Chương 8
Lương Thê Nguyệt có chút hoang mang.
Đi tới bên cạnh anh ta.
Ánh mắt chạm vào tôi.
Tôi thản nhiên nói:
"Thẩm Ứng Lâm đã quyết định…"
"Để Lương Mộng nhận nuôi dưới danh nghĩa của tôi."
"Không thể nào!"
Lương Thê Nguyệt gào lên.
Theo bản năng lùi lại một bước.
"Lương Mộng là con tôi!"
"Là đứa con tôi m.a.n.g t.h.a.i mười tháng sinh ra!"
"Cho cô nhận nuôi là có ý gì?!"
Cô ta cũng biết là vất vả sinh ra.
Nhưng vì vinh hoa phú quý lại sẵn sàng vứt bỏ.
"Chuyện này tôi không đồng ý!"
"Mộng Mộng còn nhỏ như vậy, sao có thể rời xa tôi!"
"Thẩm Ứng Lâm, anh nói gì đi!"
"Anh cứ để hai mẹ con tôi bị ức h.i.ế.p như vậy sao?!"
Cô ta túm c.h.ặ.t t.a.y áo Thẩm Ứng Lâm.
"Anh nói đi!"
Tất cả mọi người đều chờ anh ta lên tiếng.
Ánh mắt Thẩm Ứng Lâm nhìn xuống đất.
Hai tay siết c.h.ặ.t.
Quay lưng về phía tôi.
Bả vai rõ ràng căng cứng trong một giây.
Anh ta thở ra một hơi.
Đứng dậy.
"Anh là ba của đứa bé."
"Anh có thể cho con bé điều kiện sống và giáo d.ụ.c tốt hơn."
"Cái gì?!"
"Thẩm Ứng Lâm!"
"Không phải anh đã hứa sẽ ly hôn với Ôn Oánh rồi cưới tôi sao?!"
"Vậy bây giờ tôi lại bị gạt ra ngoài hoàn toàn là sao?"
Ba tôi hừ lạnh.
"Chẳng qua chỉ là một con tiểu tam muốn leo lên cao."
"Sống bao nhiêu năm rồi mà vẫn không biết thân biết phận."
"Không được! Không được mang con tôi đi!"
"Tôi không thể mất con gái!"
"Thẩm Ứng Lâm, sao anh lại nhẫn tâm như vậy!"
"Sao anh có thể đối xử với tôi như thế?!"
Lương Mộng bị bảo mẫu bế đi.
Lương Thê Nguyệt quỳ trên đất.
Khóc đến khản giọng.
Nhưng Thẩm Ứng Lâm vẫn không hề lay động.
"Đừng mang con tôi đi!"
Bên ngoài sấm chớp rền vang.
Mưa như trút nước.
Ngoài cửa kính là một màn mờ đục.
Hơi lạnh theo khe cửa chưa đóng kín tràn vào.
…
Cửa phòng đóng lại.
Phòng khách trở lại yên tĩnh.
Dưới đất hỗn loạn bừa bãi.
"Ôn Oánh!"
"Tại sao cô lại làm vậy?!"
"Có phải hôm đó ở quán cà phê cô đã nghĩ ra cách này để đối phó với tôi rồi không?!"
Nếu không phải cô ta tự mình nói ra những gì đã làm với Tinh Hồi ở kiếp trước…
Thì tôi sẽ không đi đến bước này.
Dù cô ta không có nghĩa vụ phải đối xử tốt với con tôi, nhưng nếu không phải vì lòng tham không đáy đó thì làm sao lại có kiếp này?
"Ôn Oánh!"
"Cô thật độc ác!"
"Cô không sợ báo ứng sao?!"
"Cô không sợ tất cả những gì cô làm sẽ ứng lên con của cô sao?!"
"Chát…!"
Một cái tát vang lên.
Thẩm Ứng Lâm giơ tay tát mạnh cô ta một cái.
"Cô câm miệng cho tôi!"
"Cô đang nói cái gì vậy hả?!"
"Thẩm Ứng Lâm, anh dám đ.á.n.h tôi?!"
Tôi đứng ở cầu thang.
Lặng lẽ nhìn cô ta.
" Tôi đã nói rồi…"
"Thẩm Ứng Lâm không thể vì cô mà từ bỏ tất cả."
"Nhưng tôi và cô cũng là mẹ mà."
"Cô hiểu nỗi đau cốt nhục chia lìa."
"Không."
"Cô không hiểu."
"Lương Thê Nguyệt…"
"Nếu cô hiểu, tất cả đã không xảy ra."
