Tôi ghé sát tai cô ấy, giọng to đến ch.ói tai: "Phó Cận Niên biết rồi."
Bạn thân sững sờ.
"Biết đứa bé là con anh ta à?"
Tôi bật cười: "Sắp rồi."
"Tớ sắp bị anh ta g.i.ế.c c.h.ế.t rồi..."
"Nhớ năm sau đi tảo mộ cho tớ nhé..."
Bạn thân thở phào: "Trời ơi... thế thì vẫn chưa đoán ra mà?"
Cô ấy đặt tôi xuống ghế mềm, đứng dậy đi về phía bàn lấy đồ.
"Đợi lúc anh ta sắp biết, cậu lại chạy lần nữa là xong... hoặc nếu cậu thích ngủ với anh ta thì ngủ thêm lần nữa rồi chạy—"
Lời bạn thân đột ngột nghẹn lại trong cổ họng.
Tôi mơ màng ngẩng đầu: "Hử? Sao không nói nữa? Cậu nói tớ thích nghe lắm... haha, ngủ thêm— ưm ưm—"
Bạn thân đột nhiên bịt c.h.ặ.t miệng tôi lại.
Trong bóng tối, hai đứa tôi trừng mắt nhìn nhau.
Cô ấy hạ giọng, như kể chuyện ma, thì thầm: "Cậu biết đây là đâu không?"
"Phòng phát thanh."
"Vừa nãy... tớ quên tắt mic rồi..."
...
Vài phút sau, tôi bị bạn thân kéo thẳng ra khỏi phòng phát thanh.
Loạng choạng như diều đứt dây, lao vù vù qua hành lang.
Tôi cười như kẻ thần kinh.
"C.h.ế.t tiệt... haha, khu nghỉ dưỡng sao lại có phòng phát thanh chứ... cậu bị bệnh à, nửa đêm không ngủ còn lôi tớ tới phòng phát thanh..."
"Câm miệng đi!"
Tôi cũng chẳng biết cô ấy kéo tôi đi đâu, chỉ biết cuối cùng cũng dừng lại.
Trước mắt ánh đèn xoay chuyển, rực rỡ mê loạn.
Người thì ồn ào náo nhiệt.
Đến khi nhìn rõ người đàn ông đang bước tới phía trước, tôi suýt thì hồn bay phách lạc.
Phó Cận Niên không còn nụ cười trên mặt, đôi mắt tối sầm nhìn người ta mà lạnh sống lưng.
Đột nhiên có một người đàn ông kéo bạn thân tôi sang một bên, cười đầy tà khí: "Bảo bối, bài hát sinh nhật của anh đâu rồi?"
Bạn thân tôi bị người ta vác đi mất trong tuyệt vọng.
Chỉ còn tôi lẻ loi đứng tại chỗ.
Như bị điểm huyệt.
"Chú... chú nhỏ..."
Chỉ trong mấy phút ngắn ngủi, hiện trường đã bị dọn sạch.
Cả đại sảnh rộng lớn, chỉ còn lại tôi và anh.
Xung quanh đều là người của Phó Cận Niên, tôi có mọc cánh cũng khó thoát.
"Nhiễm Nhiễm, em chạy cái gì?"
Giọng Phó Cận Niên trầm ổn, chậm rãi cất lên.
Tôi sợ đến mặt tái mét, miệng cứng như vịt c.h.ế.t: "Không... không chạy... cháu chỉ đi chuyến xa thôi, sắp lỡ chuyến bay rồi."
"Đi xa làm gì?"
"Đi... đi viếng chồng đã mất."
C.h.ế.t tiệt, tôi đang nói cái quái gì thế này.
"Hửm." Phó Cận Niên cười nhẹ: "Viếng chồng đã mất?"
Mặt tôi lại trắng thêm một phần, môi run run, nửa chữ cũng không nói nổi.
"Vâng... dù sao thì c-cũng kết hôn rồi..."
Tay Phó Cận Niên khẽ đặt lên cổ tôi, cười bình thản mà tự nhiên: "Vậy là em m.a.n.g t.h.a.i con của tôi, rồi đi lấy người khác à?"
Anh biết hết rồi!
Hai chân tôi mềm nhũn, gần như dựa hẳn vào người anh.
"Không, không..."
Phó Cận Niên chậm rãi nói: "Để con tôi mang họ người khác, gan em cũng lớn thật. Em đoán xem, tôi có g.i.ế.c em không? Hửm?"
Đầu óc mơ hồ cố gắng xoay chuyển, tôi ôm c.h.ặ.t cánh tay anh, nức nở khe khẽ: "Cháu xin chú... thả cháu đi."
"Cháu say nói bừa... bố của Đoàn T.ử c.h.ế.t rồi... không tin lúc cháu viếng chồng, cháu quay video cho chú xem..."
Phó Cận Niên đột ngột kéo tôi lại gần, khóe môi mang theo ý cười lạnh lẽo: "Tiếp tục bịa đi, Nhiễm Nhiễm."
