1
Dương Nhị bị mất con.
Đứa bé đó tôi có quen, nó học ở trường trong thị trấn, tên là Dương Tiểu Khải.
Đứa bé biến mất giữa hư không trên đường đi học về.
Cảnh sát tìm suốt mười mấy ngày, cả ch.ó nghiệp vụ cũng xuất quân, vậy mà không tìm thấy dù chỉ một manh mối về đứa trẻ.
Chỉ phát hiện chiếc cặp sách hình mèo máy màu xanh của nó nằm trên cây cầu, nơi mà nó bắt buộc phải đi qua, cùng chiếc xe đạp cũ còn vương vệt m.á.u, đổ bên vệ đường.
Sống không thấy người, c.h.ế.t không thấy xác.
Dương Nhị hoàn toàn bị đẩy vào đường cùng.
Ở nông thôn, chuyện mất trẻ con không phải hiếm nhưng chẳng nhà ai như nhà Dương Nhị, làm ầm ĩ đến thế.
Mười dặm tám thôn ai cũng biết sơ qua câu chuyện này.
Có người khuyên ông ấy, đường dương không thông thì thử đi đường âm xem sao.
Thường là vậy, những gia đình gặp đại nạn, dù trước đó có tin hay không, cuối cùng đều đặt hy vọng vào tâm linh.
Huống hồ nhà Dương Nhị vốn làm nghề tang lễ, bản chất đã có sự kính sợ với tâm linh.
Thế nên ông ấy đã tìm đến bố tôi vì nghe danh ông nhưng bố tôi làm gì có bản lĩnh tìm con cho người ta, tám phần mười là lại chuẩn bị cuốn gói chạy làng.
Hôm đó tan học, tâm trạng tôi rất chán nản.
Tôi vừa mới thân thiết với các bạn học, tốn không ít công sức mới trở thành đại ca khiến đám nhóc đó tâm phục khẩu phục.
Khi nghĩ đến cảnh sắp phải bắt đầu cuộc sống phiêu bạt, trong lòng tôi khó chịu kinh khủng.
Nhưng tôi không ngờ tới, bố tôi thế mà lại nhận chuyện này.
2
Người ngoài không rõ, chứ tôi là biết rõ mười mươi.
Bố tôi là một tên thầy cúng rởm.
Hồi nhỏ, bố thường cho tôi xem mấy bộ phim đạo sĩ Hồng Kông, nào là cương thi, trừ ma các kiểu, chính là loại do Lâm Chánh Anh đóng ấy.
Ngày nào, bố tôi cũng ôm cuốn sổ nhỏ ố vàng, chấm nước bọt lật qua lật lại nghiên cứu.
Dựa vào mấy câu thoại nửa vời học được từ phim, “Hướng dẫn phong thủy” mua ở sạp lề đường và chiếc la bàn thời Tần sưu tầm được, bố tôi tự học thành “tài”.
Ông là kẻ l.ừ.a đ.ả.o chuyên nghiệp nhưng ngặt nỗi vẻ ngoài của ông đẹp thật!
Mày mắt tuấn tú, tiên phong đạo cốt, thêm việc ông bị chột một mắt.
Con mắt mù kia ông không bao giờ để lộ.
Nó trắng tinh, không có đồng t.ử, ông nói dối với bên ngoài là “Nhãn quang tâm linh”.
Nhìn cũng ra dáng phết.
Theo lời bố tôi, người tìm đến ông vốn dĩ trong lòng đã tin cái này rồi, ông chỉ là châm thêm dầu vào lửa thôi. Còn kẻ không tin, ông có nói đến gãy lưỡi cũng vô ích.
Ông thích xem phong thủy, bói toán, giải hạn cho người ta. Giỏi nhất là xem tình duyên cho phụ nữ, xem chuyện con cái, xem cách hóa giải “đào hoa thối” của chồng các bà ấy.
Ông bảo phụ nữ thì quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy chuyện đó, đó là con cái và chồng.
Tám chín phần mười là lừa dễ nhất.
