7
Sau khi theo mẹ Hứa về biệt thự chính của nhà họ, thái độ bà đối với tôi vẫn hờ hững.
Cơm tôi nấu, bà ăn nhưng không bình luận.
Đồ tôi sắp xếp, bà lại cố ý đảo lộn theo thói quen cũ.
Sàn tôi vừa lau, bà mang giày đi ra ngoài rồi lại giẫm trở vào.
Tôi biết bà cố tình thử tôi, nên chỉ âm thầm làm lại, không than nửa lời.
Đến ngày thứ tư, bà đột nhiên nói:
“Ra tủ quần áo lấy một bộ lễ phục, tối theo tôi đi dự tiệc.”
Ban đầu tôi không hiểu ý, đến nơi mới biết, đó là buổi dạ tiệc quy mô lớn, quy tụ toàn lãnh đạo doanh nghiệp lớn trong thành phố.
Trong khi bà cười nói xã giao, tôi đứng phía sau, hứng trọn ánh mắt tò mò, soi xét của mọi người.
Bà không hề giới thiệu tôi là ai.
Sau khi chào hỏi xong một vòng, bà mới nghiêng đầu nói nhỏ:
“Cô thấy không? Dù có mặc hàng hiệu, cô vẫn lạc lõng giữa đám người này.
Thứ không thuộc về mình thì đừng mơ tưởng nữa, hiểu chưa?”
Tôi định nói mình chưa từng có ý định đó, nhưng bà chắc chắn sẽ không tin, nên tôi im lặng.
Giữa tiệc, tôi vào nhà vệ sinh thì nghe thấy giọng hai người phụ nữ ngoài cửa:
“Cô gái đi cùng nhà họ Hứa đó, có phải là người từng lên hot search không?”
“Hình như đúng đấy. Nhà họ Hứa tính công khai cô ta sao?”
“Làm gì có! Nếu là thật, họ đã giới thiệu rồi.”
“Nghe nói là bảo mẫu của con trai họ thôi, chắc là vui chơi qua đường.”
“Chuẩn luôn, có bảo mẫu trẻ đẹp bên cạnh thì dễ bề qua lại, sau này cưới vợ môn đăng hộ đối thì càng đẹp mặt.”
Là người bị nói đến, tôi ngồi trong buồng vệ sinh chỉ biết cạn lời, họ không sợ tôi nghe thấy chắc?
Tôi mở cửa bước ra, bình thản đi đến bồn rửa tay.
Hai người kia vừa thấy tôi, lập tức im bặt, ánh mắt lảng tránh, vẻ mặt lúng túng.
Tôi rửa tay, lau khô, rồi rút từ túi ra hai tấm danh thiếp đưa cho họ:
“Xin chào, tôi không chỉ là bảo mẫu, mà còn là giám đốc công ty Dịch Vụ Giúp Việc Tình Giao. Nếu hai vị phu nhân có nhu cầu, có thể đặt dịch vụ bên tôi.”
Hai người sững sờ một lúc, rồi ngượng ngùng nhận lấy:
“À… được, có dịp sẽ ủng hộ.”
Tôi mỉm cười, gật đầu, rồi quay người rời đi.
Không ngờ, vừa ra khỏi cửa đã chạm mặt mẹ Hứa.
Bà nhìn tôi một lượt, không nói lời nào, chỉ lặng lẽ bước qua.
Sau buổi tiệc, thái độ của bà thay đổi rõ rệt.
Bà không còn cố ý bắt bẻ tôi, ăn món nào vừa miệng còn khen một câu:
“Món này ngon, sau làm lại nhé.”
Dần dần, tôi nhận ra mẹ Hứa không hề cứng rắn như vẻ ngoài.
Chồng bà mất sớm, bà bận rộn lo công ty, không có thời gian bên con.
Giờ quan hệ mẹ con xa cách, bà chỉ biết dùng cách “mạnh mẽ” để quan tâm.
Một người phụ nữ mạnh mẽ đến vậy, rốt cuộc cũng chỉ là người mẹ không biết cách yêu con.
