Có người còn cầm bát cơm, ngồi xổm ngay cửa sân nhà Dương Nhị, có kẻ trèo lên cây vì tầm nhìn tốt, vừa ăn vừa xem. Thậm chí còn có người mang cho tôi một bát mì rau khô. 
Đến tận tối, cái nồi vẫn chưa dọn đi, xem chừng mai lại tiếp tục dùng. Bố tôi không nghỉ lấy một hơi, cứ ung dung nhảy múa quanh nồi sắt đến khi trời tối, củi cháy hết sạch.
Đến lúc nhận được sự tán thưởng và kinh ngạc của mọi người, ông mới rút lui trong vinh quang. Nhưng chỉ có tôi biết đêm đến ông ôm con gà nướng, đói đến mức suýt nuốt cả xương. 
Nhìn ông bố trông như quỷ đói đầu t.h.a.i của mình, tôi không nhịn được hỏi: "Bố ơi, tranh thủ trời tối mình chuồn thôi. Ngày mai không tìm thấy Tiểu Khải, dân làng chặn đường không cho mình đi thì sao? Cảnh sát còn chẳng tìm thấy thằng bé, mình đi đâu mà tìm đây?"
Bố suýt nghẹn miếng thịt gà, vươn cái cổ dài ngoằng, mặt đỏ gay: "Khụ khụ, đến lúc đó tao đem mày đi chôn là được chứ gì! Để bọn chúng đào lên rồi bảo đấy là Dương Tiểu Khải, dù sao cũng là đứa trẻ cùng độ tuổi, mặc cùng loại quần áo, thịt nát ra rồi ai mà nhận ra được."
Tôi sợ đến mức nuốt nước bọt, không dám nói thêm tiếng nào.
Đêm hôm đó, bố gác đôi bàn chân lên sát mũi tôi để ngủ, tôi chẳng dám thở mạnh một tiếng.
Tôi sợ bố đem tôi đi chôn thật nhưng đêm hôm ấy, bố lặng lẽ bò dậy ra khỏi cửa một mình.
Đó là lần đầu tiên kể từ khi tôi theo ông hành nghề l.ừ.a đ.ả.o, ông ra ngoài ban đêm mà không gọi tôi.
Sáng sớm ngày hôm sau, tôi đang chuẩn bị nước để thêm vào nồi lớn cho bố.
Thành phần chính của nước là giấm trắng, cộng thêm vài thứ ông pha chế đặc biệt, khiến cho "nước" sôi ở nhiệt độ thấp mà không có mùi chua rõ rệt trông thì bọt sủi ùng ục, thực ra chẳng nóng chút nào.
Ở nhiều vùng quê hẻo lánh, dân làng còn mê muội, chiêu này của ông không phải lần đầu sử dụng.
Nghe thấy tiếng động, tôi ngẩng đầu lên, vừa hay thấy bố vác cuốc đi về.
Tôi nhìn thấy ống quần và đế giày của ông dính đầy bùn đất mới.
9
Hôm nay là ngày thứ ba, người đến xem náo nhiệt càng lúc càng đông, lại còn xuất hiện nhiều gương mặt lạ lẫm.
Nói thật lòng tôi bắt đầu cảm cực kỳ bất an.
Thông thường, bọn thầy cúng rởm kiếm tiền đều là làm việc sau cánh cửa đóng kín tại nhà những người đang gặp đại nạn.
Đúng hay không không quan trọng, chủ yếu là cầu một chút an tâm. Nhưng lần này bố tôi lại làm rùm beng cả làng lên, kiểu này rất dễ xảy ra chuyện.
Ngôi làng này khác với những nơi trước đây chúng tôi từng tới, không hề lạc hậu, mà cái trò dùng nước giấm trắng này cũng chẳng phải thủ thuật gì cao siêu.
Lúc này, chỉ cần người nào có học thức một chút hoặc thích lo chuyện bao đồng là có thể nhìn thấu mánh khóe bên trong.
Sáng sớm tinh mơ, tôi chẳng cần phải gõ chiêng đ.á.n.h trống hay rao giảng gì nữa.
