Văn án:
Lúc phát lì xì đầu năm, một thực tập sinh mới vào lại tố cáo tôi biển thủ công quỹ.
Cả công ty đều kinh ngạc nhìn tôi.
Cô ta ném ra một bản báo cáo tài chính lên bàn rồi đắc ý nói:
"Rõ ràng sếp đã chuyển cho chị 300 nghìn tệ, vậy mà mỗi người chúng tôi chỉ được 200 tệ tiền lì xì?"
"Công ty này cũng chỉ khoảng bốn mươi người, chị là giám đốc tài chính mà lại tự nuốt gần 290 nghìn tệ! Nếu chị không nhả tiền ra, tôi sẽ báo cảnh sát!"
Sếp thở dài, những đồng nghiệp khác cũng im lặng.
Dù sao thì ngoài cô thực tập sinh đó ra thì tất cả mọi người đều biết 300 nghìn tệ kia là tiền mà công ty chuyển cho tôi để trả chi phí mặt bằng văn phòng.
Và cả tòa nhà văn phòng này… đều là tài sản của tôi.
…
Chương 1
Phòng họp yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng gió điều hòa ù ù.
Chu Vũ đứng ở đầu bên kia của chiếc bàn dài, tay nắm c.h.ặ.t điện thoại, màn hình hướng ra ngoài, trên đó là ảnh chụp giao dịch chuyển khoản ngân hàng.
Cô ta trông đầy phẫn nộ, nhưng trong mắt lại lóe lên một tia hưng phấn.
Một kiểu hưng phấn khi nắm được điểm yếu lớn của cấp trên, chuẩn bị được chỉnh đốn nơi làm việc.
"Sếp chuyển cho chị 300 nghìn tệ mà chị chỉ phát lì xì cho mỗi người có 200 tệ, vậy nên chị đã ăn chặn hơn 290 nghìn tiền hoa hồng đúng không?! Giám đốcc Lâm, chị là đang tham ô tiền mồ hôi nước mắt của mọi người đấy chị biết không, lương tâm của chị rốt cuộc ở đâu!"
Lương tâm ở đâu à?
300 nghìn đó vốn là tiền công ty trả trước cho tôi tiền mặt bằng của năm sau.
Hơn nữa, theo kế hoạch ban đầu, công ty không có lì xì đầu năm.
200 tệ này là tiền tôi tự bỏ ra, chỉ muốn lấy chút may mắn cho mọi người mà thôi.
Suốt 5 năm nay, năm nào tôi cũng làm vậy, và mọi người đều biết rõ.
Tôi ngẩng đầu nhìn các đồng nghiệp.
Nhưng ngay khoảnh khắc tôi nhìn lên, những ánh mắt đang đặt trên người tôi lập tức tránh đi.
Tiểu Vương năm ngoái làm mất dự án 3 triệu, từng khóc lóc cầu xin tôi thì đang cúi đầu vẽ nguệch ngoạc gì đó trên giấy.
Mấy sinh viên mới tôi tự tay tuyển vào, dạy dỗ suốt một năm thì cũng cúi đầu, như đang mặc niệm cho tôi.
Lòng tôi lạnh đi chỉ trong một giây.
…
Tôi mặt không biểu cảm nhìn về Kỷ Phạm đang ngồi ghế chủ tọa.
"Kỷ tổng, anh nói sao?"
Kỷ Phạm là bạn trai tôi suốt bảy năm.
Nhưng mối quan hệ này trong công ty chưa từng được công khai.
Năm năm trước, sau khi tốt nghiệp đại học, anh ta một lòng muốn khởi nghiệp.
Tôi dốc toàn lực ủng hộ, không nói hai lời mà đã lấy tòa nhà văn phòng vị trí vàng được đứng tên mình cho anh ta dùng.
Tiền thuê chỉ bằng 30% giá thị trường.
Kỷ Phạm là người đầy tham vọng, làm việc cũng rất liều mạng.
Anh ta phụ trách kỹ thuật, tôi phụ trách kinh doanh, rất nhanh đã đưa công ty đi lên.
Năm năm qua, tôi không nhận một đồng lương nào, tất cả lợi nhuận đều đổ lại công ty.
Anh ta nói chờ công ty ổn định sẽ bù đắp cho tôi.
Nhưng ngay cả tiền điện nước của công ty cũng là tôi trả.
…
Chu Vũ sốt ruột dậm chân:
"Kỷ tổng~ em biết giám đốc Lâm là công thần của công ty, nhưng cũng không thể để chị ấy tự cao tự đại đến mức này chứ! Ngay cả lì xì đầu năm cũng dám tham ô, ai biết các dự án khác chị ta đã tham ô bao nhiêu!"
Tôi và Kỷ Phạm nhìn nhau.
Chỉ thấy anh ta càng lúc càng nhíu mày.
Cuối cùng chậm rãi nói:
"Giám đốc Lâm, không thể làm loạn trong công ty. Cô chủ động một chút, lấy tiền ra chia lại cho mọi người đi."
Tôi nghe thấy trong lòng mình có thứ gì đó “cạch” một tiếng.
Không phải vỡ.
Mà là… buông ra.
Giống như nắm tay siết quá lâu, cuối cùng cũng thả xuống.
Khớp ngón tay đã đau nhức nên… không cần cố nữa.
…
Năm năm trước là thời kỳ đầu khởi nghiệp,
Tôi vì một hợp đồng mà uống đến xuất huyết dạ dày.