Còn tôi, mang khuôn mặt dễ thương vô hại, làm trợ thủ cho ông, chạy vặt và thu thập thông tin.
Năm chín tuổi, vì chuyện đi học của tôi không thể trì hoãn thêm được nữa. Ông không thể cứ dạy tôi tập viết và mấy trò lừa lọc mãi được.
Thế là ông dừng chân lại một thị trấn, thuê một gian hàng, mặc chiếc áo lụa màu tím kiểu Trung Hoa, tay cầm quạt xếp và tự xưng là “T.ử Huyền Chân Nhân”.
Tôi cũng chính thức kết thúc tuổi thơ ngao du của mình.
Cửa hàng được ngăn vách làm đôi, mỗi ngày chỉ tiếp tối đa năm khách và bắt buộc phải hẹn trước.
Dù bạn là ai, cũng phải đợi bên ngoài ít nhất nửa tiếng mới được gặp bố tôi.
Bố chụm ngón cái và ngón trỏ vào nhau, quơ quơ trước mặt tôi: “Lâm Niệm Thu, con biết không, đây gọi là “phong cách”!”
Con người chính là vậy, bạn càng hạn chế số lượng khách, bạn càng có “phong cách”, người ta lại càng thấy bạn giỏi, càng kính nể bạn.
Bạn càng vồ vập chào mời, người ta lại càng chẳng coi trọng.
Bên trong vách ngăn, bố tôi pha trà tiếp khách, đốt hương cúng thần.
Bên ngoài vách ngăn, tôi rót trà đưa nước, quan sát bốn phương, nghe ngóng tám hướng, đó là trạm thu thập thông tin của bố, hay còn gọi là “đôi tai nhỏ”.
Ông làm kẻ l.ừ.a đ.ả.o lớn, tôi làm kẻ l.ừ.a đ.ả.o nhỏ.
Hai cha con tôi, vốn dĩ sống bằng nghề lừa bịp người khác.
3
Khi tôi về nhà, dì Xuân đã xào ba đĩa thức ăn, lại còn làm thêm một đĩa lạc rang.
Con mắt mù của bố đã được che bằng chiếc băng bịt mắt tinh xảo.
Con mắt lành lặn còn lại nheo lại, tận hưởng nhấm nháp ly rượu đế.
Bố tôi chọn dì Xuân, đơn giản vì cái miệng của dì.
Cái loại như trên người bạn có mấy nốt ruồi, từng yêu mấy người, một tháng rung giường bao nhiêu lần, dì cũng moi ra được hết.
Còn bố tôi ở trong phòng, nhìn qua camera giấu kín ở phía bên kia rõ mồn một.
Chỉ trong một năm ở thị trấn, danh tiếng “T.ử Huyền Chân Nhân” của bố tôi, nhờ sự tuyên truyền của dì Xuân, đã lan truyền khắp nơi.
Người dân trong thị trấn đều bảo, bố tôi là bậc chân nhân hạ phàm. Nhưng chỉ có tôi và dì Xuân biết, ngoài khuôn mặt đẹp trai đó ra, bố tôi toàn là đồ giả.
Tôi vứt cặp sách sang một bên, ủ rũ gác chân lên ghế, liếc mắt nhìn qua đĩa thịt đầu heo, món xào thập cẩm, lòng non xào cải chua trên bàn: “Ăn sang thế, bữa cơm chia tay à?”
Dì Xuân vội vàng gọi tôi đi rửa tay, xới cơm cho tôi: “Chia tay gì, mai thứ Sáu rồi, bố con bảo mai xin nghỉ, con đi theo ông ấy một chuyến tới nhà họ Dương, ông ấy phải lập đàn làm phép.”
Tôi mừng rỡ: “Không phải chạy nữa à?”
Dì Xuân cười híp cả mắt, giơ năm ngón tay ra: “Chạy đâu mà chạy, đơn này, con số này này.”
Tôi mở to mắt: "Năm trăm?"
Dì Xuân vẫn cười.
Tim tôi đập mạnh: "Không phải là năm nghìn đấy chứ!"
