Trời tối, chúng tôi ăn cơm xong rồi về phòng khách mà ông Dương Nhị sắp xếp để đi ngủ sớm.
Người trong thôn đều đi ngủ từ rất sớm, mãi đến khi trăng lưỡi liềm treo cao giữa trời, người ta có thể nghe rõ tiếng ch.ó sủa ếch kêu.
Bố tôi lập tức vùng dậy, đeo theo đồ nghề của mình rồi ra hiệu cho tôi bám sát ông.
Ông tỏ vẻ rất cung kính và nghiêm túc.
Tôi biết công việc thực sự của gã thầy cúng rởm là bố tôi, lúc này mới chính thức bắt đầu.
6
Tôi dụi mắt ngái ngủ, theo bố đến đầu cầu nơi Tiểu Khải mất tích thì mới phát hiện ra dì Xuân đã đợi sẵn ở đó.
Bố tôi cầm đèn pin, tỉ mỉ soi từng tấc đất trên mặt đất, khoảng chừng một tiếng đồng hồ trôi qua, tôi gần như không kìm nổi cơn ngáp của mình nữa.
Bố đột nhiên thay đổi sắc mặt, rạp người xuống đất, bốc một nắm đất rồi cho vào miệng.
Một lúc lâu sau, ông mới ngẩng đầu lên, dán c.h.ặ.t ánh mắt nhìn về một phía.
Không biết có phải do ánh trăng mờ ảo không mà ánh mắt đó của bố, lại thoáng hiện lên một tia tàn nhẫn.
Tôi rùng mình một cái, cơn buồn ngủ bay sạch.
Dì Xuân giúp tôi hỏi trước: "Ông Lâm, có chuyện gì thế?"
Bố tôi không trả lời, nhíu mày hỏi ngược lại: "Xuân Nhi, cô bên đó có tin tức gì không?"
Biểu cảm của dì Xuân có chút bực dọc.
"Thôn Dương Gia này lạ lắm."
"Hồi nhỏ nhà tôi có chị họ lấy chồng về đây, tôi cũng từng theo tới một lần, lúc đó hôn lễ được người trong thôn cùng nhau giúp đỡ tổ chức, ai nấy đều chân chất thật thà."
"Ngày đó chỗ này nghèo lắm, không giống như bây giờ, ông nhìn cái trường học kia xây tới ba tầng, còn to hơn cả trường ở trấn. Lo ăn lo ở, nghe nói học giỏi còn được phát tiền. Các thôn lân cận đều không tới trấn nữa, mà đều cho con em tới thôn Dương gia học."
"Thôn thì giàu lên rồi nhưng lòng người lại chẳng còn như trước nữa."
"Tôi vốn định đi hỏi thăm tình hình trong thôn nhưng người trong thôn vừa thấy tôi là người lạ mặt, liền chẳng thèm đoái hoài gì tới tôi."
"Từng người một nhìn thấy tôi, cứ như thể nhìn thấy quỷ vậy."
"Tôi đành phải đến nhà chị họ mới hỏi thăm được vài chuyện về nhà ông Dương Nhị. Hỏi thêm gì nữa thì chẳng biết được gì cả. Đến cả chị họ tôi cũng chẳng chịu hé răng."
Nhìn vẻ mặt dì Xuân, tôi đoán chắc đây là lần đầu dì chịu thua kể từ khi bắt đầu đi theo bố tôi làm nhiệm vụ.
Ai cũng bảo thôn Dương Gia là thôn giàu nhưng nhà dân nào cũng vẫn cũ kỹ, đường sá thì gập ghềnh, dân làng vẫn phải mưu sinh bằng lâm sản và mảnh đất cằn cỗi, chẳng khá hơn các thôn khác là bao. Trước cửa nhà nào cũng chẳng nỡ bật lấy một ngọn đèn.
Vậy nên, rốt cuộc thì giàu ở chỗ nào?
