Chương 2
Cô ta lại chỉ ra ban công, nơi có mấy bao tải khác.
“Còn lò xo tôi cũng không bỏ phí, tôi liên hệ với phòng sinh hoạt của khoa rồi, họ đang cần vật liệu làm cái gì đó kiểu như nghệ thuật sắp đặt… cũng xem như tận dụng phế liệu luôn.”
Tôi tức đến run người, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
“Ai cho cậu quyền động vào đồ của tôi?”
“Quyền?”
Chu Tình cười càng tươi hơn.
“Giang Vãn, tôi là đang giúp cậu, cũng là đang cứu vãn danh dự của cả ký túc xá chúng ta!”
“Cậu yên tâm, tôi làm việc rất chu toàn.”
Cô ta rút từ ngăn kéo ra một tờ đơn in sẵn, lắc lắc trước mặt tôi.
“Tôi đã lấy danh nghĩa hội sinh viên và trưởng phòng ký túc xá, nộp đơn lên cố vấn rồi. Xét thấy cậu tiêu tiền vô độ, nhận thức còn kém, đề nghị sau này học bổng và sinh hoạt phí của cậu đều do tôi quản lý.”
“Tôi sẽ giúp cậu lập kế hoạch chi tiêu chi tiết, giúp cậu hình thành thói quen tiết kiệm. Khi nào tư tưởng của cậu được chỉnh đốn lại, tôi sẽ trả tiền cho cậu.”
Cô ta vẫn đang đắm chìm trong ảo tưởng cán bộ sinh viên trừ hại cho dân, hoàn toàn không nhận ra sắc mặt tôi đã đen như đáy nồi.
“Không cần cảm ơn, đây là việc tôi nên làm.”
Tôi nhìn gương mặt méo mó vì hưng phấn của cô ta mà bật cười.
Tôi lấy điện thoại ra, ngay trước mặt cô ta, rõ ràng bấm ba con số.
“Alô, 110 phải không? Tôi muốn báo cảnh sát. Tôi bị trộm đồ, số tiền liên quan lên đến hai vạn tệ.”
Muốn làm cán bộ đến phát điên rồi đúng không?
Vậy tôi tiễn cô ta vào đồn để cho cô ta xem thế nào mới gọi là cuộc sống tập thể thật sự.
…
Khoảnh khắc cuộc gọi được kết nối, nụ cười đắc ý trên mặt Chu Tình lập tức cứng lại.
“Cậu… cậu làm gì vậy? Cậu điên rồi à?!”
Cô ta lao tới định giật điện thoại của tôi, bị tôi đá một cái bật ra.
“Tôi báo cảnh sát. Địa chỉ là ký túc xá số 12, phòng 401, đại học A. Đúng, trộm cắp, số tiền liên quan lên đến hai vạn tệ, nghi phạm là bạn cùng phòng của tôi, hiện đang ở hiện trường.”
Tôi bình tĩnh đọc địa chỉ, từng chữ từng chữ như b.úa nện vào tim Chu Tình.
Mặt cô ta trắng bệch, môi run rẩy, không nói nổi một câu hoàn chỉnh.
“Giang Vãn! Cậu không thể làm vậy! Đây là mâu thuẫn nội bộ ký túc xá! Sao cậu có thể báo cảnh sát!”
Tôi cúp máy, lạnh lùng nhìn cô ta.
“Mâu thuẫn nội bộ? Cậu lấy đồ của tôi, còn muốn kiểm soát tài sản của tôi, giờ lại nói là mâu thuẫn nội bộ?”
“Tôi không trộm! Tôi… tôi là giúp cậu xử lý!”
Cô ta vẫn cố cãi, nhưng giọng đã bắt đầu nghẹn lại.
Đúng lúc đó, Lâm Tiêu Tiêu và Vương Manh trở về. Thấy không khí trong phòng căng như dây đàn, hai người đều giật mình.
“Chuyện… chuyện gì vậy?”
Chu Tình như vớ được phao cứu sinh, lập tức túm lấy tay Lâm Tiêu Tiêu.
“Tiêu Tiêu, cậu mau khuyên cô ta đi! Cô ta báo cảnh sát rồi! Chỉ vì một cái nệm mà muốn bắt tôi!”
Lâm Tiêu Tiêu và Vương Manh đều sững sờ, không dám tin nhìn tôi.
“Giang Vãn… cậu… cậu thật sự báo cảnh sát à? Không đến mức đó đâu…”
Vương Manh nhỏ giọng khuyên.