Dương Nhị bị mất con.
Đứa bé đó tôi có quen, nó học ở trường trong thị trấn, tên là Dương Tiểu Khải.
Đứa bé biến mất giữa hư không trên đường đi học về.
Cảnh sát tìm suốt mười mấy ngày, cả ch.ó nghiệp vụ cũng xuất quân, vậy mà không tìm thấy dù chỉ một manh mối về đứa trẻ.
Chỉ phát hiện chiếc cặp sách hình mèo máy màu xanh của nó nằm trên cây cầu, nơi mà nó bắt buộc phải đi qua, cùng chiếc xe đạp cũ còn vương vệt m.á.u, đổ bên vệ đường.
Sống không thấy người, c.h.ế.t không thấy xác.
Dương Nhị hoàn toàn bị đẩy vào đường cùng.
Ở nông thôn, chuyện mất trẻ con không phải hiếm nhưng chẳng nhà ai như nhà Dương Nhị, làm ầm ĩ đến thế.
Mười dặm tám thôn ai cũng biết sơ qua câu chuyện này.
Có người khuyên ông ấy, đường dương không thông thì thử đi đường âm xem sao.
Thường là vậy, những gia đình gặp đại nạn, dù trước đó có tin hay không, cuối cùng đều đặt hy vọng vào tâm linh.
Huống hồ nhà Dương Nhị vốn làm nghề tang lễ, bản chất đã có sự kính sợ với tâm linh.
Thế nên ông ấy đã tìm đến bố tôi vì nghe danh ông nhưng bố tôi làm gì có bản lĩnh tìm con cho người ta, tám phần mười là lại chuẩn bị cuốn gói chạy làng.
Hôm đó tan học, tâm trạng tôi rất chán nản.
Tôi vừa mới thân thiết với các bạn học, tốn không ít công sức mới trở thành đại ca khiến đám nhóc đó tâm phục khẩu phục.
Khi nghĩ đến cảnh sắp phải bắt đầu cuộc sống phiêu bạt, trong lòng tôi khó chịu kinh khủng.
Nhưng tôi không ngờ tới, bố tôi thế mà lại nhận chuyện này.
2
Người ngoài không rõ, chứ tôi là biết rõ mười mươi.
Bố tôi là một tên thầy cúng rởm.
Hồi nhỏ, bố thường cho tôi xem mấy bộ phim đạo sĩ Hồng Kông, nào là cương thi, trừ ma các kiểu, chính là loại do Lâm Chánh Anh đóng ấy.
Ngày nào, bố tôi cũng ôm cuốn sổ nhỏ ố vàng, chấm nước bọt lật qua lật lại nghiên cứu.
Dựa vào mấy câu thoại nửa vời học được từ phim, “Hướng dẫn phong thủy” mua ở sạp lề đường và chiếc la bàn thời Tần sưu tầm được, bố tôi tự học thành “tài”.
Ông là kẻ l.ừ.a đ.ả.o chuyên nghiệp nhưng ngặt nỗi vẻ ngoài của ông đẹp thật!
Mày mắt tuấn tú, tiên phong đạo cốt, thêm việc ông bị chột một mắt.
Con mắt mù kia ông không bao giờ để lộ.
Nó trắng tinh, không có đồng t.ử, ông nói dối với bên ngoài là “Nhãn quang tâm linh”.
Nhìn cũng ra dáng phết.
Theo lời bố tôi, người tìm đến ông vốn dĩ trong lòng đã tin cái này rồi, ông chỉ là châm thêm dầu vào lửa thôi. Còn kẻ không tin, ông có nói đến gãy lưỡi cũng vô ích.
Ông thích xem phong thủy, bói toán, giải hạn cho người ta. Giỏi nhất là xem tình duyên cho phụ nữ, xem chuyện con cái, xem cách hóa giải “đào hoa thối” của chồng các bà ấy.
Ông bảo phụ nữ thì quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy chuyện đó, đó là con cái và chồng.
Tám chín phần mười là lừa dễ nhất.
