Chương 6
 
"Kỷ tổng phải không?"
 
"Hợp đồng thuê nhà của các anh đã hết hạn, lại còn quá hạn một tuần chưa thanh toán. Mời các anh dọn đi."
 
"Nếu không hợp tác, chúng tôi có thể cưỡng chế."
 
Lúc này Kỷ Phạm mới thật sự hoảng.
 
Gần đây công ty liên tiếp xảy ra vấn đề, nhất thời đúng là không xoay ra được nhiều tiền mặt như vậy.
 
Bán tài sản cố định?
 
Không kịp.
 
"Ngay cả tiền thuê cũng không trả nổi, Kỷ tổng… anh còn nghĩ mình đủ tư cách gọi vốn sao?"
 
Môi giới trực tiếp xông vào.
 
Kỷ Phạm muốn cản, nhưng người bên kia quá đông.
 
Còn nhân viên… đa số chỉ đứng xem náo nhiệt, không ai giúp.
 
Kỷ Phạm tận mắt nhìn văn phòng bị dọn sạch từng chút một.
 
Bảy năm nỗ lực… tan thành mây khói.
 
Tâm lý anh ta hoàn toàn sụp đổ.
 
"Lâm Thừa Nguyệt, cô có tư cách gì trách tôi! Yêu nhau bảy năm, cô chẳng phải cũng giấu thân phận với tôi sao?"
 
Chưa kịp để tôi nói, trợ lý đã lên tiếng thay:
 
"Chủ tịch Lâm luôn muốn tiểu thư về tiếp quản gia nghiệp, nhưng tiểu thư lại nói muốn giúp anh đứng vững trước."
 
"Kỷ tổng, nếu chuyện lần này không xảy ra, Chủ tịch Lâm đã định sắp xếp cho hai người kết hôn, giao Lâm thị cho hai người quản lý rồi."
 
Kỷ Phạm lảo đảo, lùi lại hai bước, sắc mặt càng trắng bệch.
 
Lâm thị là cơ nghiệp nhà tôi đã gây dựng suốt ba đời.
 
Dù Kỷ Phạm cố gắng cả đời… cũng không đạt tới tầm đó.
 
Cơ hội vốn đã đặt trước mặt anh ta.
 
Chính anh ta… tự tay đ.á.n.h mất.
 
"Thừa Nguyệt, anh sai rồi…"
 
"300 nghìn tệ đó… là anh tham làm muốn miễn tiền thuê sau này… anh sai rồi."
 
"Em cho anh thêm một cơ hội được không?"
 
Tôi dời ánh mắt, không nói gì.
 
Anh ta lại quay sang trút giận lên Chu Vũ:
 
"Đều tại cô!! Nếu không phải cô lúc đó phát điên lên nhắc chuyện này, tôi sao lại đi sai đường? Một thực tập sinh như cô, tự nhiên đi soi giám đốc tài chính làm gì?"
 
Chu Vũ sững sờ:
 
"Thế nào là tại tôi? Chính anh tham lam còn muốn đổ lỗi cho tôi! Trong phòng họp chẳng phải anh cũng đồng ý sao? Tôi chỉ là thực tập sinh, sao có thể biết cô ấy là bạn gái anh! Anh nói sớm là tiền thuê không phải xong rồi à!"
 
Chu Vũ lập tức đổi thái độ, nhìn tôi với vẻ lấy lòng rõ rệt:
 
"Chị Thừa Nguyệt, em sai rồi, ban đầu em thật sự không biết."
 
"Không biết thì không có tội mà, chị tha cho em một lần được không? Sau này em sẽ tránh xa Kỷ Phạm, đi theo chị, làm thư ký cho chị được không?"
 
Tôi bật cười.
 
Cô ta mới là người mặt dày nhất.
 
"Chu Vũ, cô quên rồi sao?"
 
"Cô thua cược… phải rời khỏi ngành này mãi mãi."
 
Cô ta sắp khóc, kéo tôi cầu xin đủ kiểu.
 
Thấy tôi không lay chuyển, liền quay sang giả đáng thương:
 
"Chị đang ỷ thế h.i.ế.p người! Tôi sẽ lên mạng bóc phốt chị!"
 
Tôi lười đôi co, trực tiếp nhìn trợ lý:
 
"Chu Vũ này nhớ kỹ, cấm cửa trong ngành."
 

 
Trợ lý gật đầu.
 
Chu Vũ thì lăn lộn ăn vạ.
 
Nhưng lần này… các đồng nghiệp lại bắt đầu nói lời công bằng.
 
"Chu Vũ, hôm đó bọn tôi đều nghe thấy cô với Lâm tổng cá cược, cô còn nói nếu Lâm tổng thua thì phải rời công ty."
 
"Đúng vậy, bọn tôi đều nghe hết! Dạo này cô toàn bắt nạt Lâm tổng, chúng tôi đều có thể làm chứng."
 
