Văn án:
 
Tôi và bồ nhí của chồng sinh cùng một ngày.
 
Cô ta lại dùng con gái của mình tráo đổi với con trai của tôi.
 
Cô ta dự định sau này sẽ dẫn con trai đến nhận tổ quy tông, ép tôi phải rời đi.
 
Nhưng con trai tôi, dưới sự áp bức giáo d.ụ.c của cô ta, trở nên tự ti, nhạy cảm. Đến ngày nhận lại gia định nó đã nhảy lầu tự sát.
 
Còn con gái được tôi nuôi lớn lại học hành thành đạt, khí chất đĩnh đạc. Lúc vào công ty thực tập liền được toàn bộ cổ đông công nhận.
 
Ngày con bé tiếp quản gia nghiệp, trong buổi họp báo, nó cảm ơn tôi đã nuôi dạy nó thành người.
 
Bồ nhí bị kích thích, lái xe đ.â.m c.h.ế.t tôi.
 
"Đó là con gái của tôi! Là tôi sinh ra nó! Người nó nên cảm ơn là tôi! Cô dựa vào cái gì?!"
 
Mở mắt lần nữa, tôi quay về lúc vừa sinh con.
 

 
Chương 1
 
"Ý cô là gì?"
 
Mộng Mộng là con của Lương Thê Nguyệt?
 
Sao có thể được?
 
Nó đã gọi tôi là mẹ suốt hai mươi bốn năm.
 
Tôi nhíu c.h.ặ.t mày, không dám tin nhìn Lương Thê Nguyệt.
 
Hôm nay vốn là ngày Mộng Mộng tiếp quản gia nghiệp. Tôi đứng dưới khán đài, vừa nghe xong bài phát biểu cảm ơn tôi của con bé, thì Lương Thê Nguyệt gọi điện bảo tôi ra ngoài, nói có chuyện muốn nói.
 
Không ngờ là…
 
Gương mặt vì phẫn nộ mà vặn vẹo của Lương Thê Nguyệt lại phóng đại trước mắt tôi.
 
"Đứa con gái cô vất vả nuôi lớn không có quan hệ huyết thống với cô. Đứa con cô sinh năm đó, đã bị tôi lén tráo đổi."
 
Vậy tức là…
 
Người nhảy lầu tự sát tám năm trước… thật ra là con trai tôi?
 
Sao lại có thể?
 
Từng chi tiết của ngày hôm đó, tôi vẫn nhớ rõ.
 
Hôm ấy trời nắng ch.ói chang.
 
Lương Thê Nguyệt dẫn theo một thiếu niên u ám bước vào nhà họ Thẩm.
 
Một thân đồ đen, mái tóc rủ che kín mắt, không nhìn rõ biểu cảm.
 
Cô ta nói hai năm trước cậu ta đã được chẩn đoán trầm cảm nặng, đã rất lâu không mở miệng nói chuyện.
 
Mọi người đều tránh xa cậu ta.
 
Bao gồm cả tôi.
 
Bữa ăn vừa kết thúc, cậu ta đã không thấy đâu.
 
Đột nhiên ngoài cửa vang lên tiếng hét.
 
Một t.h.i t.h.ể nam nằm trong khu vườn nhỏ.
 
Máu b.ắ.n tung tóe.
 
C.h.ế.t ngay tại chỗ.
 
Cảnh tượng đó…
 
Cả đời tôi cũng không quên nổi…
 
Ánh mắt tuyệt vọng.
 
Máu phun ra.
 
Tất cả mọi người đều hoảng loạn.
 
Bao gồm cả tôi.
 
Nỗi đau khổng lồ ập xuống như trời sập, muốn nuốt chửng tôi.
 
Đầu óc tôi trống rỗng.
 
Tay run dữ dội hơn.
 
Mồ hôi lạnh thấm ướt lưng.
 
Tôi khóc đến gần như ngất đi.
 
Nhưng vẫn gào lên điên cuồng:
 
"Tại sao cô lại làm vậy! Tại sao phải đổi con?!"
 
"Tại sao ư?! Những thứ đáng lẽ thuộc về tôi, tại sao lại thành của cô hết! Tôi muốn tất cả… đều không thuộc về cô!"
 

 
Lương Thê Nguyệt đạp mạnh chân ga.
 
Chiếc xe lao thẳng về phía tôi.
 
Trời đất quay cuồng.
 
Tôi cảm thấy m.á.u trào ra từ mọi giác quan.
 
Một màu đỏ ch.ói tràn vào mắt.
 
Ngẩng đầu lên tôi thấy tuyết rơi đầy trời.
 
Tôi quá mệt rồi.
 
Nếu có thể làm lại một lần nữa…
 
Tôi nhất định sẽ ngăn chuyện này xảy ra.
 
Tôi nhất định sẽ bảo vệ con mình.
 
Ngay giây tiếp theo linh hồn tôi bị cuốn vào một vòng xoáy đen.
 
Ngay trước khi mất ý thức, một giọng nói trong trẻo x.é to.ạc không gian:
 
"Ôn Oánh… đừng ngủ!"
 

 
Thời gian bị vặn ngược.
 
Một cơn gió nóng khô thổi qua.
 
Tóc mai bên tai tôi bị thổi rối.
 
Lông mi cụp xuống, bóng đổ kéo dài trên mặt đất.
 
Tôi mờ mịt nhìn quanh.
 
Chẳng phải tôi nên đầy m.á.u nằm trên con đường sỏi sao?
 