Kỷ Phạm nhìn tôi đầy xót xa, nói sẽ đưa hết lợi nhuận công ty cho tôi, còn nói rằng đều là do anh ta chưa đủ giỏi, anh ta nói rằng mình có được một người vợ như tôi thì còn mong gì nữa.
Bây giờ tài sản của anh ta đã gần chạm mốc triệu tệ… thì lại lật lọng nói tôi tham ô.
…
Chu Vũ nhìn tôi như kẻ chiến thắng:
"Giám đốc Lâm, nếu chị vẫn không chịu trả tiền, thì tôi sẽ giúp chị báo cảnh sát."
Cô ta chống tay lên bàn, nhìn quanh một vòng, dáng vẻ đắc thắng:
"Hoặc chị có thể hỏi mọi người xem… có ai sẵn sàng bỏ lì xì để giữ chị lại không."
Phòng họp yên lặng đến mức kim rơi cũng có thể ghe thấy.
Tôi nhìn chị Lưu ngồi đối diện.
Ngày cuối của kỳ nghỉ Tết, chị ta còn nhắn tin ám chỉ chuyện lì xì, chê sếp keo kiệt.
Giờ lại cúi đầu thấp nhất.
Thấy tôi không nói, Chu Vũ như mất kiên nhẫn:
"Chắc 290 nghìn tệ kia đã bị chị tiêu hết rồi đúng không?! Nếu vậy thì đi nói chuyện với cảnh sát đi, dù sao với số tiền đó đã đủ cho chị ngồi tù mấy năm rồi đấy!"
Kỷ Phạm nhíu mày, dường như muốn ngăn cô ta.
Nhưng tôi lên tiếng trước:
"Không cần phiền vậy đâu."
Tôi nhìn Chu Vũ, giọng nhàn nhạt:
"Tôi sẽ trả lại tiền theo đúng đường chuyển khoản. Còn chia thế nào… không liên quan đến tôi."
Trong mắt Kỷ Phạm lóe lên một tia vui mừng.
Anh ta chỉ muốn nhân cơ hội này tiết kiệm tiền thuê sau này mà thôi.
Tôi bước thẳng ra khỏi phòng họp.
Vừa ra ngoài liền tìm một môi giới, ủy thác rằng mình sẽ cho thuê tòa nhà này.
Vị trí vàng này ai cũng tranh nhau nhận.
"Chị đẹp, chỗ này không lo không có người thuê! Em đảm bảo mỗi năm ít nhất cho chị 1 triệu tệ tiền thuê!"
Tôi quay đầu nhìn bóng lưng Kỷ Phạm đang ngồi trong phòng họp.
"Khách thuê hiện tại còn 10 ngày nữa hết hạn. Đến lúc đó anh cứ liên hệ họ yêu cầu gia hạn, cứ tính theo giá thị trường là được."
"Nếu họ gây chuyện, cứ báo cảnh sát rồi kiện họ xâm chiếm trái phép."
Kỷ Phạm lấy lại 300 nghìn.
Nhưng thứ anh ta mất đi… chắc chắn anh ta sẽ không ngờ tới đâu
…
Khoảng nửa tiếng sau, mọi người lục tục rời khỏi phòng họp, nói cười rôm rả.
Tiểu Vương chủ động rót nước cho Chu Vũ:
"Chu Vũ, lần này đúng là nhờ cậu mà tôi lại được chia hơn 8 nghìn rồi."
Chị Lưu liếc về phía tôi một cái, bắt đầu nói mỉa:
"Trước đây đúng là tôi nhìn nhầm người, rõ ràng là bị bán đi còn giúp người ta đếm tiền. Ai mà người có người tham ô của chúng ta nhiều như vậy, mà chúng ta còn phải biết ơn người ta nữa chứ, ha ha, lòng người hiểm ác thật."
Trong lòng tôi không có chút gợn sóng nào.
Người yêu bảy năm còn có thể quay lại đ.â.m sau lưng tôi thì huống chi chỉ là đồng nghiệp.
Tôi vào phòng trà lấy một cốc nước, bình tĩnh nhìn cơn sóng gió xoay quanh mình.
Không biết từ lúc nào, Kỷ Phạm đã đứng bên cạnh tôi.
"Thừa Nguyệt, chuyện này đều là vì công ty, anh cũng là làm theo nguyên tắc thôi, em đừng mang cảm xúc cá nhân."
Tôi gật đầu.
Kỷ Phạm dường như rất hài lòng với phản ứng của tôi.
"Anh biết mà, em trước giờ luôn biết gìn giữ đại cục."
Tôi không nói gì.
Anh ta lại nhìn về phía Chu Vũ đang cười nói giữa đám đông.
"Chu Vũ còn trẻ, cách xử lý có thể chưa khéo, nhưng nhìn ra được cô bé này thật lòng vì công ty."
"Cũng khá thông minh."
Tôi liếc Kỷ Phạm một cái.
Anh ta nhìn Chu Vũ, khóe môi hơi cong lên.
Tôi khẽ cười, đặt cốc nước xuống:
"Ừ, có thể đề bạt rồi."
Trong mắt Kỷ Phạm lóe lên một tia bất ngờ:
"Em cũng nghĩ vậy?"
Tôi gật đầu:
"Trẻ, thông minh, anh trực tiếp dẫn dắt, không bao lâu là có thể tự đảm đương được rồi."
Ánh mắt Kỷ Phạm sáng lên.
Tôi tưởng chủ đề này sẽ dừng lại ở đây.
Nhưng xem ra tôi vẫn đ.á.n.h giá thấp lòng người.
Lúc chuẩn bị rời đi, Kỷ Phạm bỗng gọi tôi lại.