11
Chiều hôm sau, Hứa Ngạo đích thân lái xe đến đón tôi về biệt thự nhà họ Hứa.
Sau ba năm tiếp xúc, anh cũng hiểu rõ tôi không có chút tình cảm nam nữ nào với anh.
Từ đó về sau, anh không còn tỏ ra kiểu “tự luyến nam chính” như hồi mới quen nữa.
Bây giờ Hứa Ngạo đã tốt nghiệp đại học, đang bắt đầu tiếp quản công việc ở công ty gia đình.
Khí chất anh ta cũng trầm ổn hơn nhiều.
Phải công nhận, khi bớt tự luyến đi, anh mới thật sự có dáng dấp của một nam chính.
“Tặng anh quà sinh nhật nè, Hứa Ngạo, sinh nhật vui vẻ nhé!”
Tôi đưa anh cái móc điện thoại hình con ch.ó nhỏ mà tôi mua bừa ở sạp hàng rong, chỉ là nhìn thấy liền nghĩ ngay đến anh.
Hứa Ngạo nhận lấy, mặt đầy chán ghét: “Cái gì đây? Xấu chếc đi được.”
Tôi cạn lời, vừa định rút lại quà của mình.
Anh vội nhét luôn vào túi, nói: “Xấu thì xấu, người tặng dễ thương là được rồi.”
Khóe miệng tôi giật giật, thằng nhóc này giờ biết nói mấy câu trơn tru quá ha.
Vừa đến biệt thự, tôi chào hỏi mẹ Hứa rồi chui ngay vào bếp.
Đang giữa buổi tiệc, Hứa Ngạo đột nhiên xuất hiện trong bếp tìm tôi:
“Lục Tình, xin lỗi, cô lại bị liên lụy rồi.”
Tôi đang bận chuẩn bị món ăn, tay chân không kịp nghỉ, chẳng hiểu anh nói gì.
Theo hướng anh ra hiệu, tôi nhìn điện thoại,
Chỉ một giây, gân xanh trên thái dương tôi đã nổi lên.
Hot search Weibo: [Người thừa kế nhà họ Hứa đưa bạn gái về ra mắt, nghi sắp có tin mừng?]
Ảnh chụp ngay trước biệt thự nhà họ Hứa, lúc tôi bước xuống từ xe của anh.
Còn có người đào luôn thông tin cá nhân của tôi.
Phần bình luận toàn kiểu: [Lọ Lem ngoài đời thật kìa!]
Hứa Ngạo thấy sắc mặt tôi càng lúc càng đen, liền cuống quýt nói:
“Tôi sẽ lập tức đăng bài đính chính!”
Tôi hít sâu: “Không cần đâu, chuyện này tôi tự xử lý được. Tôi phải quay lại làm tiếp đã.”
Giờ việc quan trọng là buổi tiệc diễn ra suôn sẻ, đó mới là trách nhiệm của tôi.
Anh vẫn lo: “Không cần tôi đăng thông báo thật sao?”
Tôi bật cười: “Không cần, anh đâu còn là ông chủ của tôi nữa.”
Mười giờ đêm, tiệc kết thúc, khách khứa đã về hết, tôi mới mở lại điện thoại.
Tin đồn đã bùng nổ, ngay cả bài viết cũ trên diễn đàn trường cũng bị đào lại.
Trên Weibo, hình tượng của tôi từ “Cô bé Lọ Lem” biến thành “con ả simp lỏ cấp cao”, phần bình luận đầy rẫy lời chế giễu:
[Ha, theo đuổi người ta kiên trì mấy năm, quả nhiên có thành quả.]
[Thiếu gia nhà giàu cũng sợ bị đeo bám mà.]
[Liếm đến cuối cùng, cái gì cũng có.]
Trong cả dòng công kích, thỉnh thoảng có vài bình luận bênh vực:
[Nhưng Hứa Ngạo từng nói cô gái này chỉ là người giúp việc. Người ta còn tự mở công ty, giỏi chứ sao.]
Chưa kịp vài phút, đã có người phản bác:
[Ngây thơ quá, ai mà để một người giúp việc ở mãi ba năm?]
[Đúng rồi đó, mà lại còn trẻ đẹp thế kia, chắc chắn có ý đồ.]
