8
Tôi hỏi Vương Ba:
“Anh nói thật đi, ông chủ của anh đối với tôi thế nào?”
Vương Ba lập tức nghiêm mặt, đầy kính trọng.
“Phải nói là… cực kỳ tốt.”
“Thế nào gọi là tốt?”
Nhắc tới chuyện này, anh ta bỗng nhiên không còn nói lắp nữa.
“Năm đó phu nhân cấp cứu trong bệnh viện ba ngày.”
“Bệnh viện đã gửi ba lần thông báo nguy kịch.”
“Ông chủ nói thẳng, chỉ cần cứu được cô sống lại, bao nhiêu tiền cũng được.”
“Anh ấy mời rất nhiều bác sĩ từ nước ngoài đến phẫu thuật cho cô.”
“Còn tự mình đứng canh trước phòng mổ suốt.”
“Sau đó cô tỉnh lại, nhưng không nhớ ai cả.”
“Chỉ nhớ mỗi ông chủ.”
“Ngay lần đầu nhìn thấy anh ấy, cô đã gọi một tiếng ‘chồng’…”
Ký ức mơ hồ nhưng dài lâu bắt đầu ùa về.
Khi đó tôi vừa tỉnh lại, đối với tất cả mọi người đều đầy cảnh giác.
Không cho y tá bôi thuốc.
Không ăn bất cứ thứ gì người khác đưa.
Nhưng lại không hiểu vì sao…
Chỉ tin mỗi Trần Hoặc.
Anh ta đã bỏ hết tất cả công việc.
“Khương Túc Tuyết, ngoan nào.”
Lúc đó tôi đúng là làm loạn đến chết.
Ỷ được cưng chiều, nhất quyết bắt anh ta phải gọi “vợ”, tôi mới chịu phối hợp.
Chỉ cần không vừa ý là khóc lóc nói anh ta không yêu tôi nữa.
Bây giờ nghĩ lại…
Chắc Trần Hoặc cũng muốn bóp chết tôi.
Yêu cái gì mà yêu!
Chúng tôi lúc đó còn chẳng gặp nhau mấy lần!
Sau đó… tôi thật sự coi mình là vợ anh ta.
Bắt anh ta mỗi ngày phải báo cáo hành trình.
Nếu về nhà muộn thì phạt không cho ngủ trong phòng.
Vừa chìa tay là đòi hết toàn bộ thẻ ngân hàng của anh ta.
Danh nghĩa là… quản lý tài chính trong nhà.
Có lẽ Trần Hoặc thật sự sợ cái bản lĩnh làm loạn trời đất của tôi.
Anh ta vô cùng phối hợp.
Bạn bè anh ta từng nhắc nhở:
“Cô ta chỉ thích tiền của cậu thôi, cẩn thận bị lừa.”
Người đàn ông mặt không đổi sắc, lặp lại nguyên lời tôi đã tẩy não anh ta tối hôm trước.
“Cô ấy thích tiền.”
“Tôi vừa hay lại có tiền.”
“Thế thì gọi là lừa cái gì?”
Nói xong, anh ta còn tự thêm lời thoại cho mình.
Anh ta nhìn đối phương bằng ánh mắt khinh thường.
“Tôi thấy cậu chỉ là không có vợ nên ghen tị thôi.”
Toàn là lịch sử đen tối!
Tôi ôm mặt, chỉ muốn tát chết bản thân của ngày xưa.
“Phu nhân, cô đối xử tốt với ông chủ một chút đi.”
“Ông chủ đáng thương lắm.”
Vương Ba lau nước mắt, đau lòng nói.
“Mỗi lần cuối năm mọi người tụ tập uống rượu, nói về tiền tiêu vặt mỗi tháng của mình…”
“Ông chủ luôn là người im lặng nhất.”
Nói cách khác.
Trần Hoặc thân gia trăm tỷ…
Nhưng trong túi không móc ra nổi vài chục đồng.
Đủ rồi.
Cái này tôi thật sự thấy đau lòng.
Tôi thở ra một hơi.
“Tôi nghĩ kỹ rồi.”
Vương Ba:
“Phu nhân định tăng tiền tiêu vặt cho ông chủ sao?”
Tầm thường!
“Không.”
“Tôi quyết định… chấm dứt mối quan hệ này với Trần Hoặc.”
Vương Ba lập tức quỳ xuống ôm chân tôi, gào khóc thảm thiết.
“Phu… phu… phu nhân à! Đừng đi mà!”