Trong màn đêm, thôn Dương Gia tối đen như thể bị nhốt trong một cái vỏ sò khép kín. Chỉ có ngôi trường cách đó không xa, ánh đèn rực rỡ lấp lánh tựa trân châu, trông ch.ói mắt đến lạ lùng.
Bố tôi đăm đăm nhìn về phía nơi duy nhất đang sáng đèn trong thôn, ánh mắt sáng rực như những vì sao.
Cuối cùng, ông quay sang nói với dì Xuân: "Xuân Nhi, mạng người quan trọng, cô mang đồ đạc đi, nhất định phải giúp tôi tìm một người!"
7
Hành hạ nhau suốt nửa đêm, thế mà trời vừa sáng, bố lại lôi cổ tôi dậy.
Tôi nhìn bố với ánh mắt oán giận: "Bố ơi, trẻ con ngủ không ngon sẽ không cao được đâu." 
Bố xách cổ tôi lên như xách một con gà: "Không có tiền ăn cơm thì còn chẳng lớn nổi nữa là! Đừng có nói nhảm, đi làm việc đi!"
Nhìn cái bản mặt hám tiền của ông bố "thầy cúng rởm" trước mắt, cuối cùng tôi cũng khẳng định rằng ánh mắt trong veo như tuyết mà tôi thấy đêm qua chỉ là ảo giác dưới ánh trăng mà thôi.
Trong sân ngoài bàn hương án ra, bố còn dựng thêm một cái nồi khổng lồ.
Bố đã ăn no, thay bộ đạo bào, đang ngồi ung dung thổi hơi vào cái vại sứ bốc khói nghi ngút.
Bên cạnh là Dương Nhị, người lúc nào cũng cúi gằm mặt, vẻ ngoài héo hon, tương phản hoàn toàn với vẻ thong dong của bố.
Kể từ khi Tiểu Khải mất tích, ông chú vốn đã già hơn so với tuổi thật đến hơn mười tuổi này giờ trông như đã bị rút hết hồn phách.
Không biết bố đã nói gì với ông ấy mà hôm nay trông ông ấy còn thẫn thờ, tuyệt vọng hơn cả lúc chúng tôi mới đến hôm qua.
Chỉ còn tiếng thở dài thỉnh thoảng thoát ra từ cánh mũi mới chứng minh được rằng người này vẫn còn sống.
Hôm nay là ngày thứ hai, tôi biết bố sắp sửa diễn một màn kịch lớn.
Tôi vội vàng húp nốt bát cháo khoai lang với dưa muối.
Tôi cầm lấy chiêng trống, quen đường cũ chạy quanh làng vừa chạy vừa gõ.
"Yêu ma tà đạo mau cút đi! T.ử Huyền Chân Nhân hiển linh, sắp làm phép trừ tà rồi đây!"
"Các bác các cô chú mau đến xem đi! Chân Nhân mượn được Tam Muội Chân Hỏa, sắp nấu người sống trừ tà đây! Qua làng này là không còn làng khác đâu!"
Những lời này chẳng ai dạy, tôi tự bắt chước mấy phân đoạn dùng b.úa đập vào n.g.ự.c trong phim, rồi tự mình phóng tác thêm.
Nấu người sống trong nồi sắt ư?!
Háo hức thế này, ai mà chẳng muốn xem.
Tôi gào khản cả cổ, nghe thấy có trò vui, đám dân làng vốn còn đang ngái ngủ từ sáng sớm bỗng chốc tỉnh như sáo.
Dân làng đầu chen đầu, kiễng chân lên, chen chúc nhau trước cửa nhà Dương Nhị như cá mòi đóng hộp.
Ai cũng sợ bỏ lỡ trò vui hiếm có này.
Tôi cầm chiêng trống, đứng ở chỗ khuất, bắt đầu tỉ mỉ quan sát đám đông xung quanh.
 


Bình luận
Bình luận mới nhất
Bình luận nổi bật
Bình luận mới nhất
Chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên
ĐĂNG KÝ