Anh khẽ cười, giọng thấp xuống: "Tôi còn tưởng em say rồi chứ."
Dứt lời, anh buông tay, đứng đó nhìn tôi hớt hải chạy vào trong.
Đôi chân dài của anh sải bước ung dung theo sau, giọng nói nhàn nhạt: "Chậm thôi, tôi ăn thịt em chắc?"
Tôi chật vật mãi mới lách được vào phòng.
Đột nhiên, hai chân bỗng hẫng đi, cả người nhẹ bẫng.
Cảnh vật trước mắt đảo lộn, tôi bị quăng thẳng lên giường.
"Kẻ say đúng là đi chậm thật, làm tôi đợi đến mất hết cả kiên nhẫn."
Phó Cận Niên thong thả tháo chiếc đồng hồ trên cổ tay ra.
"Chú nhỏ..." Giọng tôi run bần bật: "Tha cho cháu đi... đừng hành c.h.ế.t cháu mà..."
Giọng Phó Cận Niên vương chút ý cười: "Bắt tôi chia tay, đòi đoạn tuyệt quan hệ với tôi, tất cả đều nghe theo ý em rồi. Giờ em lại muốn đi? Tôi biết tha cho em thế nào đây?"
Trong lúc tôi còn đang ngơ ngác, lòng bàn tay của anh đã luồn xuống kê sau lưng, ép c.h.ặ.t tôi vào lòng.
Cảm nhận được l.ồ.ng n.g.ự.c nóng rực vây lấy mình trong mùi hương nhàn nhạt ấy, tôi giống như kẻ bị lạc vào mê hồn trận.
Không thể vùng vẫy, chẳng thể trốn thoát.
"Nhiễm Nhiễm, em đã nghe qua chuyện 'người chồng quá cố' về đòi mạng chưa?"
Tông giọng lành lạnh của anh khiến toàn thân tôi run rẩy.
Tôi cố lùi về phía sau nhưng bị anh thong thả kéo ngược trở lại.
"Tha mạng... đừng đòi mạng cháu..."
Tôi chìm trong hơi nóng hầm cập, sự tê dại của cồn khiến tôi bắt đầu lảm nhảm, thậm chí tuôn ra cả những lời thoại trong phim truyền hình.
Tâm trạng Phó Cận Niên có vẻ tốt lên đôi chút: "Suỵt, em cầu xin tôi đi."
"Cầu xin chú, cầu xin chú mà."
Đầu ngón tay anh lướt nhẹ qua cổ tôi, khiến cả người tôi nhũn ra như nước.
Tiếng cười lạnh của anh vang lên bên tai: "Cầu xin cũng vô dụng thôi."
"Không phải muốn ngủ với chú nhỏ sao?"
"Ngủ không ra ngô ra khoai thì đêm nay đừng hòng nhắm mắt."
Phó Cận Niên lúc tỉnh táo rõ ràng khó đối phó hơn năm năm trước rất nhiều.
Khác hẳn với lần đó, đêm nay anh dường như mang theo ý đồ trừng phạt, nụ hôn vừa nặng nề vừa mãnh liệt.
Chẳng mấy chốc, vị tanh ngọt của m.á.u đã lan tỏa giữa kẽ răng.
"Nói, bố của Đoàn T.ử là ai?"
"Không phải chú... không phải..."
Phó Cận Niên cười khẽ, vỗ nhẹ vào người tôi một cái: "Thả lỏng đi, em có biết mỗi lần nói dối là người em lại cứng đờ ra không?"
"Chú nhỏ... chú nhỏ ơi..."
"Gọi tôi cũng vô ích, phải nói thật mới được."
Cuối cùng, tôi bị giày vò đến mức kiệt sức, run rẩy khai ra tất cả.
Lúc này Phó Cận Niên mới chịu dừng lại, dịu dàng hôn lên trán tôi: "Ngoan, ngủ đi..."
...
Cảnh tượng năm năm trước và giấc mộng đêm nay đan xen vào nhau, khiến cả người tôi nóng bừng.
Tôi giật mình tỉnh giấc, loáng thoáng nghe thấy tiếng nước chảy trong phòng tắm.
Phó Cận Niên đang gọi điện thoại.
Đầu dây bên kia mở loa ngoài, xuyên qua tiếng nước rào rào, giọng nói truyền tới vô cùng rõ rệt: "... Tôi cứ tưởng anh định đ.á.n.h gãy chân con bé đó chứ..."
Tôi sững người, nhận ra "con bé đó" chính là đang ám chỉ mình.
Giọng nói không nóng không lạnh của Phó Cận Niên truyền đến: "Vào tay người khác thì đúng là nên như vậy."
"Sao lần này lại thôi?"
Phó Cận Niên im lặng nửa ngày: "Nhìn con bé đáng thương quá, không nỡ mắng nữa."
Tôi chậm chạp lật người lại.
Vừa lúc đối diện với Phó Cận Niên vừa từ phòng tắm bước ra, tôi theo bản năng rụt người sâu vào trong chăn.