Cô ta như không còn sức mà ngã quỵ xuống đất.
Tôi bước xuống từng bậc.
Hạ thấp giọng.
"Kiếp trước…"
"Tôi đối xử với con gái cô tốt thế nào, cô cũng thấy rõ."
Thành tích xuất sắc.
Luôn đứng nhất lớp.
Thi đại học còn đứng đầu toàn tỉnh.
Đỗ vào đại học B.
Con đường thuận lợi.
Ngoại hình xinh đẹp.
Dáng người cao ráo.
Người theo đuổi vô số.
Cô bé cũng không phụ kỳ vọng của tôi.
Đối xử với tôi rất tốt.
Tôi vừa oán thời gian quá dài.
Lại tiếc nó trôi quá nhanh.
…
"Đúng… đúng vậy…"
"Nhưng người thừa kế tập đoàn…"
"Chỉ có thể có một!"
"Người đó phải là con gái của tôi!"
Lương Thê Nguyệt nhất quyết không chịu rời đi.
Ngồi trước cửa nhà.
Từ sáng đến tối.
Gió lạnh gào thét.
Trong khoảnh khắc đó tôi dường như nhìn thấy chính mình ở kiếp trước.
…
Nếu tôi vì một đứa trẻ mà tự trói buộc mình thì khác gì tôi của kiếp trước?
"Thôi."
"Cô mang con đi đi."
"Tôi không nên cưỡng cầu."
"Mỗi người đều có chuyện vui buồn riêng."
"Cuộc đời… cứ thuận theo tự nhiên mà đi."
Lời nói tan vào gió.
Cũng rơi vào tai Thẩm Ứng Lâm.
…
Lương Thê Nguyệt như phát điên.
Xông vào phòng.
Bế lấy Lương Mộng khỏi nôi.
Chạy thẳng ra khỏi khu nhà.
Không hề quay đầu lại.
…
Thời gian như lên dây cót.
Không ngừng chạy về phía trước.
Chớp mắt sáu năm trôi qua.
Hai đứa trẻ đều vào tiểu học.
Một đứa lớp một.
Một đứa lớp hai.
…
Lương Thê Nguyệt thỉnh thoảng lại dẫn Lương Mộng đến nhà ăn cơm.
Còn xúi con bé thân thiết với Thẩm Tinh Hồi.
Muốn cùng chơi piano.
Cùng làm bài tập.
Tính cách Tinh Hồi vốn trầm.
Không nói ra lời từ chối.
Nhiều lần đành thuận theo Lương Mộng.
…
Lương Thê Nguyệt lại tìm ông thầy bói năm xưa.
Nói Lương Mộng là người có phúc.
Sau này sẽ kế thừa công ty.
…
Nói trong nhà chưa đủ còn truyền ra tận trường.
Đám trẻ con đều nói Lương Mộng là phúc tinh
Nói qua nói lại tin đồn càng lúc càng giống thật.
…
Mẹ chồng cười tươi như hoa.
Mua đủ thứ cho Lương Mộng.
"Mộng Mộng à, con phải cố gắng."
"Học hành cho tốt."
"Bà trông cậy vào con đấy."
Còn Tinh Hồi ngày nào cũng bận rộn như con quay.
…
Trong khi đó Lương Mộng cả ngày đi theo mẹ chồng.
Rót trà.
Đưa nước.
Tối nào cũng đều đặn mang sữa nóng cho bà.
…
Mẹ chồng mềm lòng
Cho Lương Mộng ở lại nhà.
Nói hai đứa đi học cùng cho tiện.
Nhưng tôi không đồng ý.
Để con bé ở đây ai biết sẽ xảy ra chuyện gì.
Đối với Tinh Hồi đó là nguy hiểm chí mạng.
Mẹ chồng đành nhượng bộ.
Nhưng thái độ với Tinh Hồi càng ngày càng tệ.
Tinh Hồi nhìn thấy nhưng không nói.
Có lần con hỏi tôi:
"Mẹ… ba có phải không thích con không?"
"Ba lúc nào cũng nói bận."
"Ba của người khác tối còn kể chuyện cho con nghe…"
"Còn bà nội… hình như cũng không thích con."
"Bà nói con là đứa hay bệnh."
"Cũng không muốn đón con đi học."
Tôi luôn an ủi con:
"Tinh Hồi."
"Con không cần để ý họ."
"Con chỉ cần làm tốt việc của mình."
"Làm điều con thích."
"Học hành chăm chỉ."
"Tự lập, mạnh mẽ."
…