũ bất ngờ hỏi.
“Hả? À… Ừ.” Tôi suýt quên mất lời nói dối của mình.
“Làm thêm kiếm sống thôi.”
“Là cái người từng tranh chức ‘vua chiến trường’ với anh Hoài rồi còn giành phần thắng ấy hả?”
“Đúng đúng! Là hắn!” Giang Trì vỗ đùi một cái đầy phấn khích.
“Nghe ba tôi kể, tên đó đúng là quái vật! Sức bền vô địch, bắn súng như thần, hoàn toàn không giống người bình thường!”
Tôi: ……
“Tôi nghe nói hắn cũng xuất ngũ rồi, không biết giờ đang ở đâu.”
“Tiếc thật, tôi còn muốn tận mắt xem thử người có thể đè bẹp cả anh Hoài rốt cuộc là thần thánh phương nào.”
Tôi cúi đầu, chỉ muốn lập tức đào cái hố chui xuống cho xong.
“Các cậu nói đủ chưa?”
Giọng nói lạnh như băng của Cố Hoài Vũ bất ngờ vang lên.
Không biết anh xuất hiện từ lúc nào, sắc mặt âm trầm đến đáng sợ.
“Nói xấu sau lưng người khác… vui lắm à?”
Giang Trì cùng đám bạn lập tức im bặt.
“Anh Hoài, bọn em chỉ tò mò thôi mà…”
“Tò mò thì tự mò lên quân đội mà hỏi.” Cố Hoài Vũ lạnh lùng nói, rồi cầm ly rượu trước mặt tôi, uống cạn một hơi.
Ngay sau đó, anh nắm lấy tay tôi.
“Đi.”
Anh kéo tôi rời khỏi đám đông ồn ào, đi về phía rừng cây phía sau khu nghỉ dưỡng.
Không gian lập tức yên tĩnh lại, chỉ còn tiếng ve và tiếng lá xào xạc.
Tôi bị kéo đi trên con đường đầy lá khô, bước chân loạng choạng vì đôi sandal đã biến mất từ lúc nào.
“Anh đi chậm chút!” Tôi thở dốc.
Cố Hoài Vũ dừng lại, quay đầu nhìn tôi.
Ánh trăng len qua tán cây, rơi xuống gương mặt anh thành từng mảng sáng tối đan xen.
Ánh mắt anh phức tạp đến mức khó hiểu - có áy náy, có bực bội, còn có thứ gì đó tôi không đọc được.
“Xin lỗi. Bọn họ bình thường không như vậy.”
“Không sao.” Tôi lắc đầu.
“Họ nói… cũng không sai.”
Cố Hoài Vũ im lặng.
Anh nhìn tôi rất lâu, rất sâu.
“Em… hình như hiểu rõ chuyện trong quân đội?”
Tim tôi giật mạnh.
“Tôi… đoán thôi.” Tôi vội vàng sửa lời.
Anh không đáp, chỉ nhìn chằm chằm.
Ánh mắt ấy như muốn bóc trần mọi lớp vỏ, nhìn thẳng vào tận lõi bên trong tôi.
Lưng tôi lạnh toát.
Ngay lúc tôi sắp không chống đỡ nổi...
Một con chó hoang bất ngờ lao ra, sủa ầm lên.
Bản năng bật dậy.
Tôi kéo mạnh Cố Hoài Vũ ra sau lưng, hạ thấp trọng tâm, ánh mắt khóa chặt mục tiêu.
Toàn bộ động tác dứt khoát, chuẩn xác.
Đến khi nhận ra… đã muộn.
Con chó bị khí thế của tôi dọa đến cụp đuôi bỏ chạy.
Không gian lại trở về yên tĩnh.
Tôi cứng đờ quay người lại.
Và đối diện với ánh mắt kinh ngạc đến khó tin của Cố Hoài Vũ.
Anh nhìn tôi, môi khẽ động.
Rồi chậm rãi thốt ra hai chữ như sét đánh....
“Từ… Ngôn?”