Bà cũng nhận ra, kỹ năng nấu nướng và sắp xếp của tôi không phải vì theo đuổi Hứa Ngạo mà có.
Tối ngày thứ bảy, bà nói với tôi:
“Lục Tình, cô không phải vì con trai tôi mà đến, nhưng nếu cứ ở cạnh nó sẽ chỉ rước thêm phiền phức. Cô đi nói rõ với nó đi, từ nay hãy theo tôi làm việc.”
Với tôi, đây đúng là kết cục tốt nhất có thể.
8
Mấy ngày nay, điện thoại tôi gần như bị Hứa Ngạo gọi nổ tung.
Hẹn anh ta ra gặp, anh vừa thấy tôi đã vội hỏi: “Tuần nàycô em đi đâu vậy? Là vì chuyện tôi thu mua công ty của cô nên cô giận à?”
Hứa Ngạo rõ ràng là nhận được tin nhắn mời của tôi rồi vội vã chạy đến, chỉ mặc mỗi sơ mi với quần tây. Nếu tôi không nhìn nhầm thì nút áo còn cài lệch nữa.
Tôi không giấu: “Là mẹ anh thuê tôi đi làm việc cho bà ấy rồi.”
“Cái gì?” Hứa Ngạo nhíu mày, “Bà ấy có ý gì đây? Không cho cô qua lại với tôi à? Thật là nhiều chuyện!”
Tôi gãi đầu, đúng là giữa hai mẹ con này khúc mắc không nhỏ.
Trong truyện gốc cũng không nói rõ, sau khi “bạch nguyệt quang” nữ phụ rời đi thì quan hệ mẹ con họ thế nào.
Nhìn hiện tại thì chắc chắn chẳng khá hơn bao nhiêu.
Tôi không nhịn được mà lên tiếng đỡ lời cho mẹ Hứa: “Mẹ anh không có ý đó đâu, chỉ là sợ tôi làm việc bên cạnh anh sẽ bị người khác dị nghị nên mới thuê tôi về.”
Nhưng Hứa Ngạo vẫn không giãn được đôi mày: “Cô đừng bênh bà ấy! Tôi quá hiểu bà rồi!”
Ừ thì, hai mươi năm mâu thuẫn, đâu phải vài câu là xong.
Tôi nói tiếp: “Lần này tôi chỉ muốn nói rõ với anh, từ nay tôi sẽ làm việc cho mẹ anh, mong anh thông cảm.”
Hứa Ngạo trừng mắt: “Tại sao? Bà ấy trả lương cao hơn à?”
Khụ khụ, đúng là một phần lý do đấy.
“Chẳng phải cô đến đây vì thích tôi sao? Sao lại bỏ đi dễ vậy?”
Thật ra thì tôi đúng là đến để “công lược” anh, khiến anh để ý mình, mà mục tiêu đó tôi đã hoàn thành theo một cách khác rồi.
Tất nhiên, chuyện này không thể nói thẳng.
Tôi đành nghiêm mặt: “Một người giúp việc trẻ ở cạnh một người đàn ông trẻ, lại xuất sắc như anh, rất dễ khiến người ta hiểu lầm. Nghề này không có gì sai, chỉ là định kiến xã hội khiến tôi không thể tiếp tục được.”
Nghe đến đây, vẻ mặt anh lộ ra chút hối hận, chắc nhớ ra bản thân từng nghĩ giống vậy.
Tôi nói tiếp: “Nhưng tôi tin rằng, chỉ cần có nền tảng tương xứng với năng lực của mình, thì sẽ chẳng ai dám chê trách nữa.”
Vừa dứt lời, tôi thấy trong mắt anh lóe lên ánh nhìn cảm động.
Chưa kịp hiểu chuyện gì, anh bỗng nghiêm túc nói:
“Xin lỗi, tôi không ngờ cô lại thích tôi đến vậy. Thì ra công ty kia là vì tôi mà lập ra! Lỗi do tôi không phân rõ trắng đen mà giận dỗi, cô còn chịu làm tất cả chỉ để được ở lại bên tôi, trước giờ là tôi hiểu lầm cô rồi.”
