"Sau đó anh ta bỏ đi thật luôn?" Cô bạn thân chống cằm chăm chú nghe tôi kể.
Tôi gật đầu: "Ừm, anh ta đi rồi."
Cô nàng nổ tung: "Quá đáng thật sự!"
Thực ra tôi quên chưa kể là trước khi đi, Phó Cận Niên có hỏi tôi tối muốn ăn gì, chỉ là tôi không thèm trả lời thôi.
Thấy mặt tôi ủ rũ, cô bạn thân lên tiếng: "Nhiễm Nhiễm, cậu có bao giờ nghĩ rằng cậu luôn ở thế yếu là vì quan hệ của hai người không bình đẳng không?"
"Cậu phải cho anh ta biết, cậu không còn là đứa trẻ bị anh ta quản giáo nữa, mà là một người trưởng thành."
Tôi thấy rất có lý, hỏi: "Vậy phải làm thế nào?"
"Thì những chuyện lúc trước chú cậu không cho làm, giờ cậu đem ra làm hết một lượt đi."
Tôi thấy chí lý vô cùng.
Ngay đêm đó, Phó Cận Niên - người vẫn còn đang vùi đầu vào công việc - nhận được một tin nhắn từ tôi.
Đó là vài tấm ảnh người mẫu nam, mỗi người một vẻ đẹp trai ngời ngợi.
"Chú nhỏ, hai anh này tối nay trông cũng được đấy, chú chọn giúp cháu một người đi."
Điện thoại của Phó Cận Niên lập tức gọi đến, nhưng bị tôi lạnh lùng cúp máy.
Tôi còn mang theo Đoàn T.ử sang nhà bạn thân ở vài ngày, điên cuồng khiêu khích Phó Cận Niên ngay trên bờ vực "cái c.h.ế.t".
Lịch sử trò chuyện cho thấy, chỉ trong vòng mười ngày, tôi đã "phải lòng" mười tám chàng trai trẻ khác nhau.
Cô bạn thân nhìn những tấm ảnh mạng do đích thân mình tuyển chọn, hài lòng gật đầu: "Tốt lắm, phải như vậy mới tạo cho anh ta cảm giác khủng hoảng, để anh ta biết cậu không phải sinh ra chỉ để dành riêng cho mình anh ta."
Từ những lời cảnh cáo ban đầu, về sau Phó Cận Niên chỉ trả lời đúng một chữ: "1".
Giống như thể anh đang giúp tôi đếm số lượng vậy.
Cứ ngỡ rằng tôi còn có thể an nhiên tự tại mà "làm mình làm mẩy" thêm vài ngày nữa, thì đột nhiên Đoàn T.ử mếu máo chạy đến tìm tôi, nói rằng con gấu bông nhỏ của con bé đã biến mất rồi.
Tôi kiên nhẫn cùng con bé hồi tưởng lại rất lâu, Đoàn T.ử mới sụt sùi đáp: "Con để quên gấu nhỏ ở phòng ngủ của bố rồi ạ."
"Ở biệt thự cũ? Trong phòng ngủ của bố con?"
Đoàn T.ử gật đầu lia lịa: "Mẹ ơi, mẹ mang gấu nhỏ về cho con được không?"
Nhìn con bé khóc đến tội nghiệp, lòng tôi bắt đầu đấu tranh dữ dội.
Vạn nhất mà đụng mặt Phó Cận Niên thì...
Tôi nhấc máy gọi cho dì giúp việc ở nhà. Dì nói: "Tối nay Phó tiên sinh không có nhà đâu."
Nghe vậy tôi mới thở phào nhẹ nhõm, vội vàng chạy ngay đến biệt thự cũ.
Trời đã sẩm tối, ánh sáng trong căn biệt thự cổ kính dần trở nên mờ ảo.
Tôi đứng trước cửa phòng ngủ của Phó Cận Niên, đang định đẩy cửa vào thì bỗng nghe thấy tiếng nước chảy rào rào bên trong.
Chú nhỏ thế mà lại ở nhà!
Trong lúc tim đập chân run, tôi chợt nhìn thấy cái tai gấu nhỏ thò ra từ khe cửa.
Nó nằm ngay vị trí trong tầm với, chỉ cần đẩy nhẹ cửa là có thể lấy được.
Tôi lấy hết can đảm, khẽ khàng đẩy khe cửa rộng hơn một chút, nghiêng người thò tay vào.
Cả căn biệt thự im lìm không một tiếng động.
Tôi không hề nhận ra rằng, tiếng nước trong phòng tắm đã ngưng bặt từ bao giờ.