Anh tiến lại gần, ngồi xuống cạnh giường rồi xoa đầu tôi.
"Cái tính nhát gan này bao giờ mới sửa được hả?"
"Lần trước mắng tôi chẳng phải hùng hổ lắm sao?"
Tôi chỉ lộ ra hai con mắt, không nói lời nào.
Phó Cận Niên nhìn tôi một lúc lâu, khẽ thở dài: "Vẫn còn nhỏ quá."
"Đáng lẽ ngay từ đầu tôi nên xách cổ em từ nước ngoài về. Tôi đáng sợ đến thế sao? Chuyện lớn như vậy mà cũng không thèm nói một tiếng."
Thực ra ban đầu, tôi giấu giếm rất kỹ.
Tuần nào cũng báo cáo hành tung định kỳ, thậm chí ngay cả lúc vào phòng sinh, tôi cũng cài đặt tin nhắn gửi đi tự động.
Để đề phòng Phó Cận Niên nghi ngờ, tần suất nhắn tin của tôi dày đặc đến mức một ngày một tin, chuyện lớn chuyện nhỏ gì cũng kể.
Mục đích chính là để anh thấy phiền mà không thèm đọc kỹ tin nhắn của tôi nữa.
Nghĩ đến đây, tôi đột nhiên chộp lấy điện thoại của Phó Cận Niên đang để trên đầu giường, mở WeChat ra.
Tôi kinh ngạc phát hiện mình thế mà lại là người được anh "ghim" lên đầu danh sách trò chuyện.
Phó Cận Niên không thèm để ý đến ánh mắt ngỡ ngàng của tôi, vỗ nhẹ vào m.ô.n.g tôi một cái: "Dậy đi, hôm nay về nhà."
Tôi bị giày vò có hơi quá sức.
Đi được nửa đường mới sực nhớ ra, đáng lẽ lúc này mình phải đang giận Phó Cận Niên mới đúng.
Anh còn chưa giải thích rõ ràng chuyện của Lâm Nhược Sơ với tôi, cũng chưa hề tỏ tình.
Thế này chẳng phải là hành xử kiểu "tra nam" sao?
Xe dừng trước cổng biệt thự cũ.
Tôi im lặng liếc anh một cái, bắt gặp ánh mắt anh, tôi liền nói: "Đừng làm phiền cháu, cháu đang giận."
Phó Cận Niên ngẩn ra: "Lại làm sao nữa?"
Tôi đáp: "Chú tự đoán đi."
Phó Cận Niên: "..."
Dứt lời, anh buông tay, đứng đó nhìn tôi hớt hải chạy vào trong.
Đôi chân dài của anh sải bước ung dung theo sau, giọng nói nhàn nhạt: "Chậm thôi, tôi ăn thịt em chắc?"
Tôi chật vật mãi mới lách được vào phòng.
Đột nhiên, hai chân bỗng hẫng đi, cả người nhẹ bẫng.
Cảnh vật trước mắt đảo lộn, tôi bị quăng thẳng lên giường.
"Kẻ say đúng là đi chậm thật, làm tôi đợi đến mất hết cả kiên nhẫn."
Phó Cận Niên thong thả tháo chiếc đồng hồ trên cổ tay ra.
"Chú nhỏ..." Giọng tôi run bần bật: "Tha cho cháu đi... đừng hành c.h.ế.t cháu mà..."
Giọng Phó Cận Niên vương chút ý cười: "Bắt tôi chia tay, đòi đoạn tuyệt quan hệ với tôi, tất cả đều nghe theo ý em rồi. Giờ em lại muốn đi? Tôi biết tha cho em thế nào đây?"
Trong lúc tôi còn đang ngơ ngác, lòng bàn tay của anh đã luồn xuống kê sau lưng, ép c.h.ặ.t tôi vào lòng.
Cảm nhận được l.ồ.ng n.g.ự.c nóng rực vây lấy mình trong mùi hương nhàn nhạt ấy, tôi giống như kẻ bị lạc vào mê hồn trận.
Không thể vùng vẫy, chẳng thể trốn thoát.
"Nhiễm Nhiễm, em đã nghe qua chuyện 'người chồng quá cố' về đòi mạng chưa?"
Tông giọng lành lạnh của anh khiến toàn thân tôi run rẩy.
Tôi cố lùi về phía sau nhưng bị anh thong thả kéo ngược trở lại.
"Tha mạng... đừng đòi mạng cháu..."
Tôi chìm trong hơi nóng hầm cập, sự tê dại của cồn khiến tôi bắt đầu lảm nhảm, thậm chí tuôn ra cả những lời thoại trong phim truyền hình.
Tâm trạng Phó Cận Niên có vẻ tốt lên đôi chút: "Suỵt, em cầu xin tôi đi."
"Cầu xin chú, cầu xin chú mà."
Đầu ngón tay anh lướt nhẹ qua cổ tôi, khiến cả người tôi nhũn ra như nước.