8
Không khí trong khoảnh khắc đó như đông cứng lại.
Thời gian dường như bị kéo dừng.
Tôi nhìn anh, đầu óc trống rỗng.
Môi run run.
“Tôi…”
Nhưng tôi có thể giải thích gì đây?
Không biết đã bao nhiêu ván trôi qua, đến khi tôi tiêu sạch xu game, vẫn chưa thắng được Cố Hoài Vũ một lần nào.
Tôi ngồi bệt xuống ghế, tuyệt vọng toàn tập.
“Không chơi nữa, chán chết.”
“Không chịu nổi thua à?” Cố Hoài Vũ đưa cho tôi một chai nước, giọng đầy ý trêu chọc.
“Ai không chịu nổi chứ!” Tôi cứng miệng phản bác.
“Tôi chỉ là… chưa quen mấy trò điều khiển ảo này thôi.”
Có giỏi thì anh ra chạy địa hình quân đội với tôi đi, xem ai hơn ai!
“Ừ, cái cớ cũng hay đấy.”
Tôi: ……
Cái miệng tên này sao lại đáng ghét đến vậy!
Rời khỏi trung tâm game, trời đã tối hẳn.
Cố Hoài Vũ đưa tôi đến một nhà hàng yên tĩnh chuyên món gia truyền để ăn tối.
Đang ăn, anh nhận một cuộc gọi, hình như công ty có việc gấp.
Kết thúc cuộc gọi, anh nhìn tôi, hơi nhíu mày.
“Anh phải đến công ty một chuyến, chắc sẽ về muộn. Để anh đưa em về trước nhé?”
“Không cần đâu.” Tôi xua tay.
“Tôi tự bắt xe về được, anh cứ lo việc đi.”
Tôi còn mong anh đi sớm cho khuất mắt.
“Không được, trễ thế này rồi, không an toàn.” Giọng anh trở nên nghiêm túc.
“Không sao mà, tôi…” Tôi định nói “tôi tự bảo vệ được”, nhưng vừa chạm phải ánh mắt anh, lập tức nuốt ngược lại.
Đúng rồi. Bây giờ tôi là Từ Niệm, một cô gái yếu ớt.
“Vậy anh đưa tôi tới công ty, tôi tự lên chờ được không?” Tôi đổi phương án.
Còn hơn là ngồi một mình trong nhà hàng.
Cố Hoài Vũ suy nghĩ một chút rồi gật đầu.
“Được.”
Công ty của anh nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà văn phòng, chiếm trọn hai tầng.
Khi tới nơi, tôi thấy vẫn còn khá nhiều người tăng ca.
Nhìn thấy Cố Hoài Vũ dẫn tôi đi cùng, ánh mắt mọi người lập tức chuyển sang vừa kinh ngạc vừa tò mò.
“Chào tổng giám đốc Cố.”
“Cố tổng, vị này là…?”
“Bạn gái tôi.” Cố Hoài Vũ thản nhiên trả lời, đồng thời thuận tay ôm vai tôi.
Cơ thể tôi lập tức cứng đờ.
Tôi liếc anh một cái, nhưng anh làm như không thấy, cứ thế dẫn tôi thẳng vào văn phòng.
Vừa đóng cửa, tôi lập tức hất tay anh ra.
“Anh làm cái gì vậy!”
“Đóng vai thì phải làm cho trọn.” Cố Hoài Vũ cởi áo vest, treo lên giá.
“Không thì đám đồng nghiệp nhiều chuyện kia sẽ không tin.”
Tôi: ……
Văn phòng của anh rất rộng, thậm chí còn lớn hơn cả phòng sách ở nhà.
Một mặt tường là cửa kính sát đất, nhìn xuống toàn cảnh thành phố về đêm.
“Em nghỉ ở đây đi, xem phim hoặc chơi game đều được. Anh vào họp một lát rồi quay lại.”
Anh chỉ về phía khu nghỉ, nơi có bộ sofa êm ái và màn hình chiếu lớn.
“Ừ.” Tôi gật đầu.
Anh quay người bước vào phòng họp bên cạnh.