???
Khoan đã, tôi có nói là vì muốn ở bên anh đâu nhỉ?
Rồi đột nhiên anh đổi sắc mặt, như thể vừa phải hy sinh điều gì to tát lắm, nói với vẻ đau khổ:
“Vậy… thỉnh thoảng tôi về ăn ké cơm cũng được chứ?”
Đôi mắt phượng sáng long lanh của anh mở to, ánh nhìn vừa ấm vừa nũng nịu, cứ như con chuồn chuồn nhỏ đang năn nỉ.
Tôi không nhịn được, bật cười: “Được.”
Hệ thống gào lên trong đầu tôi: “Được cái gì mà được! Cô gian lận! Cô chưa ra nước ngoài, vẫn còn gặp được nam chính đó!”
Tôi thở dài: “Nhưng mẹ nam chính thích ăn đồ tôi nấu, không chịu để tôi đi thì sao?”
Hệ thống cứng họng: “Cô!”
Tôi bình thản nói tiếp: “Giờ thời buổi nào rồi, ra nước ngoài vẫn liên lạc được mà.”
Tình Yêu Mùa Hạ
Tôi còn thương lượng với nó: “Hay là thế này nhé, nam chính chỉ thỉnh thoảng về ăn cơm thôi, cậu lo việc của cậu, coi như không thấy cũng được mà.”
Tôi tiếp tục PUA hệ thống: “Tính cách nam chính là do cậu chọn đấy nhé, vừa tự luyến vừa kiêu ngạo. Cậu nên tự xem lại đi, đừng cứ trách tôi làm không đúng.”
Hệ thống nghẹn họng: “Cô, cô… Sau này cô phải hoàn thành nhiệm vụ phá hoại tình cảm của nam nữ chính đấy!”
Tôi vui vẻ đồng ý: “Dĩ nhiên rồi.”
Sau khi theo mẹ Hứa về biệt thự chính của nhà họ, thái độ bà đối với tôi vẫn hờ hững.
Cơm tôi nấu, bà ăn nhưng không bình luận.
Đồ tôi sắp xếp, bà lại cố ý đảo lộn theo thói quen cũ.
Sàn tôi vừa lau, bà mang giày đi ra ngoài rồi lại giẫm trở vào.
Tôi biết bà cố tình thử tôi, nên chỉ âm thầm làm lại, không than nửa lời.
Đến ngày thứ tư, bà đột nhiên nói:
“Ra tủ quần áo lấy một bộ lễ phục, tối theo tôi đi dự tiệc.”
Ban đầu tôi không hiểu ý, đến nơi mới biết, đó là buổi dạ tiệc quy mô lớn, quy tụ toàn lãnh đạo doanh nghiệp lớn trong thành phố.
Trong khi bà cười nói xã giao, tôi đứng phía sau, hứng trọn ánh mắt tò mò, soi xét của mọi người.
Bà không hề giới thiệu tôi là ai.
Sau khi chào hỏi xong một vòng, bà mới nghiêng đầu nói nhỏ:
“Cô thấy không? Dù có mặc hàng hiệu, cô vẫn lạc lõng giữa đám người này.
Thứ không thuộc về mình thì đừng mơ tưởng nữa, hiểu chưa?”
Tôi định nói mình chưa từng có ý định đó, nhưng bà chắc chắn sẽ không tin, nên tôi im lặng.
Giữa tiệc, tôi vào nhà vệ sinh thì nghe thấy giọng hai người phụ nữ ngoài cửa:
“Cô gái đi cùng nhà họ Hứa đó, có phải là người từng lên hot search không?”
“Hình như đúng đấy. Nhà họ Hứa tính công khai cô ta sao?”
“Làm gì có! Nếu là thật, họ đã giới thiệu rồi.”
“Nghe nói là bảo mẫu của con trai họ thôi, chắc là vui chơi qua đường.”
