“Nghe rõ chưa, nhóc con? Bạn cô tử tế ghê, chỉ tụi anh lối ra khỏi nợ nần rồi đấy.”
“Biết điều thì gọi điện cho ba mẹ, chuẩn bị năm trăm ngàn! Thiếu một xu, tao lấy mạng mày!”
Nước mắt tôi lưng tròng, toàn thân run lẩy bẩy:
“Đừng… đừng làm hại tôi… tôi đưa mấy người đến tiệm vàng… tôi… tôi lấy nữ trang cho…”
“Tiệm?” – Long ca nheo mắt dò xét.
“Đánh nó đi! Nó nói dối đấy! Trong nhà nó có thỏi vàng! Tôi thấy rồi!” – Trần Lộ chen ngang.
Bốp! – một cú tát trời giáng giáng xuống mặt cô ta.
“Mày đang dạy tao làm việc à?!”
Trần Lộ loạng choạng ngã sang một bên, má rỉ máu, vội lắc đầu lia lịa, nở nụ cười nịnh nọt.
“Tiệm ở đâu?”
“Ở… trung tâm thành phố… phố đi bộ…” – tôi nức nở khai ra địa chỉ.
“Đi!”
Long ca túm lấy tôi, đẩy mạnh ra ngoài.
Trần Lộ ôm má, lườm tôi độc địa, cũng vội bước theo.
Đêm khuya, khu phố đi bộ không một bóng người.
Long ca dí d.a.o vào lưng tôi:
“Mở khóa!”
Tôi run rẩy mở cửa cuốn, rồi bật đèn bên trong tiệm.
Ánh sáng chói lóa khiến mọi người nheo mắt lại, và khi mở mắt ra chỉ thấy những tủ kính trống trơn.
“Con khốn, dám lừa tao hả?!”
Hắn dí lưỡi d.a.o sát mặt tôi, ánh d.a.o lạnh lẽo phản chiếu trong mắt.
Tôi mặt tái nhợt, nhắm tịt mắt, lắp bắp:
“Ở… ở trong két sắt… phía sau…”
“Dẫn đường!”
Cả bọn kéo tới phòng phía sau. Quả thật có ba két sắt lớn dựa sát tường.
“Mật khẩu?!”
“0-3… 0-3-0-8-1-5…” – tôi run rẩy đọc.
Từng cánh cửa két mở ra, ánh vàng rực rỡ lập tức chiếu thẳng vào mắt bọn cướp.
Vàng nhiều không đếm xuể.
Ngay cả Long ca cũng ngỡ ngàng, hít mạnh một hơi.
Trần Lộ lao vào nhét đầy vàng vòng vào tay, nhưng lập tức bị một tên đàn em đá văng:
“Cút, con đĩ!”
Tên còn lại cũng nhào vào, vội vã nhét đầy nữ trang vào túi.
“Ngu! Lấy vàng thỏi trước!” Long ca gầm lên, cũng quay sang nhặt vàng.
Ngay giây phút ấy!
Tôi đột ngột tắt toàn bộ đèn, quay người bỏ chạy!
Trước khi bọn chúng kịp phản ứng, tôi đã lao ra khỏi tiệm và bấm nút đóng cửa cuốn bằng điều khiển từ xa!
“Chết rồi!” – Long ca cuối cùng cũng nhận ra.
Nhưng tiệm vàng có quá nhiều tủ kính chắn đường, bọn chúng không quen địa hình.
Khi hắn vươn tay chặn cửa cuốn, tôi dốc hết sức dẫm mạnh xuống!
“Aaaa——!!!”
Tiếng hét đau đớn xé tai vang lên. Long ca rụt tay lại trong tuyệt vọng.
“Ầm!” — cửa cuốn khép chặt.
Bên trong lập tức vang lên tiếng chửi rủa điên cuồng.
Tôi mặc kệ, móc điện thoại gọi thẳng cho cảnh sát.
Chẳng bao lâu sau, nhiều xe cảnh sát lao đến.
Dẫn đầu, chính là đội trưởng Vương người từng gặp tôi nhiều lần.
“Không được nhúc nhích! Cảnh sát đây!”
“Bỏ vũ khí xuống!”
“Hai tay vòng đầu! Ngồi xuống!”
Long ca và đám đàn em hoàn toàn choáng váng, định phản kháng.