Còn tôi, mang khuôn mặt dễ thương vô hại, làm trợ thủ cho ông, chạy vặt và thu thập thông tin.
Năm chín tuổi, vì chuyện đi học của tôi không thể trì hoãn thêm được nữa. Ông không thể cứ dạy tôi tập viết và mấy trò lừa lọc mãi được.
Thế là ông dừng chân lại một thị trấn, thuê một gian hàng, mặc chiếc áo lụa màu tím kiểu Trung Hoa, tay cầm quạt xếp và tự xưng là “T.ử Huyền Chân Nhân”.
Tôi cũng chính thức kết thúc tuổi thơ ngao du của mình.
Cửa hàng được ngăn vách làm đôi, mỗi ngày chỉ tiếp tối đa năm khách và bắt buộc phải hẹn trước.
Dù bạn là ai, cũng phải đợi bên ngoài ít nhất nửa tiếng mới được gặp bố tôi.
Bố chụm ngón cái và ngón trỏ vào nhau, quơ quơ trước mặt tôi: “Lâm Niệm Thu, con biết không, đây gọi là “phong cách”!”
Con người chính là vậy, bạn càng hạn chế số lượng khách, bạn càng có “phong cách”, người ta lại càng thấy bạn giỏi, càng kính nể bạn.
Bạn càng vồ vập chào mời, người ta lại càng chẳng coi trọng.
Bên trong vách ngăn, bố tôi pha trà tiếp khách, đốt hương cúng thần.
Bên ngoài vách ngăn, tôi rót trà đưa nước, quan sát bốn phương, nghe ngóng tám hướng, đó là trạm thu thập thông tin của bố, hay còn gọi là “đôi tai nhỏ”.
Ông làm kẻ l.ừ.a đ.ả.o lớn, tôi làm kẻ l.ừ.a đ.ả.o nhỏ.
Hai cha con tôi, vốn dĩ sống bằng nghề lừa bịp người khác.
3
Khi tôi về nhà, dì Xuân đã xào ba đĩa thức ăn, lại còn làm thêm một đĩa lạc rang.
Con mắt mù của bố đã được che bằng chiếc băng bịt mắt tinh xảo.
Con mắt lành lặn còn lại nheo lại, tận hưởng nhấm nháp ly rượu đế.
Bố tôi chọn dì Xuân, đơn giản vì cái miệng của dì.
Cái loại như trên người bạn có mấy nốt ruồi, từng yêu mấy người, một tháng rung giường bao nhiêu lần, dì cũng moi ra được hết.
Còn bố tôi ở trong phòng, nhìn qua camera giấu kín ở phía bên kia rõ mồn một.
Chỉ trong một năm ở thị trấn, danh tiếng “T.ử Huyền Chân Nhân” của bố tôi, nhờ sự tuyên truyền của dì Xuân, đã lan truyền khắp nơi.
Người dân trong thị trấn đều bảo, bố tôi là bậc chân nhân hạ phàm. Nhưng chỉ có tôi và dì Xuân biết, ngoài khuôn mặt đẹp trai đó ra, bố tôi toàn là đồ giả.
Tôi vứt cặp sách sang một bên, ủ rũ gác chân lên ghế, liếc mắt nhìn qua đĩa thịt đầu heo, món xào thập cẩm, lòng non xào cải chua trên bàn: “Ăn sang thế, bữa cơm chia tay à?”
Dì Xuân vội vàng gọi tôi đi rửa tay, xới cơm cho tôi: “Chia tay gì, mai thứ Sáu rồi, bố con bảo mai xin nghỉ, con đi theo ông ấy một chuyến tới nhà họ Dương, ông ấy phải lập đàn làm phép.”
Tôi mừng rỡ: “Không phải chạy nữa à?”
Dì Xuân cười híp cả mắt, giơ năm ngón tay ra: “Chạy đâu mà chạy, đơn này, con số này này.”
Tôi mở to mắt: "Năm trăm?"
Dì Xuân vẫn cười.
Tim tôi đập mạnh: "Không phải là năm nghìn đấy chứ!"