Tôi là cô con dâu được nhà họ Hoắc nhắm sẵn từ nhỏ.
Thế nhưng vào năm 18 tuổi, lúc phải chọn một trong hai người để đính hôn, tôi lại thấy khó xử vô cùng.
Anh trai thì lạnh lùng, nghiêm nghị; em trai lại ngông cuồng, bất cần.
Đang lúc tôi phân vân không biết chọn ai, định nhắm mắt chọn đại một người thì trước mắt bỗng hiện lên hàng loạt dòng bình luận chạy ngang:
【 Cái con nữ phụ đáng chết kia thế mà lại ngồi chọn thật kìa, không biết là cả hai anh em đều cực kỳ ghét nó sao? 】
【 Cậy mình là con dâu được chỉ định mà làm mưa làm gió, chẳng bù cho nữ chính của chúng ta vừa ngây thơ vừa đáng yêu. 】
【 Một mối tình tay ba tươi đẹp thế kia lại bị con nữ phụ chết tiệt này phá hỏng. 】
【 May mà cuối cùng nó chết vì b ă n g huyết lúc sinh con, nam nữ chính mới có được hạnh phúc viên mãn, không thì tôi tức chết mất. 】
Tôi giật mình ngẩng đầu nhìn hai người bạn thanh mai trúc mã, quả nhiên thấy sâu trong đáy mắt họ ẩn hiện sự chán ghét đang cố kìm nén.
Lúc này, dì Hoắc đang dịu dàng thúc giục:
"Tụng Tụng, con đã nghĩ xem chọn ai chưa?"
Trong lúc lòng tôi rối bời, những dòng bình luận lại tiếp tục hiện ra:
【 Nữ phụ ơi, nhìn sang ông chú út đầy quyến rũ của chúng ta đi kìa! 】
【 Chú ấy vì chênh lệch tuổi tác quá lớn nên mới không dám thổ lộ thôi. 】
【 Nếu không thì cuối cùng nữ phụ chẳng phải chếc thảm trên bàn mổ, mà là sung sướng đến phát điên trên giường rồi! 】
Tôi hoảng loạn nhìn về phía góc phòng. Ở đó, có một người đàn ông với ánh mắt sắc lạnh như chim ưng đang đăm đăm nhìn tôi.
1
"Tụng Tụng, Duẫn Chấp và Duẫn Chiêu đều cùng con lớn lên từ nhỏ, tình cảm thì không còn gì phải bàn cãi rồi."
"Nhưng chuyện này liên quan đến hạnh phúc cả đời của con, con muốn chọn ai làm người bạn đời tương lai của mình hơn?"
Giọng nói dịu dàng của dì Hoắc vừa dứt, ngay lập tức tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía tôi. Ai nấy đều nín thở chờ đợi quyết định của tôi, bởi vì chuyện này liên quan mật thiết đến người thừa kế tương lai của nhà họ Hoắc.
Tôi vốn là con gái của người giúp việc nhà họ Hoắc. Năm tôi năm tuổi, mẹ tôi vì cứu dì Hoắc mà qua đời. Trước khi nhắm mắt, bà nhìn tôi đầy u sầu và khó khăn nói:
"Phu nhân, tôi cứu bà không hối hận, chỉ là... tôi không yên tâm về con gái mình."
Dì Hoắc lập tức nắm chặt lấy tay bà, vừa khóc vừa hứa:
"Chị yên tâm, từ nay về sau Tụng Tụng chính là con gái ruột của tôi, nó cũng sẽ là con dâu tương lai của tôi. Nhà họ Hoắc chúng tôi sẽ đối xử tốt với nó cả đời."
Nghe vậy, mẹ tôi mới yên lòng nhắm mắt. Và tôi, đúng như lời dì Hoắc nói, đã trở thành viên ngọc quý trên tay nhà họ Hoắc. Từ đó về sau tôi sống trong nhung lụa, được cưng chiều hết mực. Hai người con trai song sinh của dì Hoắc cũng tự nguyện trở thành những hiệp sĩ bảo vệ tôi, chăm sóc tôi chu đáo.
Ba chúng tôi lớn lên bên nhau từ bé. Vậy mà giờ đây tôi phải chọn một trong hai để làm bạn đời. Chọn ai đi chăng nữa thì với người còn lại cũng là một sự tổn thương. Thật là khó chọn quá đi mà!