Còn lại một mình trong không gian rộng lớn, tôi đi lòng vòng vài vòng rồi ngồi phịch xuống sofa.
Chán thật.
Tôi lấy điện thoại ra lướt video.
Xem được một lúc, mí mắt bắt đầu nặng trĩu.
Hôm nay vừa bắn súng vừa đua xe, tiêu hao không ít thể lực.
Tôi tựa đầu vào ghế, mơ mơ màng màng rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Không biết ngủ bao lâu, tôi bị tiếng nói chuyện đánh thức.
Cửa phòng họp đã mở từ lúc nào. Cố Hoài Vũ cùng một người đàn ông trung niên bước ra.
“Cố tổng, phương án an ninh lần này còn chỗ nào cần chỉnh sửa không ạ?”
“Chi tiết cần hoàn thiện thêm.” Giọng anh mang theo chút mệt mỏi.
“Đặc biệt là khu vực lối đi VIP, không được xảy ra sai sót.”
“Vâng, chúng tôi sẽ điều chỉnh ngay.”
Tôi dụi mắt, ngồi dậy.
Cố Hoài Vũ tiễn người kia xong, quay lại thấy tôi thì khựng nhẹ.
“Tỉnh rồi à?”
“Ừm.” Tôi ngáp một cái.
“Anh họp xong rồi?”
“Ừ.”
Anh bước lại, ngồi xuống ghế đơn cạnh tôi, đưa tay day nhẹ hai bên thái dương.
Trông anh thật sự rất mệt.
Tôi nhìn một lúc, chẳng hiểu sao lại buột miệng:
“Anh có muốn… tôi xoa bóp cho không?”
Hồi còn trong quân đội, chúng tôi vẫn thường giúp nhau giãn cơ như vậy.
Vừa nói xong tôi đã muốn rút lại lời.
Cố Hoài Vũ cũng hơi sững lại, nhìn tôi với chút ngạc nhiên.
“Em… biết xoa bóp à?”
“…Biết một chút.” Tôi cắn răng.
“Hồi trước từng làm ở… tiệm trị liệu.”
Đúng là nói dối không chớp mắt.
Ánh mắt anh trở nên phức tạp hơn.
Im lặng vài giây, anh tựa lưng vào sofa, nhắm mắt lại.
“Vậy… làm phiền em.”
Tôi: …
Thôi xong, tự mình đào hố thì tự mình nhảy xuống.
Tôi hít sâu, đi ra phía sau anh, đặt tay lên thái dương.
6
Phải nói, massage cho kẻ thù cũ đúng là trải nghiệm hiếm có.
Đầu Cố Hoài Vũ rất cứng. À không, là hộp sọ cứng.
Tôi dùng đúng lực quen thuộc khi xoa bóp cho lính đặc chủng, nhanh chóng tìm đúng các huyệt rồi bắt đầu ấn.
“Ưm…”
Anh khẽ phát ra một tiếng rên thoải mái.
Tay tôi khựng lại.
Âm thanh đó… nghe có gì đó sai sai.
“Lực như vậy ổn không?” Tôi ho nhẹ, giả vờ bình tĩnh.
“…Mạnh thêm chút.” Giọng anh trầm xuống.
Được lắm, chịu lực tốt đấy.
Tôi tăng lực, đầu ngón tay xoay đều trên thái dương và huyệt phong trì.
Tên này bình thường nhìn như bất khả xâm phạm, không ngờ cơ thể lại căng cứng đến vậy.
Làm tổng tài cũng không dễ nhỉ.
Không gian xung quanh trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng tay tôi chuyển động và hơi thở đều đều của anh.
Bầu không khí dần trở nên… có chút kỳ lạ.
“Em… từng làm ở tiệm trị liệu lâu chưa?” Cố Hoài Vũ bất ngờ hỏi.
“Hả? À… Ừ.” Tôi suýt quên mất lời nói dối của mình.
“Làm thêm kiếm sống thôi.”
