Chương 11
Không biết là vì thỏa hiệp hay vì điều gì khác, mà Thẩm Ứng Lâm không tiếp tục dây dưa nữa.
Xung quanh rất yên tĩnh.
Rõ ràng có thể nghe thấy tiếng ngòi b.út sột soạt trên giấy.
Một lúc lâu sau, anh ta đậy nắp b.út lại.
Ngón tay đè trên tờ thỏa thuận.
Rồi ngẩng mắt lên nhìn tôi lần nữa.
Chỉ cần ngày mai đi đăng ký nữa thôi thì cuộc hôn nhân này sẽ kết thúc.
Trước mắt tôi bỗng như xuất hiện ảo giác.
Một gương mặt trẻ trung rực rỡ.
Chiếc váy màu trắng kem.
Mái tóc bị gió thổi tung cao.
Thẩm Ứng Lâm khoác tay tôi, hai người cùng bước vào cục dân chính.
Nhưng khi đi đến hôm nay mọi thứ đã cạn kiệt rồi.
Duyên phận.
Và cả tình cảm.
Tôi cất bản thỏa thuận ly hôn đi.
"Chúc anh sớm được toại nguyện, cưới Lương Thê Nguyệt vào cửa."
…
Ký xong thỏa thuận ly hôn, chúng tôi lại đến cục dân chính làm thủ tục.
Nhanh gọn.
Suôn sẻ.
Ngày đi làm giấy, Lương Thê Nguyệt cũng tới.
Như sợ tôi đổi ý, cô ta bám c.h.ặ.t lấy Thẩm Ứng Lâm, nhìn tôi với vẻ đề phòng và cảnh giác.
Tôi chỉ cười.
Loại đàn ông như vậy, cũng chỉ có Lương Thê Nguyệt mới xem như báu vật.
Tôi nghĩ.
Cuối cùng tôi cũng bước qua được ngọn núi mang tên hôn nhân.
Từ nay trở đi, tôi và Tinh Hồi sẽ bắt đầu cuộc sống mới.
Ngày hôm sau, tôi gọi công ty chuyển nhà đến.
Đóng gói hết đồ đạc, chuyển đến căn hộ duplex ở trung tâm thành phố.
Đưa Tinh Hồi đến trường xong, tôi quay lại công ty.
Dự án mới công ty vừa nhận, trùng hợp thế nào lại hợp tác với nhà họ Đoạn.
Cũng không biết Đoạn Dự Cảnh đã về nước chưa.
Nghe nói làm bác sĩ chỉ là nghề tay trái của anh.
Phần lớn thời gian anh vẫn ở trong nước để xử lý công việc của tập đoàn.
Trước buổi trưa, tôi đến công ty của Đoạn Dự Cảnh.
Tòa nhà có tổng cộng hai mươi tầng.
Phòng làm việc của anh ở tầng trên cùng.
Thang máy dừng ở tầng hai mươi, tôi vừa bước ra thì đã thấy bạn thân Lâm An bưng cốc cà phê đi ngang qua trước mặt.
Đã lâu không gặp Lâm An.
Hồi đi học, chúng tôi là bộ ba thân thiết.
Bao nhiêu năm trôi qua, anh ấy vẫn còn liên lạc với Đoạn Dự Cảnh.
"Ồ."
Anh ấy vừa thấy tôi thì dừng bước, nhướng mày, nâng cốc cà phê về phía tôi.
"Khách hiếm."
Tôi cười, giơ giơ tập tài liệu trong tay.
"Đến bàn chuyện hợp tác."
Đoạn Dự Cảnh không có ở đó.
Lâm An nói anh đi họp rồi, bảo tôi chờ một lát.
Tôi gật đầu, nhìn quanh một vòng.
"Đoạn Dự Cảnh vẫn chưa kết hôn à?"
"Kết hôn?"
Lâm An bật cười.
"Đừng đùa. Cậu ấy đang nghĩ đến ai, chẳng phải cậu biết rõ sao? Năm đó lúc cậu kết hôn, cậu ấy chẳng phải đã nói sẽ cả đời không cưới sao?"
Tôi ho khẽ một tiếng.
"Những năm này anh ấy sống thế nào?"
Lâm An không trả lời ngay.
Không thế nào cả.
Anh ấy chậm rãi nói:
"Năm đầu tiên sang Mỹ, sau khi bận thi đấu, bận nhập học, đến lúc công việc trong tay vừa trống đi, cậu ấy đổ bệnh nặng một trận."
Lâm An nhìn tôi.
