[Đúng vậy, nghe nói cảnh sát đã lục soát mười mấy ngày mà có tìm thấy đâu! Tên đạo sĩ này mà tìm được, tôi đi đầu xuống đất luôn.]
[Streamer ơi, cậu không kiếm được thiết bị nào chuyên nghiệp hơn à? Quay phim rung lắc làm tôi hoa cả mắt rồi đây này.]
[Tôi cũng muốn hóng kết cục quá...]
[Tôi cược mười đồng, tôi tin là sẽ tìm thấy. Vì sự thật chính là đứa bé này do chính tay tên đạo sĩ kia g.i.ế.c, ông ta tất nhiên phải biết vị trí cụ thể rồi!]
Trong lòng tôi bỗng thấy hẫng một nhịp.
Chuyện này sao có thể chứ? Nhưng nếu bố tôi thực sự tìm thấy t.h.i t.h.ể, thì ông ấy biết giải thích thế nào đây?!
Người xem livestream ngày càng đông, dân làng cũng bắt đầu nhốn nháo cả lên. Sự việc càng lúc càng ầm ĩ.
Thế nhưng bố tôi chẳng hề có ý định dừng lại.
Ông cầm la bàn, dẫn theo đoàn người đông đúc, bắt đầu rầm rộ kéo về phía ngôi trường.
Sống lưng tôi toát mồ hôi lạnh.
Có nên ngăn bố lại không?
Nhưng rõ ràng là nếu hôm nay không tìm thấy t.h.i t.h.ể của Dương Tiểu Khải thì chuyện này sẽ chẳng bao giờ êm đẹp được!
14
Đám đông vừa theo bố tôi đến cổng trường đã vấp phải sự ngăn cản.
"Đùa à, đây là trường học thì làm sao có t.h.i t.h.ể được?"
"Hơn nữa, trường chúng tôi là trường nội trú, phải đảm bảo an toàn cho học sinh, sao có thể tùy tiện cho các người vào?"
Cổng trường đã chật kín người dân trong làng nhưng bảo vệ trường nhất quyết không chịu mở cửa.
Trên suốt quãng đường, càng lại gần ngôi trường, la bàn trong tay bố tôi càng xoay chuyển liên hồi.
Khi đứng trước cổng, nó gần như rung lắc dữ dội, phát ra tiếng kêu ong ong không dứt.
Bố tôi bảo điều đó chứng tỏ t.h.i t.h.ể đã ở ngay rất gần đây rồi.
Chứng kiến tận mắt những gì xảy ra, dân làng bây giờ tin sái cổ vào bố tôi, nên nhất quyết đứng chặn ở cổng trường không chịu rời đi.
Hai bên giằng co, tiếng cãi vã ngày càng gay gắt.
[Ngôi trường này bị dở hơi à? C.h.ế.t người rồi mà không cho người ta vào?]
[Thế mà cũng trách trường được sao? Người ta làm bảo vệ thì phải làm theo nhiệm vụ chứ. Nếu là trường của các người thì các người có cho vào không?]
[Tôi đã bảo ông ta là kẻ l.ừ.a đ.ả.o mà. Nhìn đi, nếu giờ ông ta khăng khăng nói t.h.i t.h.ể ở trong trường, đến lúc không tìm thấy thì lại đổ lỗi cho việc trường không cho vào! Chẳng liên quan gì đến ông ta cả!]
[Sao tôi lại cảm giác tên đạo sĩ này biết thật là đứa bé bị chôn ở đâu nhỉ?]
[Đây là tụ tập gây rối trật tự rồi, nhìn kìa, hiệu trưởng cũng ra rồi, chắc phải gọi cảnh sát thôi?]
[Mẹ ơi, nếu tìm thấy t.h.i t.h.ể thật thì trường này to chuyện rồi…]
Hiệu trưởng trường cũng là người trong làng, cũng họ Dương, ông ta đứng bên trong cổng sắt, chỉ thẳng vào mũi bố tôi.
"Cái ông đạo sĩ này bị làm sao thế hả, lại dám chạy đến trường học của chúng tôi truyền bá mê tín dị đoan! Đây là nơi dạy chữ trồng người đấy!"