Một lớp áo choàng tắm mềm mại bị tôi tóm gọn trong tay, mang theo chút hơi ẩm lành lạnh.
Tôi sững người, đột nhiên bị một bàn tay tóm lấy, xách thẳng vào trong phòng.
"Cạch" một tiếng.
Cửa phòng đóng sầm lại, chút ánh sáng cuối cùng cũng bị bóng tối nuốt chửng.
Mùi hương đặc trưng của Phó Cận Niên hòa quyện với mùi sữa tắm lan tỏa dịu nhẹ trong không gian.
"Nhiễm Nhiễm, tôi không nhớ mình đã dạy em rằng có thể tùy tiện xông vào phòng ngủ của đàn ông như thế này từ bao giờ."
Hơi thở nóng hổi lướt qua vành tai, mang theo một sự khô nóng đầy ám muội.
Chất giọng đặc biệt của Phó Cận Niên khẽ chạm vào dây thần kinh nhạy cảm và yếu ớt nhất của tôi.
Hai chân tôi nhũn ra, tay bám c.h.ặ.t lấy áo choàng tắm của anh, vẫn bướng bỉnh cãi lại: "Cháu là người trưởng thành rồi, không cần chú dạy..."
Phó Cận Niên khựng lại một chút, dường như đã hiểu ra ý đồ của tôi, anh thấp giọng cười: "Lỗi của tôi, tôi không nên mở cửa để quyến rũ em."
Mặt tôi vừa vặn dán sát vào phần cổ áo hơi mở của anh, cảm nhận từng giọt nước lăn dọc theo những múi cơ săn chắc, rồi mất hút vào sau lớp áo choàng.
Giọng Phó Cận Niên khản đặc, nửa đùa nửa thật gợi ý: "Em có thể kéo ra mà xem."
"Chỉ là gợi ý thôi, không phải dạy bảo nhé."
Dưới l.ồ.ng n.g.ự.c nóng rực của anh là nhịp tim đập mạnh mẽ, từng nhịp, từng nhịp va đập vào lòng bàn tay tôi.
Sự phản nghịch đến muộn khiến tôi coi lời anh nói như gió thoảng bên tai.
Tôi đột ngột vòng tay ôm lấy cổ anh, ngẩng đầu lên, kiễng chân chủ động hôn anh một cái.
Tôi gật đầu: "Ừm, anh ta đi rồi."
Cô nàng nổ tung: "Quá đáng thật sự!"
Thực ra tôi quên chưa kể là trước khi đi, Phó Cận Niên có hỏi tôi tối muốn ăn gì, chỉ là tôi không thèm trả lời thôi.
Thấy mặt tôi ủ rũ, cô bạn thân lên tiếng: "Nhiễm Nhiễm, cậu có bao giờ nghĩ rằng cậu luôn ở thế yếu là vì quan hệ của hai người không bình đẳng không?"
"Cậu phải cho anh ta biết, cậu không còn là đứa trẻ bị anh ta quản giáo nữa, mà là một người trưởng thành."
Tôi thấy rất có lý, hỏi: "Vậy phải làm thế nào?"
"Thì những chuyện lúc trước chú cậu không cho làm, giờ cậu đem ra làm hết một lượt đi."
Tôi thấy chí lý vô cùng.
Ngay đêm đó, Phó Cận Niên - người vẫn còn đang vùi đầu vào công việc - nhận được một tin nhắn từ tôi.
Đó là vài tấm ảnh người mẫu nam, mỗi người một vẻ đẹp trai ngời ngợi.
"Chú nhỏ, hai anh này tối nay trông cũng được đấy, chú chọn giúp cháu một người đi."
Điện thoại của Phó Cận Niên lập tức gọi đến, nhưng bị tôi lạnh lùng cúp máy.
Tôi còn mang theo Đoàn T.ử sang nhà bạn thân ở vài ngày, điên cuồng khiêu khích Phó Cận Niên ngay trên bờ vực "cái c.h.ế.t".
Lịch sử trò chuyện cho thấy, chỉ trong vòng mười ngày, tôi đã "phải lòng" mười tám chàng trai trẻ khác nhau.
Cô bạn thân nhìn những tấm ảnh mạng do đích thân mình tuyển chọn, hài lòng gật đầu: "Tốt lắm, phải như vậy mới tạo cho anh ta cảm giác khủng hoảng, để anh ta biết cậu không phải sinh ra chỉ để dành riêng cho mình anh ta."
