Câu hỏi nhảy cóc này khiến Phó Cận Niên im lặng hẳn.
Anh mất vài giây mới phản ứng, bình tĩnh nói: "Được, chia tay. Cháu ngồi xuống, tôi nói từ từ—"
Tôi hung hăng cắt lời: "Cháu không!"
"Chú sớm đã biết rõ con người Lâm Nhược Sơ thế nào, vậy mà vẫn không chủ động chia tay."
"Điều đó chứng tỏ chú thật sự thích cô ta..."
"Lúc cháu nghiêm túc nói với chú rằng cô ta có mục đích không trong sáng, cháu chẳng khác gì thằng hề!"
Tôi nói nhanh như b.ắ.n liên thanh, Phó Cận Niên khó khăn lắm mới chen được vào: "Tôi không nghĩ vậy, chẳng phải đã đồng ý chia tay rồi sao?"
Tôi còn nói to hơn: "Chú chỉ đang qua loa với cháu! Cháu muốn vạch rõ ranh giới với chú, chuyện của chú từ nay cháu không quản nữa!"
Biểu cảm của Phó Cận Niên rất vi diệu.
Giống như cơn giận đã trào lên, nhưng bị anh cưỡng ép đè xuống.
"Hạ Nhiễm, cháu nói lại lần nữa."
Tôi lạch cạch xỏ giày thể thao, mở cửa ra, quay đầu mắng: "Chú già đến mức tai cũng nghe không rõ rồi à?"
Nói xong, dưới ánh mắt u ám của anh, tôi sập mạnh cánh cửa.
Đây là lần đầu tiên tôi cãi nhau với Phó Cận Niên.
Rời khỏi phòng rồi tôi mới bình tĩnh lại.
Khách sạn đã hết phòng, tôi biết đi đâu đặt phòng bây giờ?
Đang bế tắc thì thư ký của Phó Cận Niên vội vàng chạy tới, đưa thẻ phòng cho tôi.
"Phó tiên sinh nói, Tiểu Đoàn T.ử đã có người chăm sóc, tối nay cô cứ yên tâm nghỉ ngơi."
Trong lòng tôi ngổn ngang: "Chú ấy không nói gì khác sao?"
Thư ký cười nhẹ: "Không có."
Tôi có cảm giác như một cú đ.ấ.m rơi trúng bông gòn.
Vừa cãi nhau xong, chẳng lẽ anh không giận sao?
Tôi nhận thẻ phòng, u uất ngủ một giấc tới sáng.
Hôm sau, thư ký lại tới gõ cửa.
"Phó tiên sinh nói ngài ấy đã chia tay rồi. Khi nào cô nguôi giận thì xuống ăn cơm."
Tôi hơi bất ngờ.
"Thật sự chia tay rồi?"
"Đúng vậy."
Tôi xuống ăn sáng, bầu không khí có chút vi diệu.
Tối qua tôi mắng Phó Cận Niên khá nặng, lại không muốn xin lỗi trước mặt mọi người, đành cúi đầu không nói gì.
Phó Cận Niên hoàn toàn không để tâm, vẫn nói cười tự nhiên với người khác.
Có người trêu: "Phó tiên sinh, vị này nhà anh hình như không được vui lắm nhỉ?"
Phó Cận Niên bất lực nói: "Tối qua dỗi chút, dỗ chưa xong."
Nói xong anh tiện tay đưa cho tôi một chiếc cupcake.
Tôi nhận lấy, chậm rãi ăn.
Vẫn không nói gì.
Suốt cả buổi sáng, những thứ Phó Cận Niên đưa cho, tôi ăn đến mức sắp không đi nổi.
Cuối cùng dứt khoát cầm lấy điện thoại anh, bấm chia sẻ link pdd của mình cho anh.
Điện thoại của Phó Cận Niên bỗng rung lên.
Có người gọi tới.
Tôi không muốn ngồi quá sát anh, liền bật loa ngoài.
Từ đầu dây bên kia truyền tới một giọng nam trẻ tuổi, mang theo ý trêu chọc.
"Này, đứa nhỏ tên Đoàn T.ử đó, là con anh à?"
Câu này vừa thốt ra, cả người tôi cứng đờ, vô thức ngồi thẳng lưng.
Phó Cận Niên thậm chí còn lười ngẩng mắt lên: "Thì sao?"
Người kia tự cười nói: "Trông giống anh ghê, lén tôi sinh ra một cô con gái lúc nào vậy? Vừa gặp đã đòi tôi mua kem ăn..."
Ngón tay Phó Cận Niên đang định cúp máy bỗng khựng lại, lơ lửng trên màn hình.
Anh ngẩng mắt, ánh nhìn trầm ngâm dán c.h.ặ.t lên tôi.
Không gian xung quanh chìm vào một sự yên tĩnh quái dị.
Tim tôi khẽ run lên, như muốn nhảy vọt khỏi cổ họng.