“Ông chủ tôi không cha không mẹ.”
“Nếu vợ cũng mất luôn, anh ấy sẽ khóc chết mất!”
Quả nhiên chủ nào tớ nấy.
Quỳ cũng thật mượt.
Tôi nhìn anh ta bằng ánh mắt thương hại kẻ thiểu năng.
“Làm vệ sĩ đúng là uổng phí anh.”
Hợp đi khóc thuê ở nghĩa địa hơn.
Tên gì Vương Ba.
Đổi thành Loa Phóng Thanh đi cho rồi.
Sau khi tôi rời đi.
Vương Ba trốn trong góc tường gọi điện cho Trần Hoặc.
“Ông chủ, phu nhân muốn ly…”
“Ly…”
“Ly…”
Chết tiệt! Lúc quan trọng lại nói lắp!
Đầu dây bên kia.
Trần Hoặc dừng động tác xem hợp đồng, trong giọng nói không giấu được kinh ngạc.
“Kết hôn?”
Vương Ba:
“Đúng! À không...”
Trần Hoặc đã cúp máy.
Bàn tay cầm điện thoại khẽ run.
Anh ta nghĩ…
Chắc chắn là tối qua mình biểu hiện quá tốt.
Mình thật giỏi!
Trợ lý Chu cầm một bản hợp đồng cần ký bước vào.
“Tổng giám đốc Trần có thời gian không?”
Người đàn ông ngồi thẳng lưng, biểu cảm nghiêm túc và thận trọng.
“E là không.”
“Tôi sắp kết hôn rồi.”
“Chính xác hơn là… tôi sắp được cầu hôn.”
Miệng trợ lý Chu há to đến mức có thể nuốt trọn một quả trứng.
Trong lòng không khỏi rơi một giọt nước mắt cảm khái.
Ông chủ chịu khổ bao lâu nay…
Cuối cùng cũng được chính danh rồi.
Trong suốt ngày hôm đó.
Cả công ty đều biết phu nhân cuối cùng cũng chịu công khai ông chủ.
Nhân viên số một:
“Tổng giám đốc Trần, cà phê của anh đổ rồi.”
Trần Hoặc:
“Không sao.”
“À đúng rồi, lúc cậu kết hôn có căng thẳng không?”
Nhân viên số một:
“Hả???”
Nhân viên số hai:
“Tổng giám đốc Trần, đây là bản kế hoạch anh cần.”
Trần Hoặc:
“Không vội.”
“Cho tôi hỏi một chút, lúc cậu kết hôn có khóc không?”
Nhân viên số hai:
“Hả???”
Mời nhân viên số ba lên sân khấu.
Anh ta rất cẩn thận, không chủ động bắt chuyện.
Chỉ là vô tình đi chung thang máy với ông chủ.
Ông chủ vẻ mặt nghiêm túc, như đang suy nghĩ một quyết định vô cùng quan trọng.
Khoảnh khắc đó, trong lòng anh ta dâng lên sự kính phục.
Nhưng ngay khi anh ta chuẩn bị bước ra.
Ông chủ gọi anh ta lại.
Vẻ mặt rất nghiêm túc hỏi:
“Cậu nói xem… lúc tôi quỳ xuống, nên quỳ chân trái hay chân phải?”
…
9
Những chuyện xảy ra trong công ty tôi hoàn toàn không biết.
Theo lời Vương Ba nói.
Trước đây tôi cực kỳ có tính chiếm hữu với Trần Hoặc.
Chỉ cần một tiếng không nhìn thấy anh ta là tôi làm loạn trời đất.
Cho nên tôi quyết định… tiến thêm một bước.
Không có người đàn ông nào chịu nổi một người phụ nữ làm loạn như vậy mãi.
Sớm muộn gì cũng sẽ chủ động nói chia tay.
Tôi bắt đầu làm quá hơn nữa.
Trần Hoặc nửa tiếng không trả lời tin nhắn, tôi lập tức xông đến công ty anh ta.
“Anh thay đổi rồi.”
Người đàn ông đang họp quốc tế.
Anh ta tháo tai nghe ra, vừa đi tới ôm tôi vừa hôn mấy cái.
“Ừ.”
“Anh càng ngày càng yêu em hơn.”
Tôi đỏ mặt, vẫn tiếp tục làm loạn.
“Hình nền điện thoại của anh còn không phải ảnh tôi.”