“Là cái người từng tranh chức ‘vua chiến trường’ với anh Hoài rồi còn giành phần thắng ấy hả?”
“Đúng đúng! Là hắn!” Giang Trì vỗ đùi một cái đầy phấn khích.
“Nghe ba tôi kể, tên đó đúng là quái vật! Sức bền vô địch, bắn súng như thần, hoàn toàn không giống người bình thường!”
Tôi: ……
“Tôi nghe nói hắn cũng xuất ngũ rồi, không biết giờ đang ở đâu.”
“Tiếc thật, tôi còn muốn tận mắt xem thử người có thể đè bẹp cả anh Hoài rốt cuộc là thần thánh phương nào.”
Tôi cúi đầu, chỉ muốn lập tức đào cái hố chui xuống cho xong.
“Các cậu nói đủ chưa?”
Giọng nói lạnh như băng của Cố Hoài Vũ bất ngờ vang lên.
Không biết anh xuất hiện từ lúc nào, sắc mặt âm trầm đến đáng sợ.
“Nói xấu sau lưng người khác… vui lắm à?”
Giang Trì cùng đám bạn lập tức im bặt.
“Anh Hoài, bọn em chỉ tò mò thôi mà…”
“Tò mò thì tự mò lên quân đội mà hỏi.” Cố Hoài Vũ lạnh lùng nói, rồi cầm ly rượu trước mặt tôi, uống cạn một hơi.
Ngay sau đó, anh nắm lấy tay tôi.
“Đi.”
Anh kéo tôi rời khỏi đám đông ồn ào, đi về phía rừng cây phía sau khu nghỉ dưỡng.
Không gian lập tức yên tĩnh lại, chỉ còn tiếng ve và tiếng lá xào xạc.
Tôi bị kéo đi trên con đường đầy lá khô, bước chân loạng choạng vì đôi sandal đã biến mất từ lúc nào.
“Anh đi chậm chút!” Tôi thở dốc.
Cố Hoài Vũ dừng lại, quay đầu nhìn tôi.
Ánh trăng len qua tán cây, rơi xuống gương mặt anh thành từng mảng sáng tối đan xen.
Ánh mắt anh phức tạp đến mức khó hiểu - có áy náy, có bực bội, còn có thứ gì đó tôi không đọc được.
“Xin lỗi. Bọn họ bình thường không như vậy.”
“Không sao.” Tôi lắc đầu.
“Họ nói… cũng không sai.”
Cố Hoài Vũ im lặng.
Anh nhìn tôi rất lâu, rất sâu.
“Em… hình như hiểu rõ chuyện trong quân đội?”
Tim tôi giật mạnh.
“Tôi… đoán thôi.” Tôi vội vàng sửa lời.
Anh không đáp, chỉ nhìn chằm chằm.
Ánh mắt ấy như muốn bóc trần mọi lớp vỏ, nhìn thẳng vào tận lõi bên trong tôi.
Lưng tôi lạnh toát.
Ngay lúc tôi sắp không chống đỡ nổi...
Một con chó hoang bất ngờ lao ra, sủa ầm lên.
Bản năng bật dậy.
Tôi kéo mạnh Cố Hoài Vũ ra sau lưng, hạ thấp trọng tâm, ánh mắt khóa chặt mục tiêu.
Toàn bộ động tác dứt khoát, chuẩn xác.
Đến khi nhận ra… đã muộn.
Con chó bị khí thế của tôi dọa đến cụp đuôi bỏ chạy.
Không gian lại trở về yên tĩnh.
Tôi cứng đờ quay người lại.
Và đối diện với ánh mắt kinh ngạc đến khó tin của Cố Hoài Vũ.
Anh nhìn tôi, môi khẽ động.
Rồi chậm rãi thốt ra hai chữ như sét đánh....
“Từ… Ngôn?”
8
Không khí trong khoảnh khắc đó như đông cứng lại.
Thời gian dường như bị kéo dừng.
Tôi nhìn anh, đầu óc trống rỗng.
Môi run run.
“Tôi…”
Nhưng tôi có thể giải thích gì đây?