[Có đại gia như nhà họ Hứa chống lưng, ai mà chẳng mở được công ty!]
Khi tôi đang xem bình luận, điện thoại reo, là Bạch Giao.
“Lục Tình, cô ổn chứ?”
Cô ấy cũng thấy tin rồi.
Tôi bình tĩnh hỏi: “Không sao, có chuyện gì à?”
Cô tức giận: “Đừng bực nhé, tôi học luật không uổng đâu! Đám người này vu khống cô, có thể kiện được đó! Yên tâm, tôi đi tìm luật sư giỏi giúp cô!”
Thực ra lúc đầu tôi cũng giận, nhưng nghĩ lại, chuyện này, chẳng phải là cơ hội sao?
“Tôi không giận nữa rồi.”
Bạch Giao ngạc nhiên: “Hả? Cô giận đến lú luôn à?”
Tôi cười: “Không, tôi đang nghĩ… chuyện đang hot thế này, chẳng phải cơ hội quảng bá cho công ty sao?”
Bạch Giao sững người: “Hả? Trời ơi, đầu óc sự nghiệp đáng sợ thật đó!”
12
Đêm đó, tôi lập ngay tài khoản cá nhân, chia sẻ lại tin đang hot.
Tôi viết:
[Cá nhân tôi vẫn độc thân, nấu ăn cũng tàm tạm. Có lẽ các ‘ông bà chủ’ thích tôi là do khẩu vị. Sau này tôi sẽ chia sẻ bí quyết nấu ăn cho mọi người nhé!]
Người ta thích hóng hớt, cản cũng không được.
Thay vì tránh né, tôi chọn đối mặt luôn.
Bài đăng vừa lên, đã thu hút vô số bình luận, người thì nghi ngờ, người lại khen ngợi.
Tôi chưa kịp phản ứng thì lượng theo dõi đã tăng ch.óng mặt.
Tôi tận dụng luôn độ hot, “mượn” mấy bức ảnh món ăn mà Bạch Giao hay khoe trong nhóm khách hàng, rồi đăng thêm một bài:
[Đặc sản nhà Tình Giao, đảm bảo chất lượng!]
Phần bình luận rộn ràng:
[Chủ bài tự tin ghê!]
Tình Yêu Mùa Hạ
[Tâm lý tốt thật, like cho chị!]
[Trông ngon quá, làm hướng dẫn đi chị ơi!]
Có cả khách hàng thật vào xác nhận chất lượng dịch vụ, chẳng ai còn nhắc đến mấy tin đồn kia nữa.
Chỉ sau một đêm, tài khoản của tôi tăng mấy chục ngàn lượt theo dõi.
Thái độ bình thản của tôi khiến nhiều người chú ý và bắt đầu nghi ngờ tính xác thực của tin đồn.
Không lâu sau, Hứa Ngạo dùng tài khoản chính chủ chia sẻ lại bài đăng món ăn của tôi:
[Đã được nếm thử, quả thật rất ngon.]
Thế là chẳng ai còn để ý đến scandal cũ nữa, thậm chí hashtag #HứaNgạoCũngNóiNgon# leo lên top.
Trang công ty cũng nhờ đó mà nhiều người vào bình luận:
[Tôi cũng muốn thử món mà nhà giàu khen ngon đây!]
Thấy công ty được hưởng lợi, sáng hôm sau tôi vui không tả nổi.
Hứa Ngạo hỗ trợ PR miễn phí, tôi đương nhiên mừng hết cỡ.
Nhưng khi tôi mở đi mở lại Weibo mà vẫn không tải được, đành gác lại đi rửa mặt.
Đến khi tôi biết chuyện gì khiến Weibo “nổ tung” thật sự, là vì Hứa Ngạo lại chia sẻ bài đầu tiên của tôi, kèm dòng:
[Thông tin xác thực, tôi vẫn đang theo đuổi cô ấy. Xin đừng nhìn nghề nghiệp bằng ánh mắt định kiến.]
Ngay lập tức, phần bình luận của tôi tê liệt hoàn toàn.
Mấy chuyện này, tôi đều biết sau đó.
“Cốc cốc.” tiếng gõ cửa vang lên.
Tôi ngậm bàn chải đ.á.n.h răng, lê dép ra mở cửa.
Vừa mở, một bó hoa hồng to đùng dí ngay vào mặt tôi.