"Tôi, cái thằng chồng đã c.h.ế.t này, hôm nay đứng đây, nghe em nói cho hết mấy lời nhảm nhí."
Vốn dĩ tôi đã say mềm.
Giờ lại bị dọa đến nửa bước cũng không nhúc nhích nổi, cắm đầu vào n.g.ự.c Phó Cận Niên.
"Chú... chú nhỏ... cháu ch.óng mặt."
Phó Cận Niên bị tôi chọc cười: "Không sao, tôi có rất nhiều thời gian cho em giải thích."
Tức là nhất định không chịu buông tha tôi cho đến khi có lời giải thích.
Tôi ôm anh, nghỉ một lát, bỗng nhiên quay đầu chạy thẳng ra ngoài.
Sau lưng truyền tới một tiếng cười khẽ của Phó Cận Niên.
Dường như anh chẳng hề lo lắng.
Tôi như con ruồi mất đầu, chạy loạn khắp nơi.
Phó Cận Niên cứ theo sát phía sau.
Người ở cửa chặn tôi lại: "Hạ tiểu thư, lối này không đi được."
Tôi quay đầu, chạy thằng lên lầu.
Dọc đường qua từng cánh cửa đều có người canh giữ, cuối cùng tôi cũng chạy tới một tầng nào đó...
Trước mặt tôi, cánh cửa phòng duy nhất đang mở toang.
Đó là phòng Tổng thống của khách sạn.
Tôi nhìn về phía xa đầy do dự, rồi quay lại chặn đứng Phó Cận Niên ngay cửa thang máy, cố tỏ ra hung dữ, nhưng thực chất là đang chột dạ: "Chú không được đi theo cháu....."
Phó Cận Niên "ừm" một tiếng, đáp lại đầy vẻ hứng thú: "Được, không theo."
Nhưng khi tôi vừa quay đầu chạy về phía cửa phòng, suýt chút nữa đã bị tấm t.h.ả.m dày cộp làm cho vấp ngã.
Phó Cận Niên tinh mắt tay nhanh, một cánh tay rắn chắc vươn ra ôm trọn lấy tôi.
Mùi hương gỗ trầm ấm áp, dưới tác động từ nhiệt độ cơ thể anh, càng trở nên nồng nàn và mê hoặc.
"Mắt em mọc trên đỉnh đầu đấy à?"
Tôi vùng vẫy một lát nhưng không thể thoát ra, tai đỏ bừng lên: "Chú nhỏ... chú buông cháu ra, cháu đi vững mà."
"Hửm... đi vững à?"
Bạn thân sững sờ.
"Biết đứa bé là con anh ta à?"
Tôi bật cười: "Sắp rồi."
"Tớ sắp bị anh ta g.i.ế.c c.h.ế.t rồi..."
"Nhớ năm sau đi tảo mộ cho tớ nhé..."
Bạn thân thở phào: "Trời ơi... thế thì vẫn chưa đoán ra mà?"
Cô ấy đặt tôi xuống ghế mềm, đứng dậy đi về phía bàn lấy đồ.
"Đợi lúc anh ta sắp biết, cậu lại chạy lần nữa là xong... hoặc nếu cậu thích ngủ với anh ta thì ngủ thêm lần nữa rồi chạy—"
Lời bạn thân đột ngột nghẹn lại trong cổ họng.
Tôi mơ màng ngẩng đầu: "Hử? Sao không nói nữa? Cậu nói tớ thích nghe lắm... haha, ngủ thêm— ưm ưm—"
Bạn thân đột nhiên bịt c.h.ặ.t miệng tôi lại.
Trong bóng tối, hai đứa tôi trừng mắt nhìn nhau.
Cô ấy hạ giọng, như kể chuyện ma, thì thầm: "Cậu biết đây là đâu không?"
"Phòng phát thanh."
"Vừa nãy... tớ quên tắt mic rồi..."
...
Vài phút sau, tôi bị bạn thân kéo thẳng ra khỏi phòng phát thanh.
Loạng choạng như diều đứt dây, lao vù vù qua hành lang.
Tôi cười như kẻ thần kinh.
"C.h.ế.t tiệt... haha, khu nghỉ dưỡng sao lại có phòng phát thanh chứ... cậu bị bệnh à, nửa đêm không ngủ còn lôi tớ tới phòng phát thanh..."
"Câm miệng đi!"
Tôi cũng chẳng biết cô ấy kéo tôi đi đâu, chỉ biết cuối cùng cũng dừng lại.
Trước mắt ánh đèn xoay chuyển, rực rỡ mê loạn.
Người thì ồn ào náo nhiệt.
Đến khi nhìn rõ người đàn ông đang bước tới phía trước, tôi suýt thì hồn bay phách lạc.
Phó Cận Niên không còn nụ cười trên mặt, đôi mắt tối sầm nhìn người ta mà lạnh sống lưng.
Đột nhiên có một người đàn ông kéo bạn thân tôi sang một bên, cười đầy tà khí: "Bảo bối, bài hát sinh nhật của anh đâu rồi?"
