16
Cuộc tranh cãi vẫn tiếp tục.
Hai người đều không phát hiện ra tôi đã xuất hiện.
Đại Lương giáng mạnh một cú đấm.
“Lúc trẻ tao như thế nào, tao tự rõ.”
“Ngạo mạn, kiêu căng, coi trời bằng vung, nghĩ cả thế giới phải xoay quanh mình.”
Giọng anh đột nhiên lạnh xuống:
“Nhưng mày ngàn lần không nên đụng vào cô ấy.”
Tiểu Lương cũng không chịu thua.
Bản chất miệng độc phát huy đến cực điểm:
“Tôi khuyên ông một câu, ông già à...lớn tuổi rồi thì đừng học đòi yêu đương như người trẻ. Lỡ bị đá, không đột quỵ thì cũng nhồi m//áu cơ tim, ông không xứng!”
Đại Lương dường như bị chọc cười vì tức:
“Tao không xứng, mày thì xứng chắc?”
Tiểu Lương nói đầy chính nghĩa:
“Không thì sao? Với cái tuổi của ông, còn phân biệt nổi đau tim với rung động không!”
Có lẽ do tuổi tác và sức lực chiếm ưu thế....
Đại Lương đè Tiểu Lương xuống, ánh mắt u ám nhìn cậu ta.
Dù bị áp chế, miệng Tiểu Lương vẫn như “vũ khí nguy hiểm”:
“Ông kiềm chế chút đi, coi chừng tức quá m//áu dồn lên não, hoa mắt ngã ra đây, tôi không gọi 120 đâu!”
Đại Lương đưa tay vỗ vỗ gương mặt non nớt của Tiểu Lương.
Cười khẩy:
“Nhóc con, mày nên biết - Ferrari dù cũ vẫn là Ferrari.”
Nghe hai người cãi nhau....
Tôi bỗng có chút muốn cười.
Cảm giác như....
Hai đứa trẻ đang giành một món đồ chơi, tranh đến đầu rơi m//áu chảy.
Mà món đồ chơi đó.... lại không có quyền lên tiếng.
Cảm giác này khiến tôi rất khó chịu.
Tôi mặt không cảm xúc gõ nhẹ lên tủ.
Hai người lập tức khựng lại.
Gần như đồng thời quay sang nhìn tôi.
“Hai người các cậu…” tôi chậm rãi lên tiếng, “có phải quên một chuyện rồi không?”
Đại Lương nhíu mày:
“Chuyện gì?”
Tiểu Lương cũng sững lại.
Tôi nhìn họ, nhấn từng chữ:
“Tôi còn chưa lên tiếng.”
17
Nói thật....Lương Thời Tự thật ra rất hiểu tôi.
Tôi đúng là sẽ không ly hôn.
Sự nghiệp, các mối quan hệ, địa vị của tôi....đều không cho phép tôi tùy tiện đưa ra quyết định đó.
Hai Lương Thời Tự.
Một người trẻ tuổi ngông nghênh, thẳng thắn nhiệt liệt.
Một người trưởng thành trầm ổn, kín đáo sâu sắc.
Còn tôi....một bên bị sự mới mẻ của phiên bản trẻ hấp dẫn, một bên lại bị quán tính của năm năm hôn nhân kéo lại.
Nếu Tiểu Lương không làm bung tất cả....có lẽ tôi sẽ tiếp tục duy trì trạng thái này.
Nhưng cậu ta lại tự ý phá vỡ mọi thứ.
Muốn làm rối loạn nhịp điệu của tôi.
Mà tôi....không thích những thứ và những người nằm ngoài tầm kiểm soát.
Nói cách khác....có lẽ tôi buộc phải chọn một trong hai.
Đại Lương cho tôi sự ổn định và chỗ dựa.
Tiểu Lương cho tôi sự nhiệt liệt và mới mẻ.
Dường như....thật sự rất khó chọn.
Nhưng tôi lặng lẽ nhìn hai gương mặt giống hệt nhau.
Bỗng nhiên....một ý nghĩ lóe lên trong đầu.
Tại sao?
Tại sao tôi phải chọn một?
Cả hai....đều là chồng tôi.
Đều là Lương Thời Tự.
Tôi hít sâu một hơi.
Nhìn hai gương mặt trước mắt....chậm rãi mở miệng:
“Hai người…”
Hai người lập tức căng thẳng.
“Đánh đủ chưa?”
Cả hai sững lại.