"Thuốc cũng uống rồi, cũng có người chăm sóc rất tốt, nhưng mãi không thấy khá lên. Mời không ít bác sĩ đến xem, họ nói có thể là do tâm bệnh. Trận bệnh đó kéo dài rất lâu, cậu ấy gầy đi năm sáu cân."
Về phần tâm bệnh là gì cũng không khó đoán.
"Tôi vẫn không hiểu, tại sao cậu lại hủy hôn? Cái tên Thẩm Ứng Lâm đó rốt cuộc có gì tốt?"
Tôi nghẹn lời.
"Chính là chẳng tốt chút nào. Giờ ly hôn rồi, cả người nhẹ nhõm."
Khóe mắt tôi đảo qua, thấy có người bước vào cửa.
Lâm An xoay người trên sofa, nháy mắt với anh.
"Nhìn xem, Tiểu Ôn tới rồi. Vui không?"
Đoạn Dự Cảnh day day mi tâm, cầm tập tài liệu đập vào vai Lâm An một cái.
Anh đứng trước mâm hoa quả lựa chọn một lúc, cuối cùng cầm lên một quả táo đỏ au.
Anh gọt vỏ một cách rất liền mạch.
Đến cuối, cổ tay khựng lại, cắt một miếng rất nhỏ, tự bỏ vào miệng nếm trước.
"Sao lại là loại táo bở thế này? Anh đi mua cho em loại giòn hơn."
Ngực tôi bỗng nhói lên.
Như có thứ gì đó đ.â.m thẳng vào tuyến lệ.
Một cảm giác muốn khóc mãnh liệt dâng lên.
…
Chuyện hợp tác bàn bạc rất thuận lợi.
Dự án phía sau cũng tiến triển suôn sẻ.
Lúc hoàn thành đã là ba tháng sau.
Đoạn Dự Cảnh tổ chức tiệc mừng công.
Khoảnh khắc pháo hoa nở rực trên trời, tôi nghe thấy giọng anh.
"Anh sống hơn bốn mươi năm, đã nhìn thấy nhiều chuyện, cũng tự mình trải qua rất nhiều chuyện. Thật ra anh đã hiểu, nhiều việc phải tùy duyên."
"Nhưng riêng em, anh đã rất cố gắng để kháng cự."
"Năm đó em hủy hôn, anh cũng từng tự nói với bản thân rằng chỉ cần em hạnh phúc là được."
"Nhưng anh không buông xuống được."
"Cho nên, Ôn Oánh, anh xin em, hãy cân nhắc anh."
"Cho anh một cơ hội."
"Ôn Oánh, anh muốn nhìn em ngày càng sống tốt hơn."
Tôi đã đồng ý.
Tôi vẫn lựa chọn kể cho Đoạn Dự Cảnh nghe chuyện trước đây.
"Thật ra em đã từng c.h.ế.t một lần."
"Lương Thê Nguyệt tráo con của em."
"Tinh Hồi năm mười tám tuổi đã nhảy lầu tự sát."
"Về sau, vào ngày con gái cô ta tiếp quản công ty, Lương Thê Nguyệt lái xe đ.â.m c.h.ế.t em."
Kể xong tất cả, Tinh Hồi đã nằm ngủ trong lòng tôi.
Nhìn ra ngoài cửa sổ, đã thấy một vệt trăng non mỏng mảnh.
"Anh biết."
Tôi thấp thỏm lên tiếng:
"Vậy anh có nhớ chuyện của kiếp trước không?"
"Anh từng nằm mơ."
"Trong mơ, em sống không tốt."
"Cho nên anh muốn cứu em."
Dù nói ra vẫn thấy rất khó tin.
Nhưng anh thật sự đã xuất hiện trong cuộc đời tôi.
Tôi lại một lần nữa gặp được Đoạn Dự Cảnh.
Tôi nghiêng đầu, phát hiện anh vẫn luôn nhìn tôi.
Trong mắt anh phản chiếu hình bóng tôi.
"Mọi chuyện sẽ ngày càng tốt lên."
"Anh ta không yêu em là tổn thất của anh ta, không phải của em."
Có lẽ vì gió làm mắt tôi nhòe đi.
Tôi không nói gì.
Chỉ nghiêng người hôn anh.
Đêm đó, có lẽ vì nhớ lại chuyện cũ nên tôi trằn trọc mãi không ngủ được.
Phòng bên cạnh của Tinh Hồi vẫn truyền đến tiếng nói khe khẽ.
Tôi xuống giường, định ra ngoài rót cốc nước.