“Chuẩn luôn, có bảo mẫu trẻ đẹp bên cạnh thì dễ bề qua lại, sau này cưới vợ môn đăng hộ đối thì càng đẹp mặt.”
Là người bị nói đến, tôi ngồi trong buồng vệ sinh chỉ biết cạn lời, họ không sợ tôi nghe thấy chắc?
Tôi mở cửa bước ra, bình thản đi đến bồn rửa tay.
Hai người kia vừa thấy tôi, lập tức im bặt, ánh mắt lảng tránh, vẻ mặt lúng túng.
Tôi rửa tay, lau khô, rồi rút từ túi ra hai tấm danh thiếp đưa cho họ:
“Xin chào, tôi không chỉ là bảo mẫu, mà còn là giám đốc công ty Dịch Vụ Giúp Việc Tình Giao. Nếu hai vị phu nhân có nhu cầu, có thể đặt dịch vụ bên tôi.”
Hai người sững sờ một lúc, rồi ngượng ngùng nhận lấy:
“À… được, có dịp sẽ ủng hộ.”
Tôi mỉm cười, gật đầu, rồi quay người rời đi.
Không ngờ, vừa ra khỏi cửa đã chạm mặt mẹ Hứa.
Bà nhìn tôi một lượt, không nói lời nào, chỉ lặng lẽ bước qua.
Sau buổi tiệc, thái độ của bà thay đổi rõ rệt.
Bà không còn cố ý bắt bẻ tôi, ăn món nào vừa miệng còn khen một câu:
“Món này ngon, sau làm lại nhé.”
Dần dần, tôi nhận ra mẹ Hứa không hề cứng rắn như vẻ ngoài.
Chồng bà mất sớm, bà bận rộn lo công ty, không có thời gian bên con.
Giờ quan hệ mẹ con xa cách, bà chỉ biết dùng cách “mạnh mẽ” để quan tâm.
Một người phụ nữ mạnh mẽ đến vậy, rốt cuộc cũng chỉ là người mẹ không biết cách yêu con.
Bà cũng nhận ra, kỹ năng nấu nướng và sắp xếp của tôi không phải vì theo đuổi Hứa Ngạo mà có.
Tối ngày thứ bảy, bà nói với tôi:
“Lục Tình, cô không phải vì con trai tôi mà đến, nhưng nếu cứ ở cạnh nó sẽ chỉ rước thêm phiền phức. Cô đi nói rõ với nó đi, từ nay hãy theo tôi làm việc.”
Với tôi, đây đúng là kết cục tốt nhất có thể.
8
Mấy ngày nay, điện thoại tôi gần như bị Hứa Ngạo gọi nổ tung.
Hẹn anh ta ra gặp, anh vừa thấy tôi đã vội hỏi: “Tuần nàycô em đi đâu vậy? Là vì chuyện tôi thu mua công ty của cô nên cô giận à?”
Hứa Ngạo rõ ràng là nhận được tin nhắn mời của tôi rồi vội vã chạy đến, chỉ mặc mỗi sơ mi với quần tây. Nếu tôi không nhìn nhầm thì nút áo còn cài lệch nữa.
Tôi không giấu: “Là mẹ anh thuê tôi đi làm việc cho bà ấy rồi.”
“Cái gì?” Hứa Ngạo nhíu mày, “Bà ấy có ý gì đây? Không cho cô qua lại với tôi à? Thật là nhiều chuyện!”
Tôi gãi đầu, đúng là giữa hai mẹ con này khúc mắc không nhỏ.
Trong truyện gốc cũng không nói rõ, sau khi “bạch nguyệt quang” nữ phụ rời đi thì quan hệ mẹ con họ thế nào.
Nhìn hiện tại thì chắc chắn chẳng khá hơn bao nhiêu.
Tôi không nhịn được mà lên tiếng đỡ lời cho mẹ Hứa: “Mẹ anh không có ý đó đâu, chỉ là sợ tôi làm việc bên cạnh anh sẽ bị người khác dị nghị nên mới thuê tôi về.”