“Cãi đủ chưa?”
Hai người nhìn nhau, rồi im lặng.
Tôi cười lạnh.
“Được.”
“Đã thích đánh, thích cãi như vậy....”
Tôi dừng lại một chút.
“Thì tiếp tục đi.”
“Tôi đi đây.”
Nói xong, tôi quay người rời đi.
Sau lưng vang lên hai giọng đầy lo lắng:
“Mạnh Miên!”
“Đợi đã!”
18
Tôi trở lại xe, chiếc xe lao đi vun vút, mặc kệ điện thoại liên tục rung lên. Trong đầu rối như tơ vò, nhưng có một điều tôi rất chắc chắn.
Hai người họ đã đánh nhau, đã cãi nhau, cũng đã lật hết mọi chuyện ra. Xong rồi.
Giờ đến lượt tôi.
Tôi lấy điện thoại, gửi cho cả hai cùng một tin nhắn: trước khi tôi đưa ra quyết định, không ai được xuất hiện trước mặt tôi. Nếu không, tôi sẽ không cần cả hai.
Gửi xong, tôi tắt máy.
19
Hai Lương Thời Tự ngoài dự đoán lại rất nghe lời, thật sự không xuất hiện trước mặt tôi.
Tôi vẫn sống và làm việc như bình thường, nhưng cũng nghĩ rất nhiều.
Tôi sẽ không ly hôn với Đại Lương. Năm năm hôn nhân, dù không có tình yêu, tôi vẫn có sự phụ thuộc. Tôi quen với việc anh đứng sau chống lưng cho mình. Nói cách khác, anh đã trở thành gia đình của tôi. Giữa chúng tôi, tình thân lớn hơn tình yêu.
Còn Tiểu Lương, tôi cũng thật sự có chút thích. Gương mặt tôi thích, tính cách tôi cũng thích. Điểm không ổn duy nhất là cậu ta quá khó kiểm soát. Nhưng cậu còn trẻ, dường như cũng có thể bỏ qua.
Sau khi nghĩ rõ ràng, tôi chủ động liên lạc với cả hai, hẹn gặp tại biệt thự.
Vừa đến cửa đã nghe tiếng cãi nhau. Thực ra là Tiểu Lương đang một mình công kích.
Tôi mở cửa. Hai người ngồi trên sofa. Đại Lương nhắm mắt nghỉ ngơi, quầng thâm rõ rệt. Tiểu Lương thì vẫn còn sức, nhìn không mệt mỏi.
Không hiểu sao tôi lại thấy thương Đại Lương. Ban ngày đi làm đã mệt, tối về còn bị công kích.
Tôi buột miệng: “Ông xã…”
Đại Lương mở mắt, mỉm cười dịu dàng. Tiểu Lương lập tức nổi đóa.
So với cậu ta, Đại Lương lại rất bình tĩnh. Anh nói rằng tôi có lẽ đã hiểu lầm, và muốn giải thích. Những tin đồn trước hôn nhân đều là giả, anh chưa từng thừa nhận. Ngay từ lần đầu gặp, anh đã thích tôi, chưa từng coi tôi là công cụ.
Anh do dự một chút rồi nói tiếp rằng anh không có quan hệ trước hôn nhân, ngày cưới tôi chắc cũng nhận ra.
Tôi sững lại, rồi nhớ ra.
Tiểu Lương nghe đến đó thì mặt tối sầm.
Cậu hỏi tôi có phải chọn Đại Lương không.
Tôi lắc đầu, nói không phải chọn anh ấy.
Sắc mặt Đại Lương trầm xuống, còn mắt Tiểu Lương sáng lên.
Tôi tiếp lời, cũng không phải chọn cậu.
Cả hai cùng ngơ ngác.
Tôi nhìn họ, chậm rãi nói rằng trái tim tôi không thể chỉ chứa một người. Lương Thời Tự vẫn là chồng tôi, tôi không muốn ly hôn.
Nếu không chấp nhận được, họ có thể rời đi bất cứ lúc nào.
Sắc mặt hai người lập tức thay đổi.
Tôi biết mình ích kỷ, cũng biết điều này không công bằng.
Nhưng tôi thấy thoải mái.
Vì vậy, tôi cho họ thời gian.
20
Chúng tôi cắt liên lạc khoảng hai ba ngày.
Tôi tham gia một buổi tiệc tối như thường. Vốn dĩ Lương Thời Tự sẽ đi cùng tôi với tư cách chồng, nhưng tôi nghĩ anh chưa tiêu hóa xong nên đi một mình.