“ Lục Tình, chào buổi sáng. Hôm nay là ngày đầu tiên anh chính thức theo đuổi em.”
Tôi há miệng đầy bọt kem, nhìn anh nghi ngờ: “Hứa Ngạo, hôm nay đâu phải Cá tháng Tư?”
Anh mặc vest chỉn chu, mặt hơi cứng, hỏi: “Em chưa xem Weibo của anh à?”
Tôi vò đầu: “Weibo gì cơ?”
Anh thở dài, má đỏ ửng lên: “Không có gì… Lục Tình, anh chỉ muốn nói anh thích em. Anh có thể theo đuổi em được không?”
Tôi nhìn anh, không thấy dấu hiệu đùa giỡn nào.
Rồi cúi xuống nhìn lại bộ đồ ngủ rộng thùng thình của mình, bất đắc dĩ đáp: “Không phải là không được, nhưng… anh có thể đợi tôi thay đồ rồi nói lại không?”
Hứa Ngạo nghe xong mừng rỡ: “Được được được, tôi đợi ngay ngoài này, em mau đi đi!”
Nói xong, anh đẩy tôi vào nhà rồi đóng cửa lại.
“Cạch.”
Tôi bị nhốt trong phòng, nhìn cánh cửa đóng c.h.ặ.t, thật ra rất muốn nói: “Anh cũng có thể vào ngồi đợi mà.”
Ngay lúc đó, giọng anh vọng từ ngoài vào:
“Mẹ ơi, mẹ yên tâm! Con chắc chắn sẽ rước con dâu về, sẽ không để ai cướp mất đâu, cũng không quên bánh đậu đỏ của mẹ đâu!”
Tôi nhún vai, thế này thì chẳng cần mời anh vô nhà nữa.
Trong lúc rửa mặt, tôi mở lại phần bình luận Weibo, nhìn thấy một dòng khiến tôi mỉm cười:
[Không nghề nào đáng bị định kiến cả. Nghề nghiệp vốn không có giới hạn tuổi hay giới tính, chỉ có con người mới mang định kiến.]
Tôi bấm “thích” cho bình luận đó.
Chiều hôm sau, Hứa Ngạo đích thân lái xe đến đón tôi về biệt thự nhà họ Hứa.
Sau ba năm tiếp xúc, anh cũng hiểu rõ tôi không có chút tình cảm nam nữ nào với anh.
Từ đó về sau, anh không còn tỏ ra kiểu “tự luyến nam chính” như hồi mới quen nữa.
Bây giờ Hứa Ngạo đã tốt nghiệp đại học, đang bắt đầu tiếp quản công việc ở công ty gia đình.
Khí chất anh ta cũng trầm ổn hơn nhiều.
Phải công nhận, khi bớt tự luyến đi, anh mới thật sự có dáng dấp của một nam chính.
“Tặng anh quà sinh nhật nè, Hứa Ngạo, sinh nhật vui vẻ nhé!”
Tôi đưa anh cái móc điện thoại hình con ch.ó nhỏ mà tôi mua bừa ở sạp hàng rong, chỉ là nhìn thấy liền nghĩ ngay đến anh.
Hứa Ngạo nhận lấy, mặt đầy chán ghét: “Cái gì đây? Xấu chếc đi được.”
Tôi cạn lời, vừa định rút lại quà của mình.
Anh vội nhét luôn vào túi, nói: “Xấu thì xấu, người tặng dễ thương là được rồi.”
Khóe miệng tôi giật giật, thằng nhóc này giờ biết nói mấy câu trơn tru quá ha.
Vừa đến biệt thự, tôi chào hỏi mẹ Hứa rồi chui ngay vào bếp.
Đang giữa buổi tiệc, Hứa Ngạo đột nhiên xuất hiện trong bếp tìm tôi:
“Lục Tình, xin lỗi, cô lại bị liên lụy rồi.”
Tôi đang bận chuẩn bị món ăn, tay chân không kịp nghỉ, chẳng hiểu anh nói gì.
Theo hướng anh ra hiệu, tôi nhìn điện thoại,
Chỉ một giây, gân xanh trên thái dương tôi đã nổi lên.
Hot search Weibo: [Người thừa kế nhà họ Hứa đưa bạn gái về ra mắt, nghi sắp có tin mừng?]