Nhưng Hứa Ngạo vẫn không giãn được đôi mày: “Cô đừng bênh bà ấy! Tôi quá hiểu bà rồi!”
Ừ thì, hai mươi năm mâu thuẫn, đâu phải vài câu là xong.
Tôi nói tiếp: “Lần này tôi chỉ muốn nói rõ với anh, từ nay tôi sẽ làm việc cho mẹ anh, mong anh thông cảm.”
Hứa Ngạo trừng mắt: “Tại sao? Bà ấy trả lương cao hơn à?”
Khụ khụ, đúng là một phần lý do đấy.
“Chẳng phải cô đến đây vì thích tôi sao? Sao lại bỏ đi dễ vậy?”
Thật ra thì tôi đúng là đến để “công lược” anh, khiến anh để ý mình, mà mục tiêu đó tôi đã hoàn thành theo một cách khác rồi.
Tất nhiên, chuyện này không thể nói thẳng.
Tôi đành nghiêm mặt: “Một người giúp việc trẻ ở cạnh một người đàn ông trẻ, lại xuất sắc như anh, rất dễ khiến người ta hiểu lầm. Nghề này không có gì sai, chỉ là định kiến xã hội khiến tôi không thể tiếp tục được.”
Nghe đến đây, vẻ mặt anh lộ ra chút hối hận, chắc nhớ ra bản thân từng nghĩ giống vậy.
Tôi nói tiếp: “Nhưng tôi tin rằng, chỉ cần có nền tảng tương xứng với năng lực của mình, thì sẽ chẳng ai dám chê trách nữa.”
Vừa dứt lời, tôi thấy trong mắt anh lóe lên ánh nhìn cảm động.
Chưa kịp hiểu chuyện gì, anh bỗng nghiêm túc nói:
“Xin lỗi, tôi không ngờ cô lại thích tôi đến vậy. Thì ra công ty kia là vì tôi mà lập ra! Lỗi do tôi không phân rõ trắng đen mà giận dỗi, cô còn chịu làm tất cả chỉ để được ở lại bên tôi, trước giờ là tôi hiểu lầm cô rồi.”
???
Khoan đã, tôi có nói là vì muốn ở bên anh đâu nhỉ?
Rồi đột nhiên anh đổi sắc mặt, như thể vừa phải hy sinh điều gì to tát lắm, nói với vẻ đau khổ:
“Vậy… thỉnh thoảng tôi về ăn ké cơm cũng được chứ?”
Đôi mắt phượng sáng long lanh của anh mở to, ánh nhìn vừa ấm vừa nũng nịu, cứ như con chuồn chuồn nhỏ đang năn nỉ.
Tôi không nhịn được, bật cười: “Được.”
Hệ thống gào lên trong đầu tôi: “Được cái gì mà được! Cô gian lận! Cô chưa ra nước ngoài, vẫn còn gặp được nam chính đó!”
Tôi thở dài: “Nhưng mẹ nam chính thích ăn đồ tôi nấu, không chịu để tôi đi thì sao?”
Hệ thống cứng họng: “Cô!”
Tôi bình thản nói tiếp: “Giờ thời buổi nào rồi, ra nước ngoài vẫn liên lạc được mà.”
Tình Yêu Mùa Hạ
Tôi còn thương lượng với nó: “Hay là thế này nhé, nam chính chỉ thỉnh thoảng về ăn cơm thôi, cậu lo việc của cậu, coi như không thấy cũng được mà.”
Tôi tiếp tục PUA hệ thống: “Tính cách nam chính là do cậu chọn đấy nhé, vừa tự luyến vừa kiêu ngạo. Cậu nên tự xem lại đi, đừng cứ trách tôi làm không đúng.”
Hệ thống nghẹn họng: “Cô, cô… Sau này cô phải hoàn thành nhiệm vụ phá hoại tình cảm của nam nữ chính đấy!”
Tôi vui vẻ đồng ý: “Dĩ nhiên rồi.”