Tôi nhất thời thấy lúng túng, ánh mắt do dự lướt qua hai anh em. Đang định bảo họ oẳn tù tì để quyết định thì trước mắt bỗng xuất hiện dày đặc những dòng bình luận ảo ảnh.
2
【 Không phải chứ, cái vẻ mặt phân vân kia của nữ phụ là sao vậy? Cô ta định chọn thật đấy à? 】
【 Thật sự tưởng hai nam chính đều không thể sống thiếu mình chắc? Nếu không phải vì bị mẹ Hoắc ép buộc thì họ cũng chẳng thèm giả vờ ngọt nhạt với cô ta bao nhiêu năm qua đâu. 】
【 Đúng thế, cậy vào ơn cứu mạng của mẹ mình mà suốt ngày tác oai tác quái, chẳng dễ thương chút nào như nữ chính của chúng ta. 】
【 Nhắc đến là tôi thấy bực, mối tình tay ba tôi mong chờ bấy lâu sắp bị hủy hoại rồi. 】
【 May mà cuối cùng cô ta chết vì khó sinh trên bàn mổ, không thì tôi nôn ra mất! 】
Những dòng bình luận vô cùng cay nghiệt, toàn là những lời chửi bới và coi thường tôi.
Tôi dùng lực nhéo mạnh vào cánh tay mình. Đau! Không phải ảo giác. Nếu đây là sự thật, vậy thì đúng như lời họ nói — tôi là một cô nữ phụ độc ác trong một cuốn truyện ngôn tình có nhiều nam chính.
Cậy vào ân tình đời trước mà cưỡng ép đính hôn với một trong các nam chính. Sau khi kết hôn lại không được chồng yêu thương, cuối cùng u uất rồi chết vì băng huyết trên bàn mổ, trở thành quân tốt thí rẻ tiền nhất trong câu chuyện tình yêu nồng cháy của nam nữ chính.
Tôi không thể tin nổi. Không thể tin được cái kết cục thảm hại của mình, cũng không thể tin nổi lời bình luận nói rằng hai người bạn thanh mai trúc mã của tôi đã có người trong mộng.
Ở bên nhau hơn mười năm trời, tôi có thể cảm nhận rõ ràng sự chăm sóc và bảo vệ của họ dành cho mình. Làm sao có thể giống như bình luận nói được chứ? Nhất định là giả thôi!
Thế nhưng khi tôi quay sang nhìn hai anh em họ, câu trả lời bỗng trở nên lung lay.
3
Anh trai Hoắc Duẫn Chấp. Em trai Hoắc Duẫn Chiêu.
Rõ ràng là hai gương mặt giống hệt nhau, nhưng lại mang đến cảm giác hoàn toàn khác biệt. Anh trai thì lạnh lùng, nghiêm khắc; em trai lại ngông cuồng, bất cần.
Nhưng giờ đây không ngoại lệ, trong cả hai đôi mắt đen láy ấy đều ẩn hiện sự chán ghét dành cho tôi. Đúng, chính là chán ghét!
Trong lòng tôi dâng lên một cơn sóng dữ. Có lẽ vì tôi im lặng quá lâu nên dì Hoắc không nhịn được mà thúc giục: "Sao rồi Tụng Tụng, con đã nghĩ xem chọn ai chưa?"
【 Aaaa khoảnh khắc đen tối nhất rốt cuộc cũng đến rồi! 】
【 Cái bộ dạng đắn đo kia của nữ phụ rốt cuộc là muốn chọn ai đây? Không lẽ định tham lam lấy cả hai? 】
【 Chắc là chọn anh trai thôi, trong nguyên tác cô ta cũng chọn anh trai mà. 】
【 Kết quả sau khi cưới bị anh trai lạnh nhạt, cô ta còn tự lừa mình dối người rằng anh trai thương mình sức khỏe yếu, đâu có biết là sau lưng anh ta cùng nữ chính "vui vẻ" đến mức nào. 】
Nhìn thấy dòng bình luận này, đồng tử của tôi co rút lại. Trong ấn tượng của tôi, Hoắc Duẫn Chấp là người trầm ổn, kín đáo, ngay cả vui buồn cũng ít khi lộ ra ngoài. Cách anh ta ở riêng với cô "nữ chính" kia thật sự là như vậy sao?