Vừa chào khách xong, tôi đã nhìn thấy Lương Thời Tự.
Cảm giác rất kỳ lạ. Không hẳn trẻ, cũng không hẳn già. Nhưng vừa mở miệng, tôi biết ngay là Tiểu Lương.
Cậu ta bắt chước phong cách của Đại Lương, chải tóc, ăn mặc trưởng thành hơn. Vừa mở miệng đã tỏ vẻ tủi thân.
Cậu khoác tay tôi. Đúng lúc có một cô gái nước ngoài đến trò chuyện, tôi giới thiệu cậu là bạn trai.
Tiểu Lương không hài lòng, nhưng vẫn chấp nhận.
Tôi cố nhịn cười.
Khi cậu đi vệ sinh, tôi ngồi nghỉ. Một lát sau, có người ngồi xuống cạnh tôi.
Tôi nhìn sang, tim như hụt một nhịp.
Là Lương Thời Tự.
Nhưng lần này lại ăn mặc rất trẻ.
Tôi còn chưa kịp phản ứng thì cô gái nước ngoài quay lại, khen bạn trai tôi dù phong cách khác vẫn rất đẹp trai.
Tôi cảm nhận bàn tay bên eo siết chặt, vội sửa lại, nói đây là chồng tôi.
Cô gái nhìn tôi đầy khó hiểu, hỏi đây có phải một kiểu tình thú không.
Tôi không biết nói gì.
Có lẽ Đại Lương đã làm gì đó, vì Tiểu Lương đến tận cuối buổi tiệc mới xuất hiện.
Trên đường về, hai người tranh nhau ngồi ghế phụ.
Tôi không nhịn được nữa, đuổi cả hai ra ghế sau.
Tôi hỏi có về nhà không.
Cả hai đều trả lời là về.
Tôi hỏi họ đã chấp nhận chưa.
Tiểu Lương nói không thèm chấp nhặt với ông già.
Đại Lương nói mình vốn rộng lượng.
Tôi cười.
Họ vẫn cãi, vẫn ồn ào, vẫn ghét nhau.
Nhưng họ cũng đang học cách yêu cùng một người.
Hết.
Cuộc tranh cãi vẫn tiếp tục.
Hai người đều không phát hiện ra tôi đã xuất hiện.
Đại Lương giáng mạnh một cú đấm.
“Lúc trẻ tao như thế nào, tao tự rõ.”
“Ngạo mạn, kiêu căng, coi trời bằng vung, nghĩ cả thế giới phải xoay quanh mình.”
Giọng anh đột nhiên lạnh xuống:
“Nhưng mày ngàn lần không nên đụng vào cô ấy.”
Tiểu Lương cũng không chịu thua.
Bản chất miệng độc phát huy đến cực điểm:
“Tôi khuyên ông một câu, ông già à...lớn tuổi rồi thì đừng học đòi yêu đương như người trẻ. Lỡ bị đá, không đột quỵ thì cũng nhồi m//áu cơ tim, ông không xứng!”
Đại Lương dường như bị chọc cười vì tức:
“Tao không xứng, mày thì xứng chắc?”
Tiểu Lương nói đầy chính nghĩa:
“Không thì sao? Với cái tuổi của ông, còn phân biệt nổi đau tim với rung động không!”
Có lẽ do tuổi tác và sức lực chiếm ưu thế....
Đại Lương đè Tiểu Lương xuống, ánh mắt u ám nhìn cậu ta.
Dù bị áp chế, miệng Tiểu Lương vẫn như “vũ khí nguy hiểm”:
“Ông kiềm chế chút đi, coi chừng tức quá m//áu dồn lên não, hoa mắt ngã ra đây, tôi không gọi 120 đâu!”
Đại Lương đưa tay vỗ vỗ gương mặt non nớt của Tiểu Lương.
Cười khẩy:
“Nhóc con, mày nên biết - Ferrari dù cũ vẫn là Ferrari.”
Nghe hai người cãi nhau....
Tôi bỗng có chút muốn cười.
Cảm giác như....
Hai đứa trẻ đang giành một món đồ chơi, tranh đến đầu rơi m//áu chảy.
Mà món đồ chơi đó.... lại không có quyền lên tiếng.
Cảm giác này khiến tôi rất khó chịu.
Tôi mặt không cảm xúc gõ nhẹ lên tủ.
Hai người lập tức khựng lại.