Từ những lời cảnh cáo ban đầu, về sau Phó Cận Niên chỉ trả lời đúng một chữ: "1".
Giống như thể anh đang giúp tôi đếm số lượng vậy.
Cứ ngỡ rằng tôi còn có thể an nhiên tự tại mà "làm mình làm mẩy" thêm vài ngày nữa, thì đột nhiên Đoàn T.ử mếu máo chạy đến tìm tôi, nói rằng con gấu bông nhỏ của con bé đã biến mất rồi.
Tôi kiên nhẫn cùng con bé hồi tưởng lại rất lâu, Đoàn T.ử mới sụt sùi đáp: "Con để quên gấu nhỏ ở phòng ngủ của bố rồi ạ."
"Ở biệt thự cũ? Trong phòng ngủ của bố con?"
Đoàn T.ử gật đầu lia lịa: "Mẹ ơi, mẹ mang gấu nhỏ về cho con được không?"
Nhìn con bé khóc đến tội nghiệp, lòng tôi bắt đầu đấu tranh dữ dội.
Vạn nhất mà đụng mặt Phó Cận Niên thì...
Tôi nhấc máy gọi cho dì giúp việc ở nhà. Dì nói: "Tối nay Phó tiên sinh không có nhà đâu."
Nghe vậy tôi mới thở phào nhẹ nhõm, vội vàng chạy ngay đến biệt thự cũ.
Trời đã sẩm tối, ánh sáng trong căn biệt thự cổ kính dần trở nên mờ ảo.
Tôi đứng trước cửa phòng ngủ của Phó Cận Niên, đang định đẩy cửa vào thì bỗng nghe thấy tiếng nước chảy rào rào bên trong.
Chú nhỏ thế mà lại ở nhà!
Trong lúc tim đập chân run, tôi chợt nhìn thấy cái tai gấu nhỏ thò ra từ khe cửa.
Nó nằm ngay vị trí trong tầm với, chỉ cần đẩy nhẹ cửa là có thể lấy được.
Tôi lấy hết can đảm, khẽ khàng đẩy khe cửa rộng hơn một chút, nghiêng người thò tay vào.
Cả căn biệt thự im lìm không một tiếng động.
Tôi không hề nhận ra rằng, tiếng nước trong phòng tắm đã ngưng bặt từ bao giờ.
Một lớp áo choàng tắm mềm mại bị tôi tóm gọn trong tay, mang theo chút hơi ẩm lành lạnh.
Tôi sững người, đột nhiên bị một bàn tay tóm lấy, xách thẳng vào trong phòng.
"Cạch" một tiếng.
Cửa phòng đóng sầm lại, chút ánh sáng cuối cùng cũng bị bóng tối nuốt chửng.
Mùi hương đặc trưng của Phó Cận Niên hòa quyện với mùi sữa tắm lan tỏa dịu nhẹ trong không gian.
"Nhiễm Nhiễm, tôi không nhớ mình đã dạy em rằng có thể tùy tiện xông vào phòng ngủ của đàn ông như thế này từ bao giờ."
Hơi thở nóng hổi lướt qua vành tai, mang theo một sự khô nóng đầy ám muội.
Chất giọng đặc biệt của Phó Cận Niên khẽ chạm vào dây thần kinh nhạy cảm và yếu ớt nhất của tôi.
Hai chân tôi nhũn ra, tay bám c.h.ặ.t lấy áo choàng tắm của anh, vẫn bướng bỉnh cãi lại: "Cháu là người trưởng thành rồi, không cần chú dạy..."
Phó Cận Niên khựng lại một chút, dường như đã hiểu ra ý đồ của tôi, anh thấp giọng cười: "Lỗi của tôi, tôi không nên mở cửa để quyến rũ em."
Mặt tôi vừa vặn dán sát vào phần cổ áo hơi mở của anh, cảm nhận từng giọt nước lăn dọc theo những múi cơ săn chắc, rồi mất hút vào sau lớp áo choàng.
Giọng Phó Cận Niên khản đặc, nửa đùa nửa thật gợi ý: "Em có thể kéo ra mà xem."
"Chỉ là gợi ý thôi, không phải dạy bảo nhé."
Dưới l.ồ.ng n.g.ự.c nóng rực của anh là nhịp tim đập mạnh mẽ, từng nhịp, từng nhịp va đập vào lòng bàn tay tôi.
Sự phản nghịch đến muộn khiến tôi coi lời anh nói như gió thoảng bên tai.
Tôi đột ngột vòng tay ôm lấy cổ anh, ngẩng đầu lên, kiễng chân chủ động hôn anh một cái.