"Nếu không phải tại cô, công ty đã gọi vốn thành công rồi, biết đâu còn lên sàn nữa!"
 
Mỗi người một câu.
 
Chu Vũ hoàn toàn không thể phản bác, cuối cùng khóc lóc chạy đi.
 
Kỷ Phạm thì thất hồn lạc phách.
 
Việc ông ty phá sản… chỉ còn là vấn đề thời gian.
 
Đám đồng nghiệp thấy gió đổi chiều, lại bắt đầu quay sang lấy lòng tôi.
 
Mấy sinh viên mới do tôi dẫn đầu tiên chạy tới:
 
"Chị Lâm, thời gian qua làm việc với cô ta bọn em uất ức c.h.ế.t đi được, vẫn là chị tốt hơn."
 
Tiểu Vương vẫn tiếp tục kể khổ:
 
"Lâm tổng, chị biết hoàn cảnh gia đình em mà, mẹ em còn nằm viện, ngày nào cũng cần tiền… em không thể mất việc, chị dẫn em đi cùng được không?"
 
Chị Lưu cũng chen vào:
 
"Xin lỗi Lâm tổng, lúc đó tôi… bị ma xui quỷ khiến."
 
Tôi giữ nụ cười lịch sự nhưng xa cách:
 
"Không sao."
 
"Dù sao cũng chỉ là đồng nghiệp cũ, sau này cũng không còn gặp lại."
 
Nói xong, tôi lên xe rời đi.
 
Loại người như vậy cả đời này cũng không có lần thứ hai được làm việc với tôi.
 
Ba tôi nghe chuyện tôi xử lý dứt khoát, lại chuyển thêm mấy chục triệu cho tôi.
 
"Làm tốt lắm, đi nghỉ ngơi một thời gian đi, nào khỏe thì tiếp quản công ty."
 
Tôi chuẩn bị đi du lịch châu Âu để thư giãn.
 
Trước khi đi, Kỷ Phạm vẫn không ngừng quấy rầy tôi.
 
Chặn một số… lại xuất hiện một số mới.
 
"Thừa Nguyệt, chúng ta gặp nhau một lần được không?"
 

 
Tôi đồng ý gặp Kỷ Phạm.
 
Anh ta hẹn tôi ở quán ăn mà chúng tôi từng thường xuyên đến sau khi tốt nghiệp.
 
Khi tôi đến, anh ta đang ngồi thất thần.
 
Thấy tôi, anh ta cố gắng ngồi thẳng lưng.
 
"Em đến rồi."
 
"Anh muốn nói gì?" - tôi đi thẳng vào vấn đề.
 
Yết hầu anh ta chuyển động, nhìn tôi một lúc rồi mới chậm rãi nói:
 
"Thừa Nguyệt… là anh sai."
 
"Anh đã quên mất bản tâm."
 
"Thấy em ngày càng giỏi… anh lại nảy sinh đố kỵ."
 
"Anh sợ em vượt qua anh, sợ nhân viên không nghe lời anh… nên mới trước mặt mọi người vu oan cho em."
 
"Còn Chu Vũ… anh với cô ta thật sự không có gì."
 
"Chỉ là cô ta có dã tâm, dám nói… nên anh…"
 
Anh ta không nói tiếp.
 
Tôi tiếp lời:
 
"Nên anh lợi dụng cô ta."
 
Kỷ Phạm đẩy gọng kính, vẻ mặt có chút xấu hổ.
 
"Xin lỗi."
 
"Về nhà rồi anh mới phát hiện… em đã dọn đi."
 
"Thừa Nguyệt, là anh trộn lẫn công việc với tình cảm… anh sai rồi, em có thể…"
 
"Không thể."
 
Tôi cắt ngang.
 
"Anh không phải biết sai."
 
"Mà là công ty phá sản… nên anh bắt đầu sợ."
 
"Sau này đừng liên lạc nữa."
 
Tôi đứng dậy rời đi.
 
Ba ngày sau, bay sang châu Âu.
 
Việc công ty của Kỷ Phạm phá sản, cũng trở thành câu chuyện nổi tiếng trong giới.
 
Không chỉ mất tiền… mà còn mất luôn danh tiếng.
 
Anh ta và Chu Vũ đều có kết cục giống nhau là không ai dám nhận.
 
Cuối cùng chỉ có thể đi bán bánh rán ngoài đường để trả nợ.
 
Nghe nói sau đó Chu Vũ gặp anh ta ở quầy hàng, còn lật luôn cả quầy lẫn người.
 
Nhưng tất cả… đều không còn liên quan đến tôi.
 
Tôi có tương lai tốt hơn.
 
Còn họ… thì chưa chắc.
 
HẾT.


Bình luận
Bình luận mới nhất
Bình luận nổi bật
Bình luận mới nhất
Chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên
ĐĂNG KÝ