Gần như đồng thời quay sang nhìn tôi.
“Hai người các cậu…” tôi chậm rãi lên tiếng, “có phải quên một chuyện rồi không?”
Đại Lương nhíu mày:
“Chuyện gì?”
Tiểu Lương cũng sững lại.
Tôi nhìn họ, nhấn từng chữ:
“Tôi còn chưa lên tiếng.”
17
Nói thật....Lương Thời Tự thật ra rất hiểu tôi.
Tôi đúng là sẽ không ly hôn.
Sự nghiệp, các mối quan hệ, địa vị của tôi....đều không cho phép tôi tùy tiện đưa ra quyết định đó.
Hai Lương Thời Tự.
Một người trẻ tuổi ngông nghênh, thẳng thắn nhiệt liệt.
Một người trưởng thành trầm ổn, kín đáo sâu sắc.
Còn tôi....một bên bị sự mới mẻ của phiên bản trẻ hấp dẫn, một bên lại bị quán tính của năm năm hôn nhân kéo lại.
Nếu Tiểu Lương không làm bung tất cả....có lẽ tôi sẽ tiếp tục duy trì trạng thái này.
Nhưng cậu ta lại tự ý phá vỡ mọi thứ.
Muốn làm rối loạn nhịp điệu của tôi.
Mà tôi....không thích những thứ và những người nằm ngoài tầm kiểm soát.
Nói cách khác....có lẽ tôi buộc phải chọn một trong hai.
Đại Lương cho tôi sự ổn định và chỗ dựa.
Tiểu Lương cho tôi sự nhiệt liệt và mới mẻ.
Dường như....thật sự rất khó chọn.
Nhưng tôi lặng lẽ nhìn hai gương mặt giống hệt nhau.
Bỗng nhiên....một ý nghĩ lóe lên trong đầu.
Tại sao?
Tại sao tôi phải chọn một?
Cả hai....đều là chồng tôi.
Đều là Lương Thời Tự.
Tôi hít sâu một hơi.
Nhìn hai gương mặt trước mắt....chậm rãi mở miệng:
“Hai người…”
Hai người lập tức căng thẳng.
“Đánh đủ chưa?”
Cả hai sững lại.
“Cãi đủ chưa?”
Hai người nhìn nhau, rồi im lặng.
Tôi cười lạnh.
“Được.”
“Đã thích đánh, thích cãi như vậy....”
Tôi dừng lại một chút.
“Thì tiếp tục đi.”
“Tôi đi đây.”
Nói xong, tôi quay người rời đi.
Sau lưng vang lên hai giọng đầy lo lắng:
“Mạnh Miên!”
“Đợi đã!”
18
Tôi trở lại xe, chiếc xe lao đi vun vút, mặc kệ điện thoại liên tục rung lên. Trong đầu rối như tơ vò, nhưng có một điều tôi rất chắc chắn.
Hai người họ đã đánh nhau, đã cãi nhau, cũng đã lật hết mọi chuyện ra. Xong rồi.
Giờ đến lượt tôi.
Tôi lấy điện thoại, gửi cho cả hai cùng một tin nhắn: trước khi tôi đưa ra quyết định, không ai được xuất hiện trước mặt tôi. Nếu không, tôi sẽ không cần cả hai.
Gửi xong, tôi tắt máy.
19
Hai Lương Thời Tự ngoài dự đoán lại rất nghe lời, thật sự không xuất hiện trước mặt tôi.
Tôi vẫn sống và làm việc như bình thường, nhưng cũng nghĩ rất nhiều.
Tôi sẽ không ly hôn với Đại Lương. Năm năm hôn nhân, dù không có tình yêu, tôi vẫn có sự phụ thuộc. Tôi quen với việc anh đứng sau chống lưng cho mình. Nói cách khác, anh đã trở thành gia đình của tôi. Giữa chúng tôi, tình thân lớn hơn tình yêu.
Còn Tiểu Lương, tôi cũng thật sự có chút thích. Gương mặt tôi thích, tính cách tôi cũng thích. Điểm không ổn duy nhất là cậu ta quá khó kiểm soát. Nhưng cậu còn trẻ, dường như cũng có thể bỏ qua.
Sau khi nghĩ rõ ràng, tôi chủ động liên lạc với cả hai, hẹn gặp tại biệt thự.
Vừa đến cửa đã nghe tiếng cãi nhau. Thực ra là Tiểu Lương đang một mình công kích.