Ảnh chụp ngay trước biệt thự nhà họ Hứa, lúc tôi bước xuống từ xe của anh.
Còn có người đào luôn thông tin cá nhân của tôi.
Phần bình luận toàn kiểu: [Lọ Lem ngoài đời thật kìa!]
Hứa Ngạo thấy sắc mặt tôi càng lúc càng đen, liền cuống quýt nói:
“Tôi sẽ lập tức đăng bài đính chính!”
Tôi hít sâu: “Không cần đâu, chuyện này tôi tự xử lý được. Tôi phải quay lại làm tiếp đã.”
Giờ việc quan trọng là buổi tiệc diễn ra suôn sẻ, đó mới là trách nhiệm của tôi.
Anh vẫn lo: “Không cần tôi đăng thông báo thật sao?”
Tôi bật cười: “Không cần, anh đâu còn là ông chủ của tôi nữa.”
Mười giờ đêm, tiệc kết thúc, khách khứa đã về hết, tôi mới mở lại điện thoại.
Tin đồn đã bùng nổ, ngay cả bài viết cũ trên diễn đàn trường cũng bị đào lại.
Trên Weibo, hình tượng của tôi từ “Cô bé Lọ Lem” biến thành “con ả simp lỏ cấp cao”, phần bình luận đầy rẫy lời chế giễu:
[Ha, theo đuổi người ta kiên trì mấy năm, quả nhiên có thành quả.]
[Thiếu gia nhà giàu cũng sợ bị đeo bám mà.]
[Liếm đến cuối cùng, cái gì cũng có.]
Trong cả dòng công kích, thỉnh thoảng có vài bình luận bênh vực:
[Nhưng Hứa Ngạo từng nói cô gái này chỉ là người giúp việc. Người ta còn tự mở công ty, giỏi chứ sao.]
Chưa kịp vài phút, đã có người phản bác:
[Ngây thơ quá, ai mà để một người giúp việc ở mãi ba năm?]
[Đúng rồi đó, mà lại còn trẻ đẹp thế kia, chắc chắn có ý đồ.]
[Có đại gia như nhà họ Hứa chống lưng, ai mà chẳng mở được công ty!]
Khi tôi đang xem bình luận, điện thoại reo, là Bạch Giao.
“Lục Tình, cô ổn chứ?”
Cô ấy cũng thấy tin rồi.
Tôi bình tĩnh hỏi: “Không sao, có chuyện gì à?”
Cô tức giận: “Đừng bực nhé, tôi học luật không uổng đâu! Đám người này vu khống cô, có thể kiện được đó! Yên tâm, tôi đi tìm luật sư giỏi giúp cô!”
Thực ra lúc đầu tôi cũng giận, nhưng nghĩ lại, chuyện này, chẳng phải là cơ hội sao?
“Tôi không giận nữa rồi.”
Bạch Giao ngạc nhiên: “Hả? Cô giận đến lú luôn à?”
Tôi cười: “Không, tôi đang nghĩ… chuyện đang hot thế này, chẳng phải cơ hội quảng bá cho công ty sao?”
Bạch Giao sững người: “Hả? Trời ơi, đầu óc sự nghiệp đáng sợ thật đó!”
12
Đêm đó, tôi lập ngay tài khoản cá nhân, chia sẻ lại tin đang hot.
Tôi viết:
[Cá nhân tôi vẫn độc thân, nấu ăn cũng tàm tạm. Có lẽ các ‘ông bà chủ’ thích tôi là do khẩu vị. Sau này tôi sẽ chia sẻ bí quyết nấu ăn cho mọi người nhé!]
Người ta thích hóng hớt, cản cũng không được.
Thay vì tránh né, tôi chọn đối mặt luôn.
Bài đăng vừa lên, đã thu hút vô số bình luận, người thì nghi ngờ, người lại khen ngợi.
Tôi chưa kịp phản ứng thì lượng theo dõi đã tăng ch.óng mặt.
Tôi tận dụng luôn độ hot, “mượn” mấy bức ảnh món ăn mà Bạch Giao hay khoe trong nhóm khách hàng, rồi đăng thêm một bài:
[Đặc sản nhà Tình Giao, đảm bảo chất lượng!]
Phần bình luận rộn ràng:
[Chủ bài tự tin ghê!]