Bạn thân tôi bị người ta vác đi mất trong tuyệt vọng.
Chỉ còn tôi lẻ loi đứng tại chỗ.
Như bị điểm huyệt.
"Chú... chú nhỏ..."
Chỉ trong mấy phút ngắn ngủi, hiện trường đã bị dọn sạch.
Cả đại sảnh rộng lớn, chỉ còn lại tôi và anh.
Xung quanh đều là người của Phó Cận Niên, tôi có mọc cánh cũng khó thoát.
"Nhiễm Nhiễm, em chạy cái gì?"
Giọng Phó Cận Niên trầm ổn, chậm rãi cất lên.
Tôi sợ đến mặt tái mét, miệng cứng như vịt c.h.ế.t: "Không... không chạy... cháu chỉ đi chuyến xa thôi, sắp lỡ chuyến bay rồi."
"Đi xa làm gì?"
"Đi... đi viếng chồng đã mất."
C.h.ế.t tiệt, tôi đang nói cái quái gì thế này.
"Hửm." Phó Cận Niên cười nhẹ: "Viếng chồng đã mất?"
Mặt tôi lại trắng thêm một phần, môi run run, nửa chữ cũng không nói nổi.
"Vâng... dù sao thì c-cũng kết hôn rồi..."
Tay Phó Cận Niên khẽ đặt lên cổ tôi, cười bình thản mà tự nhiên: "Vậy là em m.a.n.g t.h.a.i con của tôi, rồi đi lấy người khác à?"
Anh biết hết rồi!
Hai chân tôi mềm nhũn, gần như dựa hẳn vào người anh.
"Không, không..."
Phó Cận Niên chậm rãi nói: "Để con tôi mang họ người khác, gan em cũng lớn thật. Em đoán xem, tôi có g.i.ế.c em không? Hửm?"
Đầu óc mơ hồ cố gắng xoay chuyển, tôi ôm c.h.ặ.t cánh tay anh, nức nở khe khẽ: "Cháu xin chú... thả cháu đi."
"Cháu say nói bừa... bố của Đoàn T.ử c.h.ế.t rồi... không tin lúc cháu viếng chồng, cháu quay video cho chú xem..."
Phó Cận Niên đột ngột kéo tôi lại gần, khóe môi mang theo ý cười lạnh lẽo: "Tiếp tục bịa đi, Nhiễm Nhiễm."
"Tôi, cái thằng chồng đã c.h.ế.t này, hôm nay đứng đây, nghe em nói cho hết mấy lời nhảm nhí."
Vốn dĩ tôi đã say mềm.
Giờ lại bị dọa đến nửa bước cũng không nhúc nhích nổi, cắm đầu vào n.g.ự.c Phó Cận Niên.
"Chú... chú nhỏ... cháu ch.óng mặt."
Phó Cận Niên bị tôi chọc cười: "Không sao, tôi có rất nhiều thời gian cho em giải thích."
Tức là nhất định không chịu buông tha tôi cho đến khi có lời giải thích.
Tôi ôm anh, nghỉ một lát, bỗng nhiên quay đầu chạy thẳng ra ngoài.
Sau lưng truyền tới một tiếng cười khẽ của Phó Cận Niên.
Dường như anh chẳng hề lo lắng.
Tôi như con ruồi mất đầu, chạy loạn khắp nơi.
Phó Cận Niên cứ theo sát phía sau.
Người ở cửa chặn tôi lại: "Hạ tiểu thư, lối này không đi được."
Tôi quay đầu, chạy thằng lên lầu.
Dọc đường qua từng cánh cửa đều có người canh giữ, cuối cùng tôi cũng chạy tới một tầng nào đó...
Trước mặt tôi, cánh cửa phòng duy nhất đang mở toang.
Đó là phòng Tổng thống của khách sạn.
Tôi nhìn về phía xa đầy do dự, rồi quay lại chặn đứng Phó Cận Niên ngay cửa thang máy, cố tỏ ra hung dữ, nhưng thực chất là đang chột dạ: "Chú không được đi theo cháu....."
Phó Cận Niên "ừm" một tiếng, đáp lại đầy vẻ hứng thú: "Được, không theo."
Nhưng khi tôi vừa quay đầu chạy về phía cửa phòng, suýt chút nữa đã bị tấm t.h.ả.m dày cộp làm cho vấp ngã.
Phó Cận Niên tinh mắt tay nhanh, một cánh tay rắn chắc vươn ra ôm trọn lấy tôi.
Mùi hương gỗ trầm ấm áp, dưới tác động từ nhiệt độ cơ thể anh, càng trở nên nồng nàn và mê hoặc.
"Mắt em mọc trên đỉnh đầu đấy à?"
Tôi vùng vẫy một lát nhưng không thể thoát ra, tai đỏ bừng lên: "Chú nhỏ... chú buông cháu ra, cháu đi vững mà."
"Hửm... đi vững à?"