Tôi mở cửa. Hai người ngồi trên sofa. Đại Lương nhắm mắt nghỉ ngơi, quầng thâm rõ rệt. Tiểu Lương thì vẫn còn sức, nhìn không mệt mỏi.
Không hiểu sao tôi lại thấy thương Đại Lương. Ban ngày đi làm đã mệt, tối về còn bị công kích.
Tôi buột miệng: “Ông xã…”
Đại Lương mở mắt, mỉm cười dịu dàng. Tiểu Lương lập tức nổi đóa.
So với cậu ta, Đại Lương lại rất bình tĩnh. Anh nói rằng tôi có lẽ đã hiểu lầm, và muốn giải thích. Những tin đồn trước hôn nhân đều là giả, anh chưa từng thừa nhận. Ngay từ lần đầu gặp, anh đã thích tôi, chưa từng coi tôi là công cụ.
Anh do dự một chút rồi nói tiếp rằng anh không có quan hệ trước hôn nhân, ngày cưới tôi chắc cũng nhận ra.
Tôi sững lại, rồi nhớ ra.
Tiểu Lương nghe đến đó thì mặt tối sầm.
Cậu hỏi tôi có phải chọn Đại Lương không.
Tôi lắc đầu, nói không phải chọn anh ấy.
Sắc mặt Đại Lương trầm xuống, còn mắt Tiểu Lương sáng lên.
Tôi tiếp lời, cũng không phải chọn cậu.
Cả hai cùng ngơ ngác.
Tôi nhìn họ, chậm rãi nói rằng trái tim tôi không thể chỉ chứa một người. Lương Thời Tự vẫn là chồng tôi, tôi không muốn ly hôn.
Nếu không chấp nhận được, họ có thể rời đi bất cứ lúc nào.
Sắc mặt hai người lập tức thay đổi.
Tôi biết mình ích kỷ, cũng biết điều này không công bằng.
Nhưng tôi thấy thoải mái.
Vì vậy, tôi cho họ thời gian.
20
Chúng tôi cắt liên lạc khoảng hai ba ngày.
Tôi tham gia một buổi tiệc tối như thường. Vốn dĩ Lương Thời Tự sẽ đi cùng tôi với tư cách chồng, nhưng tôi nghĩ anh chưa tiêu hóa xong nên đi một mình.
Vừa chào khách xong, tôi đã nhìn thấy Lương Thời Tự.
Cảm giác rất kỳ lạ. Không hẳn trẻ, cũng không hẳn già. Nhưng vừa mở miệng, tôi biết ngay là Tiểu Lương.
Cậu ta bắt chước phong cách của Đại Lương, chải tóc, ăn mặc trưởng thành hơn. Vừa mở miệng đã tỏ vẻ tủi thân.
Cậu khoác tay tôi. Đúng lúc có một cô gái nước ngoài đến trò chuyện, tôi giới thiệu cậu là bạn trai.
Tiểu Lương không hài lòng, nhưng vẫn chấp nhận.
Tôi cố nhịn cười.
Khi cậu đi vệ sinh, tôi ngồi nghỉ. Một lát sau, có người ngồi xuống cạnh tôi.
Tôi nhìn sang, tim như hụt một nhịp.
Là Lương Thời Tự.
Nhưng lần này lại ăn mặc rất trẻ.
Tôi còn chưa kịp phản ứng thì cô gái nước ngoài quay lại, khen bạn trai tôi dù phong cách khác vẫn rất đẹp trai.
Tôi cảm nhận bàn tay bên eo siết chặt, vội sửa lại, nói đây là chồng tôi.
Cô gái nhìn tôi đầy khó hiểu, hỏi đây có phải một kiểu tình thú không.
Tôi không biết nói gì.
Có lẽ Đại Lương đã làm gì đó, vì Tiểu Lương đến tận cuối buổi tiệc mới xuất hiện.
Trên đường về, hai người tranh nhau ngồi ghế phụ.
Tôi không nhịn được nữa, đuổi cả hai ra ghế sau.
Tôi hỏi có về nhà không.
Cả hai đều trả lời là về.
Tôi hỏi họ đã chấp nhận chưa.
Tiểu Lương nói không thèm chấp nhặt với ông già.
Đại Lương nói mình vốn rộng lượng.
Tôi cười.
Họ vẫn cãi, vẫn ồn ào, vẫn ghét nhau.
Nhưng họ cũng đang học cách yêu cùng một người.
Hết.