Chương 5
"Cái gì? Rủi ro cao, ông không dám làm?"
"Ông là bác sĩ mà! Ông không dám thì ai dám?!"
"Thưa cô, không phải tôi không dám. Là bác sĩ mà cô nói… hôm qua bắt đầu nghỉ phép rồi. Có thể phải đợi một tháng nữa."
…
Tôi ôm c.h.ặ.t đứa bé trong lòng.
Con vẫn đang ngủ say.
Tôi từ từ quỳ xuống.
"Không phải vậy… bác sĩ… tôi xin ông… bao nhiêu tiền tôi cũng trả… bao nhiêu cũng được… bệnh của đứa bé không thể chờ…"
…
Đầu gối vừa chạm xuống nền gạch thì có một bàn tay từ phía sau kéo lấy cánh tay tôi.
"Thưa cô, đừng vội."
Giọng nói này quen quá.
…
"Thưa cô, đừng vội."
Tôi ngơ ngác quay đầu lại.
Hai dòng nước mắt vẫn còn trên má.
"Đoạn…"
Tên gì ấy nhỉ?
Tôi không nhớ rõ.
"Thật là… lâu rồi không gặp."
Nhưng giọng nói này sao lại giống hệt giọng nói tôi nghe thấy khi trọng sinh?
Gần như không khác chút nào.
…
Bác sĩ vừa bị tôi giữ lại như vớ được cứu tinh.
"Chính là người cô nói đó. Có gì cô trao đổi với anh ấy là được."
…
Đoạn Dự Cảnh dường như không ngờ là tôi.
Anh khựng lại.
Im lặng rất lâu.
Rồi chớp mắt một cái.
Hàng mi khẽ rung, như mang theo ánh nước mờ.
"Cuối cùng em cũng xuất hiện rồi?"
Giọng anh khàn đến đáng sợ.
Tôi nhất thời không biết nói gì.
"Chúng ta khó khăn lắm mới gặp lại."
"Em lại không nhận ra anh à?"
"Không phải chứ, Ôn Oánh."
"Chỉ vài năm không gặp… em đã quên anh rồi sao?"
…
Ánh nắng chiếu lên nền gạch.
Ánh sáng bị song cửa sổ chia thành từng mảng.
In vào đôi mắt màu hổ phách của anh.
Mơ hồ trùng khớp với thiếu niên mười bảy tuổi năm đó.
…
Chỉ xa nhau năm ba năm.
Mà cảm giác như đã rất lâu không gặp.
Nói chính xác thì Đoạn Dự Cảnh là vị hôn phu cũ của tôi.
Là người ban đầu tôi định kết hôn.
...
Chỉ là sau đó tôi lại chọn Thẩm Ứng Lâm.
Sau khi hủy hôn Đoạn Dự Cảnh sang Canada.
Bao năm không tin tức.
…
Năm đó chuyện hủy hôn trở nên rất khó coi.
Tôi cãi nhau với ba gần một năm.
Ba ngày một trận nhỏ.
Năm ngày một trận lớn.
Lần bùng nổ cuối cùng là khi Đoạn Dự Cảnh đến nhà.
Mâu thuẫn hai bên trở nên gay gắt hơn bao giờ hết.
Không khí nặng nề đến mức khó thở.
So với lần đó thì những lần trước chỉ là mở đầu.
…
Thủ đoạn của ba tôi trước giờ luôn rất tàn nhẫn.
Ông chưa từng dọa suông.
Đêm đó.
Khu biệt thự sáng đèn.
Tôi ngả người trên ghế gỗ.
Như đang chờ đợi.
Trong thời gian ngắn nhất tất cả thẻ ngân hàng của tôi bị đóng băng.
Đoạn Dự Cảnh đứng cách đó không xa.
Rất gần.
Nhưng lại như cách rất xa.
Dưới đất bừa bộn.
Anh không bước tới.
Tôi cũng không muốn đi qua.
…
Tôi vừa khóc vừa cười.
"Đoạn Dự Cảnh… anh giúp em… được không?"
Anh đã đồng ý.
Tôi cũng đạt được điều mình muốn.
…
Nhưng không ngờ nhiều năm sau chúng tôi lại gặp nhau ở đây.
Tôi im lặng rất lâu.
Đột nhiên bật cười.
"Em đâu có quên anh… lâu rồi không gặp…"
Giọng tôi bất giác nhỏ dần.
Tay ôm Tinh Hồi run không ngừng.