Nhưng vừa thấy cảnh sát đông nghẹt và s.ú.n.g chĩa thẳng vào mình, bọn chúng lập tức vứt dao, quỳ gối chịu trói.
Chỉ có Trần Lộ đã bị hận thù thiêu cháy lý trí vẫn điên cuồng lao về phía tôi, bất chấp cảnh báo.
Hai cảnh sát lao tới như hổ vồ, quật ngã cô ta xuống đất, còng tay lại!
"Cạch!" – tiếng còng lạnh lẽo khóa chặt cổ tay cô ta, cũng khóa luôn mọi điên cuồng và ảo vọng.
“Lâm Vãn! Tao nguyền rủa mày! Dù làm ma cũng không tha cho mày!!”
Cô ta bị kéo đi, vẫn gào thét đến khản giọng, âm thanh vang vọng suốt con phố vắng người trong đêm tối.
Nửa năm sau, tòa tuyên án.
Trần Lộ bị kết án 10 năm tù giam vì tội cướp tài sản.
Long ca dính đến nhiều vụ án nghiêm trọng khác, tính chất cực kỳ ác liệt, bị tuyên án tử hình.
Hai tên đàn em, lần lượt bị phạt 13 năm và 11 năm tù.
Châm biếm thay, mấy tên Đầu Vàng kia vì chỉ là “hiếp dâm không thành”, nên mỗi đứa chỉ bị tuyên án 3 đến 5 năm tù.
Còn cô bé suýt bị tổn thương ấy… sẽ phải mất cả đời để chữa lành vết thương tâm hồn.
Sau khi Trần Lộ vào tù, tôi đã chủ động đến gặp cô ta một lần.
Tôi hỏi:
“Rốt cuộc, cậu hận tớ đến mức nào… mà lại nhiều lần muốn đẩy tớ vào chỗ chết?”
Trước khi đi thăm gặp, tôi đã tưởng tượng vô số khả năng.
Tôi nghĩ cô ta sẽ bật khóc, kể về tuổi thơ bị bóng tối vây kín có thể là bị người cha nghiện rượu đánh đập, hoặc bị người thân ruồng bỏ.
Tôi cũng nghĩ có thể cô ta oán hận vì tôi từng vô tình chiếm spotlight trong một hoạt động tập thể, hay từng khiến cô ta xấu hổ trước lớp.
Thậm chí, tôi còn chuẩn bị tinh thần để đối mặt với một Trần Lộ gào khóc như phát cuồng, trút mọi oán hận vào tiếng khóc và tiếng hét.
Nhưng cô ta chỉ nhìn tôi như thể tôi là một kẻ ngốc, rồi mỉm cười nhạt nhẽo:
“Vì tiền, chứ vì gì nữa?”
“Tiền?” – tôi lặp lại như máy, giọng khô khốc như giấy ráp.
“Chứ không thì sao? Tôi nợ hai trăm ngàn. Trong số người tôi quen, chỉ có nhà cô có thể trả nổi. Vậy nên đương nhiên tôi nhắm vào cô rồi.”
Cô ta thản nhiên phủi móng tay như thể những chuyện từng xảy ra chỉ là vết gợn nhỏ, chẳng đáng nhắc đến.
Tôi lặng người, từ từ đặt ống nghe xuống, rồi quay lưng bước ra khỏi phòng thăm gặp.
Đội trưởng Vương đã đứng chờ sẵn ngoài hành lang.
“Có những người, sinh ra đã là cặn bã.” – ông nói.
“Người bình thường, không thể dùng lý lẽ với kẻ điên được.”
Tôi ngẩng đầu nhìn ông, trong lòng mơ hồ hiểu ra điều gì đó.
Ông không nói thêm nữa, chỉ nhìn tôi thật sâu:
“Cô bé à,” – giọng ông không to, nhưng lại nặng như đá đè tim.
“Về sau… buổi tối đừng ra ngoài một mình nữa.”
Không hiểu sao, đúng khoảnh khắc đó, tôi bỗng thấy lòng mình nhẹ bẫng.
Nước mắt lăn dài trên má, nhưng môi tôi lại mỉm cười gật đầu thật mạnh.
Không sao nữa rồi.
Trần Lộ đã phải trả giá đủ.
Còn tôi, cuối cùng cũng cứu được chính mình.
(Hết)
Bình luận
Bình luận mới nhất
Bình luận nổi bật
Bình luận mới nhất
Chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên
ĐĂNG KÝ