"Hạ Nhiễm."
"Dạ?"
Phó Cận Niên nhìn kỹ gương mặt tôi, bỗng cười: "Cháu không giấu tôi chuyện gì đấy chứ?"
Tôi bình tĩnh nhét điện thoại vào túi áo Phó Cận Niên.
Giả như không nghe thấy.
Phó Cận Niên cũng chẳng vội, chậm rãi nhìn tôi, chờ tôi trả lời.
Tôi buồn bực đổi chủ đề: "Tối nay cháu đi ngâm suối nước nóng với bạn thân."
Thấy Phó Cận Niên vẫn không nói gì.
Tôi lại nghiêm túc bổ sung: "Cháu... có thể ngủ lại bên đó... không về."
"Hửm... ngủ lại bên đó?"
Phó Cận Niên chậm rãi lặp lại.
Tôi nghẹn họng, nghiêm mặt nói: "Chú đừng tìm cháu."
Phó Cận Niên cười: "Được, tôi không tìm."
Nói xong, tôi quay đầu rời đi không ngoảnh lại.
Đi rất xa rồi, tôi vẫn cảm nhận được ánh mắt Phó Cận Niên đặt trên lưng mình.
Vừa rẽ ra ngoài, tôi đột nhiên quay đầu chạy ngược lại hướng ban đầu.
Cứu với, chẳng lẽ tôi sắp lộ rồi sao...
...
Đêm xuống, bạn thân bị tôi đột ngột xông vào làm giật mình.
"Nhiễm Nhiễm, sao sắc mặt cậu tệ vậy?"
"Còn có mùi rượu nữa... cậu uống rượu rồi à?!"
Tôi ôm một chai vodka không biết lôi từ đâu ra, lảo đảo đi tới, phịch một cái ngã vào chiếc ghế mềm trước mặt cô ấy.
"Chẳng phải nói uống rượu để thêm can đảm sao..."
Tôi lẩm bẩm: "Vậy mà sao tớ vẫn sợ thế này..."
Bạn thân cầm chai rượu lên nhìn, hét lên: "56 độ! Cậu uống nửa chai rồi à? Điên rồi hả?!"
Tôi cảm thấy tim đập loạn xạ.
Trước mắt xoay cuồng.
Đầu choáng váng.
"Tớ phải làm sao bây giờ..."
Tôi gào to.
Bạn thân đỡ đầu tôi, giật lấy chai rượu hỏi: "Làm sao là làm sao? Cậu lại gây chuyện gì nữa rồi?"
Anh mất vài giây mới phản ứng, bình tĩnh nói: "Được, chia tay. Cháu ngồi xuống, tôi nói từ từ—"
Tôi hung hăng cắt lời: "Cháu không!"
"Chú sớm đã biết rõ con người Lâm Nhược Sơ thế nào, vậy mà vẫn không chủ động chia tay."
"Điều đó chứng tỏ chú thật sự thích cô ta..."
"Lúc cháu nghiêm túc nói với chú rằng cô ta có mục đích không trong sáng, cháu chẳng khác gì thằng hề!"
Tôi nói nhanh như b.ắ.n liên thanh, Phó Cận Niên khó khăn lắm mới chen được vào: "Tôi không nghĩ vậy, chẳng phải đã đồng ý chia tay rồi sao?"
Tôi còn nói to hơn: "Chú chỉ đang qua loa với cháu! Cháu muốn vạch rõ ranh giới với chú, chuyện của chú từ nay cháu không quản nữa!"
Biểu cảm của Phó Cận Niên rất vi diệu.
Giống như cơn giận đã trào lên, nhưng bị anh cưỡng ép đè xuống.
"Hạ Nhiễm, cháu nói lại lần nữa."
Tôi lạch cạch xỏ giày thể thao, mở cửa ra, quay đầu mắng: "Chú già đến mức tai cũng nghe không rõ rồi à?"
Nói xong, dưới ánh mắt u ám của anh, tôi sập mạnh cánh cửa.
Đây là lần đầu tiên tôi cãi nhau với Phó Cận Niên.
Rời khỏi phòng rồi tôi mới bình tĩnh lại.
Khách sạn đã hết phòng, tôi biết đi đâu đặt phòng bây giờ?
Đang bế tắc thì thư ký của Phó Cận Niên vội vàng chạy tới, đưa thẻ phòng cho tôi.
"Phó tiên sinh nói, Tiểu Đoàn T.ử đã có người chăm sóc, tối nay cô cứ yên tâm nghỉ ngơi."
Trong lòng tôi ngổn ngang: "Chú ấy không nói gì khác sao?"
Thư ký cười nhẹ: "Không có."
Tôi có cảm giác như một cú đ.ấ.m rơi trúng bông gòn.
Vừa cãi nhau xong, chẳng lẽ anh không giận sao?
Tôi nhận thẻ phòng, u uất ngủ một giấc tới sáng.