Tôi quá sợ.
Sợ lại mất con một lần nữa.
…
Anh cười.
"Đúng vậy… lâu rồi không gặp."
"Sao em lại sống thành ra thế này?"
Anh gọi y tá đưa Tinh Hồi đi kiểm tra.
"Đừng lo, người vừa rồi chỉ là sợ đứa bé còn nhỏ."
"Có anh ở đây, sẽ không sao đâu."
…
Tôi gật đầu chậm chạp.
"Cảm ơn… thật sự cảm ơn anh."
Động tác của Đoạn Dự Cảnh rất nhanh.
Chỉ vài ngày đã tìm được tim phù hợp.
Chuẩn bị phẫu thuật.
…
Buổi sáng trong bệnh viện vẫn yên tĩnh.
Tiếng chuông điện thoại khi vang lên trở nên đặc biệt ch.ói tai.
…
"Alô, em rõ ràng biết chuyện của Lương Thê Nguyệt."
"Hôm đó tại sao còn giả ngốc?"
"Nếu em nhận Lương Mộng, sao lại có nhiều chuyện xảy ra sau đó?"
"Cổ phiếu cũng sẽ không giảm!"
"Bây giờ đã lỗ hơn ba chục triệu rồi!"
…
"Tuy là Lương Thê Nguyệt gây chuyện, cô ta cũng có sai."
"Nhưng nếu em nói Lương Mộng là con em, chẳng phải sẽ không sao rồi sao?"
…
"Thôi được rồi, em đang ở đâu?"
"Chiều nay công ty có họp báo, em đi cùng anh."
…
Tôi tựa vào băng ghế lạnh.
Nhìn ba chữ đỏ ch.ói: Đang phẫu thuật
Một cảm giác lạnh buốt lan khắp tim.
"Alô, Ôn Oánh."
"Dù gì cũng là vợ chồng, sao em không nói gì?"
Tôi cười lạnh.
"Anh đoán xem tôi đang ở đâu?"
"Thẩm Ứng Lâm… anh đoán thử xem?"
Đầu dây bên kia vang lên vài tiếng hít khí.
"Ôn Oánh, em đang ở đâu?"
"Em ở bệnh viện à?"
"Tinh Hồi… đã tìm được tim phù hợp chưa?"
…
Khi Thẩm Ứng Lâm tới ca phẫu thuật đã kết thúc từ lâu.
Đoạn Dự Cảnh nói phẫu thuật rất thành công.
Tinh Hồi đã chuyển từ phòng chăm sóc đặc biệt sang phòng thường.
…
Anh ta kéo kéo cà vạt.
Thở hổn hển chạy tới.
Im lặng đứng ngoài cửa kính.
Nhìn Tinh Hồi toàn thân cắm đầy ống.
Thẩm Ứng Lâm mấy lần muốn nói lại thôi.
Cuối cùng vẫn không nói gì.
…
Khoa nhi xung quanh toàn là trẻ con.
Các cặp vợ chồng qua lại vừa cười, vừa lo.
Sự ồn ào xung quanh không thể chen vào khoảng lặng giữa hai chúng tôi.
…
Tôi quay đầu lại.
Tất cả uất ức, hoang mang, oán hận như bị ánh trăng soi rõ không thể giấu nổi.
…
Anh ta muốn vào.
Tôi chặn lại.
Anh ta khó hiểu:
"Anh là ba của đứa bé, em không cho anh vào thăm con sao?"
Tôi nhìn thấu ý đồ của anh ta.
Không chừng lúc này đã có cả chục nhà báo đang trên đường tới bệnh viện.
Chỉ để xác nhận hình tượng người ba tốt của anh ta.
Anh ta ấp úng:
"Chỉ cần con không sao là tốt rồi…"
Tôi đột nhiên lên tiếng.
"Anh dựa vào cái gì mà lợi dụng tôi?"
"Anh nghĩ tôi sẽ cam tâm bị anh lợi dụng sao?"
"Đứa bé… cũng là một phần trong kế hoạch của anh à?"
Thẩm Ứng Lâm đột ngột ngẩng đầu.
Trong khoảnh khắc.
Tôi như quay về năm mười tám tuổi.
Buổi dạ hội chào tân sinh viên năm nhất.
Chúng tôi làm MC.
Nhưng rốt cuộc chúng tôi đã cách nhau quá xa.
Quá nhiều thứ đã không còn thuộc về chúng tôi nữa.