“Nói trắng ra là tôi không đủ mặt mũi để anh khoe ra ngoài chứ gì!”
“Không phải.”
Người đàn ông mở khóa điện thoại, mở album ảnh.
Toàn bộ đều là ảnh của tôi.
Có ảnh tôi đeo đuôi thỏ.
Có ảnh tôi đội tai mèo…
Tôi chỉ liếc một cái, mặt càng đỏ hơn.
“Trần Hoặc, anh đúng là đồ lưu manh.”
Anh ta ấm ức nói:
“Đều là em gửi cho anh.”
“Anh không chọn được tấm nào thích hợp làm hình nền.”
Tôi tiếp tục bắt bẻ.
“Tôi đã nói rồi mà.”
“Anh mặc áo sơ mi đen nhìn đẹp hơn, sao lại đổi sang màu xám thép thế này?”
Miệng tôi chê bai, nhưng mắt lại sáng rực nhìn anh ta.
Thân hình của Trần Hoặc mà không làm người mẫu thì quá phí.
Đã có gương mặt quá nổi bật.
Còn thêm vai rộng eo thon.
Đôi chân dài khiến người ta không thể rời mắt.
Đôi chân đó tối qua còn quỳ trên giường…
Tôi thật khinh bỉ cái suy nghĩ bẩn thỉu của mình!
“Bé con?”
Người đàn ông đưa tay che tầm nhìn của tôi, giọng cười khẽ.
“Em háo sắc thật đấy.”
Anh ta hình như hiểu lầm rồi.
Tôi thề là không có.
Trần Hoặc ép tôi dựa lên bàn làm việc.
Hai tay chống hai bên.
Một tư thế vô cùng mập mờ.
Giọng nói cũng mập mờ.
“Em làm loạn quá.”
“Khiến anh mỗi ngày đều phải bỏ đi một bộ quần áo.”
“Hôm nay không còn gì để chọn.”
“Chỉ đành mặc tạm bộ này thôi, xin lỗi nhé.”
Được rồi.
Anh ta cũng có lý.
Tôi nhẹ nhàng vỗ vỗ mặt anh ta.
“Lần này tha cho anh.”
“Tránh ra đi, tôi muốn về nhà.”
Ánh mắt người đàn ông trở nên sâu thẳm.
Không những không tránh ra, còn ôm chặt eo tôi.
Giọng anh ta khẩn cầu:
“Vợ à, có thể mạnh tay hơn chút không?”
“Anh… muốn rồi…”
Xong rồi.
Lại khơi dậy một mặt khác của Trần Hoặc rồi.
Anh ta đúng là không biết xấu hổ!
10
Kế hoạch mới thực hiện được nửa ngày, tôi lại đổi ý.
Nói thật, có mấy ai có thể từ chối một bạn giường vừa đẹp trai, nhiều tiền, lại chung tình và còn chịu đòn giỏi như vậy chứ?
Do tôi lười biếng, bạo lực nóng chẳng biết từ lúc nào đã biến thành bạo lực lạnh.
Kết quả phát hiện ra…
Trần Hoặc mới là người dính người.
Cứ mỗi tiếng tôi không trả lời tin nhắn.
Anh ta liền bắt đầu làm loạn.
【Trời cao đất rộng mênh mông, cần vợ hôn hôn mới khỏe lại.】
【Vợ à, dạo này em bận quá, cũng không có thời gian đến kiểm tra cơ thể anh nữa.】
Năm phút sau, người đàn ông gửi đến mấy tấm ảnh chụp trước gương.
Toàn là chụp cơ bụng.
【Em nói xem, tấm nào đẹp hơn? Anh muốn đăng lên vòng bạn bè.】
【Không có ý gì đâu, không phải đặc biệt gửi cho em xem đâu.】
【Chỉ là muốn em giúp tham khảo thôi.】
【Bé con, dạo này đổi mùa, tốt nhất em đừng liếm môi.】
【Liếm anh thì được.】
Tôi đang bận thu dọn hành lý, không có thời gian để ý tới anh ta.
Tôi tìm khắp phòng sách, sợ mình bỏ sót đồ gì.
Không cẩn thận va vào giá sách, một cuốn nhật ký dày rơi xuống.
Tôi thề.
Tôi không có ý định nhìn trộm chuyện riêng của người khác.
Lúc cúi xuống nhặt lên, tôi còn cố tình nhắm mắt lại.
Nhưng đột nhiên…
Tôi nhìn thấy trên đó có tên của mình.