“Chu Tình cũng là vì tốt cho ký túc xá thôi, chỉ là cách làm hơi… hơi cực đoan. Cậu đừng chấp nhặt với cô ấy.”
Tôi còn chưa kịp nói gì, nước mắt Chu Tình đã rơi xuống.
Cô ta ngồi phịch xuống đất, bắt đầu gào khóc.
“Tôi làm sai cái gì chứ! Tôi một lòng vì danh dự ký túc xá, vì giúp bạn học tiến bộ, tôi sai ở đâu!”
“Cô ta giàu như vậy, một cái nệm thì có đáng gì! Nhưng với những sinh viên nghèo kia, một cái đệm ngồi thôi cũng đủ để họ có một mùa đông ấm áp!”
“Tôi biến đồ của cô ta thành đồ có ích, cô ta không cảm ơn thì thôi, còn báo cảnh sát bắt tôi! Công lý ở đâu chứ!”
Cô ta khóc đến mức nước mắt nước mũi tèm lem, như thể người chịu oan ức chính là mình.
Cảnh sát đến rất nhanh, đi cùng cả cố vấn.
Cố vấn họ Trương, là một cô giáo trẻ mới ra trường chưa được hai năm, vừa bước vào thấy cảnh này cũng ngây người.
“Chuyện… chuyện này là sao?”
Chu Tình vừa thấy cô Trương, càng khóc dữ hơn, rồi gần như bò tới ôm c.h.ặ.t c.h.â.n cô ấy.
“Cô Trương! Cô phải làm chủ cho em! Em vì hưởng ứng lời kêu gọi của trường, giúp đỡ những bạn có tư tưởng lệch lạc, kết quả cô ta… cô ta lại muốn để cảnh sát bắt em!”
Cảnh sát hỏi qua tình hình, rồi nhìn về phía tôi.
“Bạn học, là em báo cảnh sát à?”
Tôi gật đầu, kể lại toàn bộ sự việc từ đầu đến cuối, đồng thời chỉ vào mấy bao tải ở góc tường và ban công.
“Đó chính là cái nệm của tôi.”
Cảnh sát đi qua kiểm tra, sắc mặt cũng trở nên nghiêm túc.
Chu Tình vẫn tiếp tục khóc lóc.
“Em thật sự không cố ý! Em chỉ thấy cô ta quá lãng phí nên muốn dạy dỗ một chút! Chúng em đều là bạn cùng phòng, sao có thể gọi là trộm được chứ?”
“Hơn nữa… hơn nữa cô ta giàu như vậy, căn bản không để ý chút tiền này! Cô ta chỉ là cố tình nhằm vào em! Vì em là cán bộ sinh viên, cô ta không thích em quản cô ta!”
Cô ta đang cố chuyển hướng câu chuyện từ trộm cắp sang mâu thuẫn giai cấp và thù oán cá nhân.
…
Cô Trương rõ ràng đã bị màn khóc lóc của Chu Tình thuyết phục.
Cô ấy nhíu mày nhìn tôi, giọng mang theo trách móc:
“Giang Vãn, cô biết điều kiện gia đình em tốt, nhưng chuyện này… có phải em đang làm quá lên không?”
“Xuất phát điểm của Chu Tình là tốt, tuy cách làm có vấn đề, nhưng cũng là vì em, vì danh dự chung của ký túc xá.”
“Bạn học với nhau, chỉ vì chút mâu thuẫn nhỏ mà lại báo cảnh sát? Nếu truyền ra ngoài, ảnh hưởng đến em, đến Chu Tình, đến cả khoa chúng ta đều không tốt.”
Tôi nhìn vị cố vấn đang giảng hòa này, trong lòng chỉ thấy buồn cười.
“Cô Trương, xuất phát điểm tốt thì có thể tùy tiện xử lý tài sản cá nhân trị giá hai vạn tệ của người khác sao?”
“Xuất phát điểm tốt thì có thể lấy danh nghĩa vì tốt để xin quyền quản lý tài sản cá nhân của em sao?”
“Nếu hôm nay thứ em mất không phải là cái nệm, mà là một vạn tiền mặt, cô ta cũng nói là giúp em tiết kiệm, vậy có phải cũng không tính là trộm không?”
Mấy câu hỏi ngược của tôi khiến cô Trương không giữ được sắc mặt bình tĩnh nữa.
Cô ấy há miệng, nhưng không nói được gì.