Tình Yêu Mùa Hạ
[Tâm lý tốt thật, like cho chị!]
[Trông ngon quá, làm hướng dẫn đi chị ơi!]
Có cả khách hàng thật vào xác nhận chất lượng dịch vụ, chẳng ai còn nhắc đến mấy tin đồn kia nữa.
Chỉ sau một đêm, tài khoản của tôi tăng mấy chục ngàn lượt theo dõi.
Thái độ bình thản của tôi khiến nhiều người chú ý và bắt đầu nghi ngờ tính xác thực của tin đồn.
Không lâu sau, Hứa Ngạo dùng tài khoản chính chủ chia sẻ lại bài đăng món ăn của tôi:
[Đã được nếm thử, quả thật rất ngon.]
Thế là chẳng ai còn để ý đến scandal cũ nữa, thậm chí hashtag #HứaNgạoCũngNóiNgon# leo lên top.
Trang công ty cũng nhờ đó mà nhiều người vào bình luận:
[Tôi cũng muốn thử món mà nhà giàu khen ngon đây!]
Thấy công ty được hưởng lợi, sáng hôm sau tôi vui không tả nổi.
Hứa Ngạo hỗ trợ PR miễn phí, tôi đương nhiên mừng hết cỡ.
Nhưng khi tôi mở đi mở lại Weibo mà vẫn không tải được, đành gác lại đi rửa mặt.
Đến khi tôi biết chuyện gì khiến Weibo “nổ tung” thật sự, là vì Hứa Ngạo lại chia sẻ bài đầu tiên của tôi, kèm dòng:
[Thông tin xác thực, tôi vẫn đang theo đuổi cô ấy. Xin đừng nhìn nghề nghiệp bằng ánh mắt định kiến.]
Ngay lập tức, phần bình luận của tôi tê liệt hoàn toàn.
Mấy chuyện này, tôi đều biết sau đó.
“Cốc cốc.” tiếng gõ cửa vang lên.
Tôi ngậm bàn chải đ.á.n.h răng, lê dép ra mở cửa.
Vừa mở, một bó hoa hồng to đùng dí ngay vào mặt tôi.
“ Lục Tình, chào buổi sáng. Hôm nay là ngày đầu tiên anh chính thức theo đuổi em.”
Tôi há miệng đầy bọt kem, nhìn anh nghi ngờ: “Hứa Ngạo, hôm nay đâu phải Cá tháng Tư?”
Anh mặc vest chỉn chu, mặt hơi cứng, hỏi: “Em chưa xem Weibo của anh à?”
Tôi vò đầu: “Weibo gì cơ?”
Anh thở dài, má đỏ ửng lên: “Không có gì… Lục Tình, anh chỉ muốn nói anh thích em. Anh có thể theo đuổi em được không?”
Tôi nhìn anh, không thấy dấu hiệu đùa giỡn nào.
Rồi cúi xuống nhìn lại bộ đồ ngủ rộng thùng thình của mình, bất đắc dĩ đáp: “Không phải là không được, nhưng… anh có thể đợi tôi thay đồ rồi nói lại không?”
Hứa Ngạo nghe xong mừng rỡ: “Được được được, tôi đợi ngay ngoài này, em mau đi đi!”
Nói xong, anh đẩy tôi vào nhà rồi đóng cửa lại.
“Cạch.”
Tôi bị nhốt trong phòng, nhìn cánh cửa đóng c.h.ặ.t, thật ra rất muốn nói: “Anh cũng có thể vào ngồi đợi mà.”
Ngay lúc đó, giọng anh vọng từ ngoài vào:
“Mẹ ơi, mẹ yên tâm! Con chắc chắn sẽ rước con dâu về, sẽ không để ai cướp mất đâu, cũng không quên bánh đậu đỏ của mẹ đâu!”
Tôi nhún vai, thế này thì chẳng cần mời anh vô nhà nữa.
Trong lúc rửa mặt, tôi mở lại phần bình luận Weibo, nhìn thấy một dòng khiến tôi mỉm cười:
[Không nghề nào đáng bị định kiến cả. Nghề nghiệp vốn không có giới hạn tuổi hay giới tính, chỉ có con người mới mang định kiến.]
Tôi bấm “thích” cho bình luận đó.