Tôi hỏi Vương Ba:
“Anh nói thật đi, ông chủ của anh đối với tôi thế nào?”
Vương Ba lập tức nghiêm mặt, đầy kính trọng.
“Phải nói là… cực kỳ tốt.”
“Thế nào gọi là tốt?”
Nhắc tới chuyện này, anh ta bỗng nhiên không còn nói lắp nữa.
“Năm đó phu nhân cấp cứu trong bệnh viện ba ngày.”
“Bệnh viện đã gửi ba lần thông báo nguy kịch.”
“Ông chủ nói thẳng, chỉ cần cứu được cô sống lại, bao nhiêu tiền cũng được.”
“Anh ấy mời rất nhiều bác sĩ từ nước ngoài đến phẫu thuật cho cô.”
“Còn tự mình đứng canh trước phòng mổ suốt.”
“Sau đó cô tỉnh lại, nhưng không nhớ ai cả.”
“Chỉ nhớ mỗi ông chủ.”
“Ngay lần đầu nhìn thấy anh ấy, cô đã gọi một tiếng ‘chồng’…”
Ký ức mơ hồ nhưng dài lâu bắt đầu ùa về.
Khi đó tôi vừa tỉnh lại, đối với tất cả mọi người đều đầy cảnh giác.
Không cho y tá bôi thuốc.
Không ăn bất cứ thứ gì người khác đưa.
Nhưng lại không hiểu vì sao…
Chỉ tin mỗi Trần Hoặc.
Anh ta đã bỏ hết tất cả công việc.
“Khương Túc Tuyết, ngoan nào.”
Lúc đó tôi đúng là làm loạn đến chết.
Ỷ được cưng chiều, nhất quyết bắt anh ta phải gọi “vợ”, tôi mới chịu phối hợp.
Chỉ cần không vừa ý là khóc lóc nói anh ta không yêu tôi nữa.
Bây giờ nghĩ lại…
Chắc Trần Hoặc cũng muốn bóp chết tôi.
Yêu cái gì mà yêu!
Chúng tôi lúc đó còn chẳng gặp nhau mấy lần!
Sau đó… tôi thật sự coi mình là vợ anh ta.
Bắt anh ta mỗi ngày phải báo cáo hành trình.
Nếu về nhà muộn thì phạt không cho ngủ trong phòng.
Vừa chìa tay là đòi hết toàn bộ thẻ ngân hàng của anh ta.
Danh nghĩa là… quản lý tài chính trong nhà.
Có lẽ Trần Hoặc thật sự sợ cái bản lĩnh làm loạn trời đất của tôi.
Anh ta vô cùng phối hợp.
Bạn bè anh ta từng nhắc nhở:
“Cô ta chỉ thích tiền của cậu thôi, cẩn thận bị lừa.”
Người đàn ông mặt không đổi sắc, lặp lại nguyên lời tôi đã tẩy não anh ta tối hôm trước.
“Cô ấy thích tiền.”
“Tôi vừa hay lại có tiền.”
“Thế thì gọi là lừa cái gì?”
Nói xong, anh ta còn tự thêm lời thoại cho mình.
Anh ta nhìn đối phương bằng ánh mắt khinh thường.
“Tôi thấy cậu chỉ là không có vợ nên ghen tị thôi.”
Toàn là lịch sử đen tối!
Tôi ôm mặt, chỉ muốn tát chết bản thân của ngày xưa.
“Phu nhân, cô đối xử tốt với ông chủ một chút đi.”
“Ông chủ đáng thương lắm.”
Vương Ba lau nước mắt, đau lòng nói.
“Mỗi lần cuối năm mọi người tụ tập uống rượu, nói về tiền tiêu vặt mỗi tháng của mình…”
“Ông chủ luôn là người im lặng nhất.”
Nói cách khác.
Trần Hoặc thân gia trăm tỷ…
Nhưng trong túi không móc ra nổi vài chục đồng.
Đủ rồi.
Cái này tôi thật sự thấy đau lòng.
Tôi thở ra một hơi.
“Tôi nghĩ kỹ rồi.”
Vương Ba:
“Phu nhân định tăng tiền tiêu vặt cho ông chủ sao?”
Tầm thường!
“Không.”
“Tôi quyết định… chấm dứt mối quan hệ này với Trần Hoặc.”
Vương Ba lập tức quỳ xuống ôm chân tôi, gào khóc thảm thiết.
“Phu… phu… phu nhân à! Đừng đi mà!”