Hôm sau, thư ký lại tới gõ cửa.
"Phó tiên sinh nói ngài ấy đã chia tay rồi. Khi nào cô nguôi giận thì xuống ăn cơm."
Tôi hơi bất ngờ.
"Thật sự chia tay rồi?"
"Đúng vậy."
Tôi xuống ăn sáng, bầu không khí có chút vi diệu.
Tối qua tôi mắng Phó Cận Niên khá nặng, lại không muốn xin lỗi trước mặt mọi người, đành cúi đầu không nói gì.
Phó Cận Niên hoàn toàn không để tâm, vẫn nói cười tự nhiên với người khác.
Có người trêu: "Phó tiên sinh, vị này nhà anh hình như không được vui lắm nhỉ?"
Phó Cận Niên bất lực nói: "Tối qua dỗi chút, dỗ chưa xong."
Nói xong anh tiện tay đưa cho tôi một chiếc cupcake.
Tôi nhận lấy, chậm rãi ăn.
Vẫn không nói gì.
Suốt cả buổi sáng, những thứ Phó Cận Niên đưa cho, tôi ăn đến mức sắp không đi nổi.
Cuối cùng dứt khoát cầm lấy điện thoại anh, bấm chia sẻ link pdd của mình cho anh.
Điện thoại của Phó Cận Niên bỗng rung lên.
Có người gọi tới.
Tôi không muốn ngồi quá sát anh, liền bật loa ngoài.
Từ đầu dây bên kia truyền tới một giọng nam trẻ tuổi, mang theo ý trêu chọc.
"Này, đứa nhỏ tên Đoàn T.ử đó, là con anh à?"
Câu này vừa thốt ra, cả người tôi cứng đờ, vô thức ngồi thẳng lưng.
Phó Cận Niên thậm chí còn lười ngẩng mắt lên: "Thì sao?"
Người kia tự cười nói: "Trông giống anh ghê, lén tôi sinh ra một cô con gái lúc nào vậy? Vừa gặp đã đòi tôi mua kem ăn..."
Ngón tay Phó Cận Niên đang định cúp máy bỗng khựng lại, lơ lửng trên màn hình.
Anh ngẩng mắt, ánh nhìn trầm ngâm dán c.h.ặ.t lên tôi.
Không gian xung quanh chìm vào một sự yên tĩnh quái dị.
Tim tôi khẽ run lên, như muốn nhảy vọt khỏi cổ họng.
"Hạ Nhiễm."
"Dạ?"
Phó Cận Niên nhìn kỹ gương mặt tôi, bỗng cười: "Cháu không giấu tôi chuyện gì đấy chứ?"
Tôi bình tĩnh nhét điện thoại vào túi áo Phó Cận Niên.
Giả như không nghe thấy.
Phó Cận Niên cũng chẳng vội, chậm rãi nhìn tôi, chờ tôi trả lời.
Tôi buồn bực đổi chủ đề: "Tối nay cháu đi ngâm suối nước nóng với bạn thân."
Thấy Phó Cận Niên vẫn không nói gì.
Tôi lại nghiêm túc bổ sung: "Cháu... có thể ngủ lại bên đó... không về."
"Hửm... ngủ lại bên đó?"
Phó Cận Niên chậm rãi lặp lại.
Tôi nghẹn họng, nghiêm mặt nói: "Chú đừng tìm cháu."
Phó Cận Niên cười: "Được, tôi không tìm."
Nói xong, tôi quay đầu rời đi không ngoảnh lại.
Đi rất xa rồi, tôi vẫn cảm nhận được ánh mắt Phó Cận Niên đặt trên lưng mình.
Vừa rẽ ra ngoài, tôi đột nhiên quay đầu chạy ngược lại hướng ban đầu.
Cứu với, chẳng lẽ tôi sắp lộ rồi sao...
...
Đêm xuống, bạn thân bị tôi đột ngột xông vào làm giật mình.
"Nhiễm Nhiễm, sao sắc mặt cậu tệ vậy?"
"Còn có mùi rượu nữa... cậu uống rượu rồi à?!"
Tôi ôm một chai vodka không biết lôi từ đâu ra, lảo đảo đi tới, phịch một cái ngã vào chiếc ghế mềm trước mặt cô ấy.
"Chẳng phải nói uống rượu để thêm can đảm sao..."
Tôi lẩm bẩm: "Vậy mà sao tớ vẫn sợ thế này..."
Bạn thân cầm chai rượu lên nhìn, hét lên: "56 độ! Cậu uống nửa chai rồi à? Điên rồi hả?!"
Tôi cảm thấy tim đập loạn xạ.
Trước mắt xoay cuồng.
Đầu choáng váng.
"Tớ phải làm sao bây giờ..."
Tôi gào to.
Bạn thân đỡ đầu tôi, giật lấy chai rượu hỏi: "Làm sao là làm sao? Cậu lại gây chuyện gì nữa rồi?"