"Dương Nhị, anh cũng không biết suy nghĩ à, nhà anh từng là nhà đầu tiên trong làng có người đỗ đại học đấy, vậy mà anh cũng hùa theo cái trò nhảm nhí này sao?!"
Bố tôi không hề nhượng bộ, khí thế còn dâng cao hơn: "Đạo trưởng này xin thề với trời, t.h.i t.h.ể chính xác ở trong trường này! Nếu lời này là giả, cứ để tổ sư gia giáng một đạo thiên lôi đ.á.n.h c.h.ế.t bần đạo ngay tại chỗ!"
Dương Nhị vốn đang hơi rụt rè, nghe bố tôi nói xong thì hoàn toàn gục ngã, ông ấy quỳ rạp xuống đất: "Hiệu trưởng Dương, ông cho chúng tôi vào đi mà! Coi như thương lấy con gái tôi, nó tốt nghiệp loại giỏi, biết bao công ty lớn bên ngoài trả lương cao nó đều không thèm về, chỉ kiên quyết cùng thầy Triệu về làng mình dạy bọn trẻ! Nếu không tìm thấy Tiểu Khải thì tôi c.h.ế.t cũng không nhắm mắt, con gái tôi cũng không siêu thoát được!"
Mặt hiệu trưởng Dương tối sầm lại, ánh mắt cũng thay đổi hẳn.
"Anh đúng là hồ đồ! Con trai anh vốn chẳng phải học sinh trường chúng tôi, trường chúng tôi là trường nội trú, nó làm sao mà lẻn vào được, làm sao có khả năng xuất hiện ở đây!"
"Nó bị lạc trên đường, chẳng lẽ là người trong trường chúng tôi đi bắt cóc nó về chắc!"
Lời hiệu trưởng nói không phải không có lý, thế nhưng dưới sự cổ động của bố tôi, giờ Dương Nhị đã chẳng lọt tai được câu nào nữa!
So với vẻ yếu đuối trước đó, lúc này Dương Nhị như thể biến thành một con người khác.
Ông ấy đứng bật dậy, vẻ mặt cương quyết, cái lưng vốn còng xuống giờ lại thẳng tắp.
Toàn thân ông ấy căng cứng, bắt đầu dùng hết sức lực lắc mạnh cái cổng sắt lớn, kêu lên những tiếng "loảng xoảng" khô khốc.
"Ông trời ơi, ngài mở mắt nhìn xem! Con tôi hiền lành như thế, chưa từng làm điều ác, tại sao lại đối xử với người tốt như vậy!!"
"Hôm nay, ai cũng không thể ngăn cản tôi tìm lại đứa con bị oan ức của mình!"
"Mở cửa! Mở cửa đi! Các người mở cửa ra cho tôi!!!"
Tiếng kim loại va đập, hòa cùng tiếng gầm rú như thú dữ của Dương Nhị, vang dội khắp ngôi trường vắng vẻ, tạo nên một cảm giác gai người đến lạ.
Học sinh trong các lớp học bắt đầu tò mò, lần lượt ló đầu ra ngoài cửa sổ.
Phòng livestream bắt đầu thảo luận kịch liệt hơn.
[Mọi người có thấy không, lúc nãy có tên bảo vệ định gọi cảnh sát, hình như bị hiệu trưởng ngăn lại rồi, trường này chắc chắn có vấn đề!]
[Đúng vậy, tôi cũng thấy không khí hiện trường có gì đó rất sai sai.]
[Hóa ra không chỉ con trai ông ta, cả con gái ông ta là giáo viên trong trường này, cùng với bạn trai cô ấy, hình như đều đã c.h.ế.t cả rồi!]
[Gia đình này khổ quá vậy!]
[Nhưng chẳng phải nói cậu bé mất tích không thuộc trường này sao? Sao có thể c.h.ế.t ở trong trường được?]
[Cảm giác xem livestream mà như xem phim trinh thám vậy, đừng có làm cái kết dở tệ là được!]
[A, chuyện gì thế này, không nhìn thấy gì nữa rồi!]
...
 


Bình luận
Bình luận mới nhất
Bình luận nổi bật
Bình luận mới nhất
Chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên
ĐĂNG KÝ