“Ông chủ tôi không cha không mẹ.”
“Nếu vợ cũng mất luôn, anh ấy sẽ khóc chết mất!”
Quả nhiên chủ nào tớ nấy.
Quỳ cũng thật mượt.
Tôi nhìn anh ta bằng ánh mắt thương hại kẻ thiểu năng.
“Làm vệ sĩ đúng là uổng phí anh.”
Hợp đi khóc thuê ở nghĩa địa hơn.
Tên gì Vương Ba.
Đổi thành Loa Phóng Thanh đi cho rồi.
Sau khi tôi rời đi.
Vương Ba trốn trong góc tường gọi điện cho Trần Hoặc.
“Ông chủ, phu nhân muốn ly…”
“Ly…”
“Ly…”
Chết tiệt! Lúc quan trọng lại nói lắp!
Đầu dây bên kia.
Trần Hoặc dừng động tác xem hợp đồng, trong giọng nói không giấu được kinh ngạc.
“Kết hôn?”
Vương Ba:
“Đúng! À không...”
Trần Hoặc đã cúp máy.
Bàn tay cầm điện thoại khẽ run.
Anh ta nghĩ…
Chắc chắn là tối qua mình biểu hiện quá tốt.
Mình thật giỏi!
Trợ lý Chu cầm một bản hợp đồng cần ký bước vào.
“Tổng giám đốc Trần có thời gian không?”
Người đàn ông ngồi thẳng lưng, biểu cảm nghiêm túc và thận trọng.
“E là không.”
“Tôi sắp kết hôn rồi.”
“Chính xác hơn là… tôi sắp được cầu hôn.”
Miệng trợ lý Chu há to đến mức có thể nuốt trọn một quả trứng.
Trong lòng không khỏi rơi một giọt nước mắt cảm khái.
Ông chủ chịu khổ bao lâu nay…
Cuối cùng cũng được chính danh rồi.
Trong suốt ngày hôm đó.
Cả công ty đều biết phu nhân cuối cùng cũng chịu công khai ông chủ.
Nhân viên số một:
“Tổng giám đốc Trần, cà phê của anh đổ rồi.”
Trần Hoặc:
“Không sao.”
“À đúng rồi, lúc cậu kết hôn có căng thẳng không?”
Nhân viên số một:
“Hả???”
Nhân viên số hai:
“Tổng giám đốc Trần, đây là bản kế hoạch anh cần.”
Trần Hoặc:
“Không vội.”
“Cho tôi hỏi một chút, lúc cậu kết hôn có khóc không?”
Nhân viên số hai:
“Hả???”
Mời nhân viên số ba lên sân khấu.
Anh ta rất cẩn thận, không chủ động bắt chuyện.
Chỉ là vô tình đi chung thang máy với ông chủ.
Ông chủ vẻ mặt nghiêm túc, như đang suy nghĩ một quyết định vô cùng quan trọng.
Khoảnh khắc đó, trong lòng anh ta dâng lên sự kính phục.
Nhưng ngay khi anh ta chuẩn bị bước ra.
Ông chủ gọi anh ta lại.
Vẻ mặt rất nghiêm túc hỏi:
“Cậu nói xem… lúc tôi quỳ xuống, nên quỳ chân trái hay chân phải?”
…
9
Những chuyện xảy ra trong công ty tôi hoàn toàn không biết.
Theo lời Vương Ba nói.
Trước đây tôi cực kỳ có tính chiếm hữu với Trần Hoặc.
Chỉ cần một tiếng không nhìn thấy anh ta là tôi làm loạn trời đất.
Cho nên tôi quyết định… tiến thêm một bước.
Không có người đàn ông nào chịu nổi một người phụ nữ làm loạn như vậy mãi.
Sớm muộn gì cũng sẽ chủ động nói chia tay.
Tôi bắt đầu làm quá hơn nữa.
Trần Hoặc nửa tiếng không trả lời tin nhắn, tôi lập tức xông đến công ty anh ta.
“Anh thay đổi rồi.”
Người đàn ông đang họp quốc tế.
Anh ta tháo tai nghe ra, vừa đi tới ôm tôi vừa hôn mấy cái.
“Ừ.”
“Anh càng ngày càng yêu em hơn.”
Tôi đỏ mặt, vẫn tiếp tục làm loạn.
“Hình nền điện thoại của anh còn không phải ảnh tôi.”