Thế còn Hoắc Duẫn Chiêu thì sao?
【 Thằng em ấy hả? Nhờ có sự hy sinh của anh trai mà cậu ta đương nhiên có thể cùng nữ chính uyên ương đôi lứa rồi. 】
【 Nhưng nữ chính vì quá nhớ nhung anh trai nên u sầu không vui, thường xuyên giật mình tỉnh giấc trong mơ. 】
【 Để an ủi nữ chính, cậu ta tự nguyện đóng giả làm anh trai để diễn kịch cùng cô ta, tạo cơ hội cho anh trai và nữ chính được gặp nhau. 】
Những lời bình luận nói ra câu nào cũng kinh hoàng. Hoắc Duẫn Chiêu vốn là kẻ kiêu ngạo, từ nhỏ đã ghét nhất bị ai đó đem ra so sánh với anh trai. Vậy mà vì người trong lòng, anh ta lại cam tâm tình nguyện trở thành kẻ thế thân cho chính anh mình.
4
"Tụng Tụng?"
Tiếng gọi khẽ của dì Hoắc vang lên bên tai làm tôi giật mình bừng tỉnh khỏi cơn bàng hoàng. Tôi đưa mắt nhìn kỹ từng người trong hai anh em họ.
Ngay khoảnh khắc ánh mắt tôi chạm tới, cậu em Hoắc Duẫn Chiêu lập tức ngoảnh mặt đi chỗ khác, như thể sợ hãi tột cùng rằng mình sẽ bị chọn trúng.
Anh trai Hoắc Duẫn Chấp thì kín đáo hơn, anh ta chỉ lẳng lặng cụp mắt xuống, che giấu cảm xúc. Thế nhưng cái vẻ kháng cự toát ra từ tận xương tủy ấy vẫn khiến tim tôi nhói đau một nhát.
Hóa ra, hôn ước với tôi đối với bọn họ mà nói, chẳng qua chỉ là một gánh nặng.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén vị chua chát đang trào dâng trong lòng. Tôi quay sang nhìn dì Hoắc đang tràn đầy mong đợi, cắn môi rồi ướm lời thử lòng:
"Dì Vân... con có thể... không chọn ai được không ạ?"
Dì Hoắc ngẩn người, vô thức hỏi lại: "Tại sao?"
Ngay sau đó, nhìn thấy vẻ mâu thuẫn và dằn vặt trong mắt tôi, dì như sực hiểu ra điều gì đó, vỗ nhẹ vào đầu mình một cái.
"Chao ôi, cái đầu óc này của dì, đáng lẽ phải nghĩ ra sớm mới phải."
"Ba đứa các con cùng nhau lớn lên từ nhỏ, tình cảm dành cho ai cũng như nhau, giờ bắt phải chọn một trong hai thì đúng là làm khó con quá."
"Nếu đã vậy, hãy cứ để số phận quyết định đi. Quản gia, đi lấy thẻ xăm ra đây!"
Trong quá trình trưởng thành của tôi, dì Hoắc đã thay thế hoàn hảo vai trò của một người mẹ. Ngay cả chút tâm tư này dì cũng tinh tế nghĩ cho tôi. Thế nhưng...
Những dòng bình luận chạy ngang lại bùng nổ với những lời chửi rủa khó nghe:
【 Con nữ phụ chết tiệt này sao mà hèn thế? Tự mình không chọn được lại đẩy mẹ Hoắc ra làm người đóng vai ác. 】
【 Dù kết quả bốc thăm là ai đi nữa thì người đó cũng sẽ oán hận mẹ Hoắc cho xem. 】
【 Phải đấy, mẹ của con nữ phụ cũng chẳng ra gì, cứu người thì cứu người đi, lại còn muốn lấy ơn báo oán, bắt người ta trả nợ tình nghĩa. 】
【 Nếu không phải bà ta lúc lâm chung gửi gắm con gái, thì hai nam chính đâu có rơi vào cảnh bi thảm thế này? 】
Bọn họ không chỉ mắng tôi, mà còn mắng lây sang cả người mẹ đã khuất của tôi. Đây chính là giới hạn cuối cùng của tôi!
Bình luận
Bình luận mới nhất
Bình luận nổi bật
Bình luận mới nhất
Chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên
ĐĂNG KÝ