Tiếng cười lạnh của anh vang lên bên tai: "Cầu xin cũng vô dụng thôi."
"Không phải muốn ngủ với chú nhỏ sao?"
"Ngủ không ra ngô ra khoai thì đêm nay đừng hòng nhắm mắt."
Phó Cận Niên lúc tỉnh táo rõ ràng khó đối phó hơn năm năm trước rất nhiều.
Khác hẳn với lần đó, đêm nay anh dường như mang theo ý đồ trừng phạt, nụ hôn vừa nặng nề vừa mãnh liệt.
Chẳng mấy chốc, vị tanh ngọt của m.á.u đã lan tỏa giữa kẽ răng.
"Nói, bố của Đoàn T.ử là ai?"
"Không phải chú... không phải..."
Phó Cận Niên cười khẽ, vỗ nhẹ vào người tôi một cái: "Thả lỏng đi, em có biết mỗi lần nói dối là người em lại cứng đờ ra không?"
"Chú nhỏ... chú nhỏ ơi..."
"Gọi tôi cũng vô ích, phải nói thật mới được."
Cuối cùng, tôi bị giày vò đến mức kiệt sức, run rẩy khai ra tất cả.
Lúc này Phó Cận Niên mới chịu dừng lại, dịu dàng hôn lên trán tôi: "Ngoan, ngủ đi..."
...
Cảnh tượng năm năm trước và giấc mộng đêm nay đan xen vào nhau, khiến cả người tôi nóng bừng.
Tôi giật mình tỉnh giấc, loáng thoáng nghe thấy tiếng nước chảy trong phòng tắm.
Phó Cận Niên đang gọi điện thoại.
Đầu dây bên kia mở loa ngoài, xuyên qua tiếng nước rào rào, giọng nói truyền tới vô cùng rõ rệt: "... Tôi cứ tưởng anh định đ.á.n.h gãy chân con bé đó chứ..."
Tôi sững người, nhận ra "con bé đó" chính là đang ám chỉ mình.
Giọng nói không nóng không lạnh của Phó Cận Niên truyền đến: "Vào tay người khác thì đúng là nên như vậy."
"Sao lần này lại thôi?"
Phó Cận Niên im lặng nửa ngày: "Nhìn con bé đáng thương quá, không nỡ mắng nữa."
Tôi chậm chạp lật người lại.
Vừa lúc đối diện với Phó Cận Niên vừa từ phòng tắm bước ra, tôi theo bản năng rụt người sâu vào trong chăn.
Anh tiến lại gần, ngồi xuống cạnh giường rồi xoa đầu tôi.
"Cái tính nhát gan này bao giờ mới sửa được hả?"
"Lần trước mắng tôi chẳng phải hùng hổ lắm sao?"
Tôi chỉ lộ ra hai con mắt, không nói lời nào.
Phó Cận Niên nhìn tôi một lúc lâu, khẽ thở dài: "Vẫn còn nhỏ quá."
"Đáng lẽ ngay từ đầu tôi nên xách cổ em từ nước ngoài về. Tôi đáng sợ đến thế sao? Chuyện lớn như vậy mà cũng không thèm nói một tiếng."
Thực ra ban đầu, tôi giấu giếm rất kỹ.
Tuần nào cũng báo cáo hành tung định kỳ, thậm chí ngay cả lúc vào phòng sinh, tôi cũng cài đặt tin nhắn gửi đi tự động.
Để đề phòng Phó Cận Niên nghi ngờ, tần suất nhắn tin của tôi dày đặc đến mức một ngày một tin, chuyện lớn chuyện nhỏ gì cũng kể.
Mục đích chính là để anh thấy phiền mà không thèm đọc kỹ tin nhắn của tôi nữa.
Nghĩ đến đây, tôi đột nhiên chộp lấy điện thoại của Phó Cận Niên đang để trên đầu giường, mở WeChat ra.
Tôi kinh ngạc phát hiện mình thế mà lại là người được anh "ghim" lên đầu danh sách trò chuyện.
Phó Cận Niên không thèm để ý đến ánh mắt ngỡ ngàng của tôi, vỗ nhẹ vào m.ô.n.g tôi một cái: "Dậy đi, hôm nay về nhà."
Tôi bị giày vò có hơi quá sức.
Đi được nửa đường mới sực nhớ ra, đáng lẽ lúc này mình phải đang giận Phó Cận Niên mới đúng.
Anh còn chưa giải thích rõ ràng chuyện của Lâm Nhược Sơ với tôi, cũng chưa hề tỏ tình.
Thế này chẳng phải là hành xử kiểu "tra nam" sao?
Xe dừng trước cổng biệt thự cũ.
Tôi im lặng liếc anh một cái, bắt gặp ánh mắt anh, tôi liền nói: "Đừng làm phiền cháu, cháu đang giận."
Phó Cận Niên ngẩn ra: "Lại làm sao nữa?"
Tôi đáp: "Chú tự đoán đi."
Phó Cận Niên: "..."