“Nói trắng ra là tôi không đủ mặt mũi để anh khoe ra ngoài chứ gì!”
“Không phải.”
Người đàn ông mở khóa điện thoại, mở album ảnh.
Toàn bộ đều là ảnh của tôi.
Có ảnh tôi đeo đuôi thỏ.
Có ảnh tôi đội tai mèo…
Tôi chỉ liếc một cái, mặt càng đỏ hơn.
“Trần Hoặc, anh đúng là đồ lưu manh.”
Anh ta ấm ức nói:
“Đều là em gửi cho anh.”
“Anh không chọn được tấm nào thích hợp làm hình nền.”
Tôi tiếp tục bắt bẻ.
“Tôi đã nói rồi mà.”
“Anh mặc áo sơ mi đen nhìn đẹp hơn, sao lại đổi sang màu xám thép thế này?”
Miệng tôi chê bai, nhưng mắt lại sáng rực nhìn anh ta.
Thân hình của Trần Hoặc mà không làm người mẫu thì quá phí.
Đã có gương mặt quá nổi bật.
Còn thêm vai rộng eo thon.
Đôi chân dài khiến người ta không thể rời mắt.
Đôi chân đó tối qua còn quỳ trên giường…
Tôi thật khinh bỉ cái suy nghĩ bẩn thỉu của mình!
“Bé con?”
Người đàn ông đưa tay che tầm nhìn của tôi, giọng cười khẽ.
“Em háo sắc thật đấy.”
Anh ta hình như hiểu lầm rồi.
Tôi thề là không có.
Trần Hoặc ép tôi dựa lên bàn làm việc.
Hai tay chống hai bên.
Một tư thế vô cùng mập mờ.
Giọng nói cũng mập mờ.
“Em làm loạn quá.”
“Khiến anh mỗi ngày đều phải bỏ đi một bộ quần áo.”
“Hôm nay không còn gì để chọn.”
“Chỉ đành mặc tạm bộ này thôi, xin lỗi nhé.”
Được rồi.
Anh ta cũng có lý.
Tôi nhẹ nhàng vỗ vỗ mặt anh ta.
“Lần này tha cho anh.”
“Tránh ra đi, tôi muốn về nhà.”
Ánh mắt người đàn ông trở nên sâu thẳm.
Không những không tránh ra, còn ôm chặt eo tôi.
Giọng anh ta khẩn cầu:
“Vợ à, có thể mạnh tay hơn chút không?”
“Anh… muốn rồi…”
Xong rồi.
Lại khơi dậy một mặt khác của Trần Hoặc rồi.
Anh ta đúng là không biết xấu hổ!
10
Kế hoạch mới thực hiện được nửa ngày, tôi lại đổi ý.
Nói thật, có mấy ai có thể từ chối một bạn giường vừa đẹp trai, nhiều tiền, lại chung tình và còn chịu đòn giỏi như vậy chứ?
Do tôi lười biếng, bạo lực nóng chẳng biết từ lúc nào đã biến thành bạo lực lạnh.
Kết quả phát hiện ra…
Trần Hoặc mới là người dính người.
Cứ mỗi tiếng tôi không trả lời tin nhắn.
Anh ta liền bắt đầu làm loạn.
【Trời cao đất rộng mênh mông, cần vợ hôn hôn mới khỏe lại.】
【Vợ à, dạo này em bận quá, cũng không có thời gian đến kiểm tra cơ thể anh nữa.】
Năm phút sau, người đàn ông gửi đến mấy tấm ảnh chụp trước gương.
Toàn là chụp cơ bụng.
【Em nói xem, tấm nào đẹp hơn? Anh muốn đăng lên vòng bạn bè.】
【Không có ý gì đâu, không phải đặc biệt gửi cho em xem đâu.】
【Chỉ là muốn em giúp tham khảo thôi.】
【Bé con, dạo này đổi mùa, tốt nhất em đừng liếm môi.】
【Liếm anh thì được.】
Tôi đang bận thu dọn hành lý, không có thời gian để ý tới anh ta.
Tôi tìm khắp phòng sách, sợ mình bỏ sót đồ gì.
Không cẩn thận va vào giá sách, một cuốn nhật ký dày rơi xuống.
Tôi thề.
Tôi không có ý định nhìn trộm chuyện riêng của người khác.
Lúc cúi xuống nhặt lên, tôi còn cố tình nhắm mắt lại.
Nhưng đột nhiên…
Tôi nhìn thấy trên đó có tên của mình.