Đúng lúc tôi chưa kịp hiểu chuyện…
 
Một chiếc Bentley đen chậm rãi dừng trước mặt.
 
Cửa kính hạ xuống.
 
Gương mặt nghiêng của người đàn ông lộ ra.
 
"Vợ à, sao vậy? Sao sắc mặt em kém thế? Không khỏe à?"
 
Là Thẩm Ứng Lâm!
 
Trong lòng tôi như có một cơn mưa lớn trút xuống.
 
Chỉ trong một khoảnh khắc, l.ồ.ng n.g.ự.c trái rung lên hai nhịp. Bàn tay tôi đặt lên bụng đang nhô cao, dường như có thể cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ bên trong.
 
Nghĩ vậy, tôi lấy điện thoại ra xem giờ.
 
Ông trời có mắt.
 
Tôi… thật sự quay về hai mươi bốn năm trước.
 
Nếu không nhầm thì ngày mai chính là ngày tôi sinh.
 
Tôi không ngờ mình lại có cơ hội làm lại một lần nữa.
 
Chỉ vì giọng nói vừa xa lạ vừa quen thuộc kia.
 
Dường như đã từng nghe ở đâu đó…
 
Nhưng tôi lại không nhớ nổi chủ nhân của nó là ai.
 
Thấy tôi không phản ứng, Thẩm Ứng Lâm mở cửa xe bước xuống.
 
"Vợ à, em quên gì à?"
 
Tôi lặng lẽ nhìn anh ta.
 
Bao nhiêu chuyện cũ ùa về.
 

 
Tôi và Thẩm Ứng Lâm quen nhau từ thời đại học.
 
Tôi yêu anh ta sâu đậm, nhất định phải lấy anh ta cho bằng được.
 
Ba tôi hết cách, chỉ đành tổ chức hôn lễ cho chúng tôi.
 
Sau đó, khi công ty nhà họ Thẩm gặp khó khăn về dự án, cũng là ba tôi ra tay giúp đỡ, đưa năm trăm vạn cứu nguy đúng lúc.
 
Nhưng về sau tôi mới biết trước khi kết hôn, Thẩm Ứng Lâm đã ngoại tình.
 
Anh ta yêu người thư ký tên Lương Thê Nguyệt.
 
Hai người thậm chí còn có con với nhau.
 
Còn tôi…
 
Hoàn toàn không hay biết gì.
 
Mơ mơ hồ hồ mà kết hôn với anh ta.
 
Những năm qua, tuy lòng anh ta không đặt ở tôi nhưng về vật chất, lại rất hào phóng.
 
Thẻ tùy ý quẹt.
 
Hàng hiệu vừa ra mắt, quản lý sẽ trực tiếp mang mẫu đến tận nhà cho tôi thử.
 
Cũng chẳng trách Lương Thê Nguyệt lại liều mạng muốn chen chân vào vị trí này.
 
Thậm chí nhẫn tâm đổi con.
 
Cuộc sống phu nhân hào môn… quả thật xa hoa đến mê muội.
 
Tôi hoàn hồn lại, lạnh nhạt nhìn Thẩm Ứng Lâm.
 
"Nghe nói Lương Thê Nguyệt cũng mang thai? Dự sinh còn cùng ngày với tôi, đúng không?"
 
Sắc mặt Thẩm Ứng Lâm rõ ràng khựng lại.
 
"Cái này… anh cũng không rõ lắm. Chúng ta mau đến bệnh viện đi, ba mẹ đang đợi rồi."
 
Tôi bước xuống bậc thềm.
 
Dừng lại trước mặt anh ta.
 
Lặng lẽ nhìn thẳng vào mắt anh ta, như muốn nhìn xuyên vào tận đáy lòng.
 
Thẩm Ứng Lâm bị tôi nhìn đến chột dạ.
 
"Em nhìn anh làm gì?"
 
Tôi cười nhạt.
 
"Sao thế? Anh chột dạ cái gì à? Đi thôi, đến bệnh viện."
 

 
Đến bệnh viện, ba mẹ tôi đã chuẩn bị đầy đủ mọi thứ trong phòng bệnh.
 
Chưa đến ba tiếng, bụng đã bắt đầu chuyển dạ.
 
Trước khi vào phòng mổ, tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y mẹ, dặn đi dặn lại:
 
"Mẹ à, mẹ và ba nhất định phải luôn ở bên cạnh đứa bé. Từ đầu đến cuối, tuyệt đối không được rời mắt khỏi nó."
 
Lần này… tôi tuyệt đối không để Lương Thê Nguyệt đổi con của tôi nữa.
 
Mắt mẹ đỏ hoe.
 
"Được, mẹ hứa với con."
 

 
Ba tiếng sau.
 
Khi tôi mở mắt, ánh sáng trắng ch.ói lóa lóe lên trước mắt.
 
Mùi t.h.u.ố.c sát trùng khó chịu quanh quẩn nơi đầu mũi.
 
Ngay trước mắt là khuôn mặt đầy lo lắng của Thẩm Ứng Lâm.
 
Anh ta đưa tay sờ trán tôi.
 
Lại cầm khăn lau mồ hôi ở khóe trán.
 
Giọng nói dịu dàng:
 
"Ổn không? Cảm thấy thế nào? Có chỗ nào khó chịu không? Vợ à, em vất vả rồi."
 
 


Bình luận
Bình luận mới nhất
Bình luận nổi bật
Bình luận mới nhất
Chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên
ĐĂNG KÝ