Thân phận của tôi và Đoàn T.ử cuối cùng vẫn không giấu được.
Vào ngày bị bại lộ, kỳ nghỉ của chúng tôi vẫn chưa kết thúc.
Tôi ôm khư khư cái điện thoại suốt cả ngày, lòng đầy thấp thỏm lo âu.
Dù sao thì mối quan hệ giữa tôi và Phó Cận Niên cũng có chút phức tạp, khó tránh khỏi bị người đời bàn tán và phán xét.
Thế nhưng, chuyện này dường như chẳng tạo nên làn sóng lớn nào trên mạng xã hội.
Cô bạn thân nói qua điện thoại: "Cậu yên tâm đi, xung quanh chẳng ai biết chuyện này đâu."
"Hoặc là phía Phó Cận Niên đã chi đủ tiền bịt đầu mối, hoặc là đã bỏ tiền ra ép hot search xuống rồi."
"Nhà họ Phó có gia thế hiển hách như vậy, sao có thể không bảo vệ nổi cậu chứ?"
Hai ba ngày trôi qua, sóng yên biển lặng. Trái tim đang treo lơ lửng của tôi mới dần dần hạ xuống.
Buổi chiều hôm ấy, Đoàn T.ử theo dì bảo mẫu ra bờ biển nhặt vỏ sò.
Ánh hoàng hôn xuyên qua cửa sổ kính, trải dài trên tấm ga trải giường trắng muốt.
Sau một cuộc mây mưa nồng cháy, Phó Cận Niên ép tôi vào cửa sổ kính, dịu dàng hôn lên môi tôi.
"Mệt rồi sao?"
Khắp người tôi phủ đầy sắc đỏ rực của ánh chiều: "Vâng."
Tắm rửa xong, tôi vô tình lướt xem điện thoại của Phó Cận Niên.
Anh vẫn đang ở trong phòng tắm.
Khi có tin nhắn gửi đến, tôi gọi anh hai tiếng nhưng anh không nghe thấy.
Tôi tò mò nên đã nhấn vào xem.
Hóa ra đó là tin nhắn từ một vị trưởng bối trong nhà họ Phó gửi tới: [Cận Niên, chú không ngờ cháu lại cứng rắn đến vậy.]
[Nếu cháu đã quyết ý như thế, vậy thì cứ vậy đi.]
Tôi kéo lên phía trên xem lại lịch sử trò chuyện, phát hiện ra những tin nhắn giữa Phó Cận Niên và vị trưởng bối này đã có từ lúc chúng tôi còn ở trong nước.
[Chuyện của cháu và Hạ Nhiễm, chúng ta không đồng ý. Nhà họ Phó từ trước đến nay chưa từng xảy ra vụ bê bối lớn như vậy.]
Phó Cận Niên trả lời: [Cháu là đang thông báo với chú, không phải đang cầu xin sự đồng ý của chú.]
[Nó là con của anh trai cháu đấy!]
Phó Cận Niên: [Con nuôi, ngay cả họ cũng khác nhau.]
[Hừ! Con nuôi cái gì, quyến rũ chính chú mình, bộ không sợ trời phạt, kiếp sau đầu t.h.a.i làm súc sinh sao!]
Phó Cận Niên: [Là cháu quyến rũ cô ấy. Nếu có bị trời phạt, một mình cháu gánh, súc sinh một mình cháu làm. Thực ra cũng chẳng cần đợi đến kiếp sau.]
Kèm theo đó, Phó Cận Niên gửi qua một bản thảo thông báo chính thức với nội dung đại loại là:
Anh, Phó Cận Niên, tính tình không bằng cầm thú, dòm ngó cháu gái mình, còn dùng thủ đoạn cưỡng đoạt, đúng thật là kẻ đốn mạt.
[Chú ba, có cần bây giờ cháu liên hệ với truyền thông để phát tin này đi không?]
Vị trưởng bối họ Phó tức đến mức gửi lại một chuỗi dấu chấm than: [Cháu định hủy hoại cả nhà họ Phó này sao!]
[Nếu chú muốn hủy hoại cô ấy, cháu sẽ hủy hoại nhà họ Phó.]
[Cháu!]
Phó Cận Niên đáp: [Cháu khuyên chú trước khi mắng người thì nên tìm đúng người mà mắng. Cô ấy còn nhỏ, không nghe nổi những lời bẩn thỉu. Nếu còn để cháu biết chú có ý định động đến cô ấy, thì e rằng lần tới chúng ta sẽ không nói chuyện qua điện thoại thế này đâu.]
Cửa phòng tắm mở ra.
Tôi vội vàng giấu chiếc điện thoại xuống dưới gối.
"Chẳng phải em buồn ngủ rồi sao?"
Phó Cận Niên theo thói quen bế thốc tôi lên, cuộn tôi lại như một quả bóng nhỏ rồi ôm gọn vào lòng.
Tôi nhớ lại nội dung vừa đọc: "Anh... tại sao đột nhiên lại đưa em ra nước ngoài nghỉ dưỡng?"
"Không vì sao cả, thấy em thích nên đi thôi."
Chuyến đi lần này thực sự rất vội vã.
Gần như ngay sau khi nhận được tin tức là chúng tôi đã khởi hành ngay trong ngày.
Chắc chắn là vì chuyện của ông chú ba kia.
Thì ra trong lúc tôi không hay biết, anh đã sớm dàn xếp ổn thỏa mọi chuyện.
Tôi không hỏi thêm nữa mà chủ động hôn anh, bàn tay luồn vào trong lớp áo choàng tắm mềm mại.
Phó Cận Niên giữ c.h.ặ.t t.a.y tôi, giọng khàn đặc: "Nhiễm Nhiễm, vẫn còn sức à?"
Tôi chủ động đặt nụ hôn lên môi anh.
"Phó Cận Niên, em yêu anh."
Cả người Phó Cận Niên căng cứng, anh xoay người kéo tôi trở lại vào trong ánh hoàng hôn đỏ rực rỡ.
"Nhiễm Nhiễm, anh cũng yêu em."
Những lớp chăn gối dập dìu nhuộm thắm ánh tà dương thành từng đóa hồng rực nở rộ.
Ngày tàn.
Nhưng trăng đêm còn dài.


Bình luận
Bình luận mới nhất
Bình luận nổi bật
Bình luận mới nhất
Chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên
ĐĂNG KÝ