Đã có kẻ tò mò bắt đầu cầm điện thoại chĩa vào sân nhà chúng tôi để quay phim.
Đặc biệt là tên Hoàng Mao đó, anh ta vểnh miệng ngậm một cây tăm, tay giơ cao điện thoại, vẻ mặt đầy háo hức chờ xem kịch vui.
"Các ông các bà ơi, đây chính là gã thầy cúng rởm mà tôi nói hôm qua. Hôm nay chúng ta sẽ xem màn livestream nấu người trong nồi sắt, chiêu đãi cả nhà một trận đã mắt nhé! Hì hì."
Hoàng Mao vậy mà đang livestream!
Tôi sốt ruột đến phát hoảng, nhìn bố đầy bất an nhưng ông trông có vẻ như chẳng hề nhận ra bất cứ nguy cơ nào cả.
Đã đến lúc châm lửa, Dương Nhị cũng đã trút bỏ xiêm y, chỉ còn lại chiếc quần đùi.
Mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ đợi bố tôi bắt đầu làm phép. Tôi đành lấy hết can đảm chui vào bếp, xách xô nước đã pha chế định bưng ra ngoài.
Đúng lúc đó, bố tôi bước vào, ông đổ sạch xô nước mà tôi chuẩn bị từ trước rồi thay bằng nước giếng bình thường.
Đến lúc này, tôi hoàn toàn c.h.ế.t lặng.
10
Tôi dĩ nhiên biết bố tôi hám tiền.
Năm vạn đấy, là năm vạn đấy! Nhưng đâu thể kiếm tiền kiểu này được!
Tôi quỳ sụp xuống đất, ôm c.h.ặ.t lấy chân bố: "Bố ơi, mình đừng lấy tiền nữa, bỏ chạy thôi! Con không sợ đói, cũng không đòi đi học nữa! Con chỉ cần bố thôi!"
Bố tôi ngồi xổm xuống, vừa tỏ vẻ ghét bỏ vừa cười cười đưa tay lau vệt nước mũi cho tôi: "Chạy cái gì mà chạy, con cũng đừng hỏi nhiều, yên tâm, bố biết mình đang làm gì!"
Trong ánh mắt kinh hoàng của tôi, bố xách xô nước giếng đó bước đi.
Trước đây mỗi lần hành nghề, bố luôn dặn dò tôi cách phối hợp, còn giờ ông chẳng nói nửa lời, khiến lòng tôi trống rỗng, bất an.
Nhưng có lẽ vì bản năng tin tưởng vào bố, tôi nén lại sự hoang mang trong lòng, lau sạch nước mắt còn vương trên mặt.
Sau đó, tôi giữ thần sắc như không có chuyện gì, nhấc chiêng trống lên tiếp tục rao giảng tạo thanh thế cho bố. Chỉ là giọng điệu không còn vang dội được như hôm qua.
Đám đông vốn đang mong chờ xem náo nhiệt bắt đầu xôn xao trở lại.
Đặc biệt là gã thanh niên nhuộm tóc vàng, anh ta phấn khích gào to rồi nghển cổ nhìn vào trong sân: "Hôm nay vẫn nấu người trong nồi à? Tôi đang livestream đấy nhé, trong phòng chờ có cả trăm người đang hóng xem đây này!"
Bố tôi lập tức ném cây đuốc đang cháy vào, củi dưới nồi bùng cháy dữ dội, tia lửa b.ắ.n tung tóe.
Chỉ là tôi chú ý thấy chiếc nồi sắt hôm nay đã được bố đậy kín bằng một cái nắp nồi to tướng từ bao giờ.
Dương Nhị thấy lửa đã cháy, liền bắt đầu cởi áo khoác ngoài. Giống như hôm qua, chỉ còn lại chiếc quần đùi, ông ấy tiến thẳng về phía nồi sắt.
Tim tôi như nhảy lên tận cổ họng.
 


Bình luận
Bình luận mới nhất
Bình luận nổi bật
Bình luận mới nhất
Chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên
ĐĂNG KÝ