1.
“Chị em, mau nghĩ giúp tớ xem nên trả lời thế nào đi mà?” Bạn thân Bạch Hi gãi đầu, nhét điện thoại sang cho tôi.
Tôi cúi xuống nhìn, suýt nữa thì tức đến ngất tại chỗ.
[Chào buổi sáng, hôm nay trời lạnh thật.]
Bên kia: [Đúng vậy, nhiệt độ cảm nhận 12 độ, gió đông cấp 2.]
[Chào buổi trưa, hôm nay tớ ăn thịt bò hầm khoai tây.]
Bên kia: [Trùng hợp ghê, tôi ăn bít tết.]
[Chào buổi tối, thấy ven đường.]
[Ảnh mèo béo.jpg]
Bên kia: [Ừm, mèo mướp đực, ước chừng khoảng 5kg.]
[Xin chào, chúng ta có nên nói chuyện mập mờ một chút không?]
Bên kia: [Tôi không rành lắm, nghe theo em.]
Tôi: …
Mẹ nó, hai cái rô-bốt! Trời ơi, nói chuyện kiểu này mà cũng gọi là tán tỉnh à?
Nén cơn muốn c.h.ử.i người, tay tôi gõ chữ nhanh như bay.
[Ò ê, cậu em, chào buổi tối nha~]
[Ngủ chưa đó?]
[Có rảnh tâm sự với dì chút không?]
[Gửi ảnh mặt mộc cho dì xem đi.]
[Dì muốn xem ảnh cậu mặc mát mẻ chút~]
[Ảnh hoa hồng.jpg]
Dòng “đang nhập…” sáng lên rồi tắt. Không biết bên kia đang làm gì, một lúc sau mới trả lời.
Hoàn toàn đổi hẳn thái độ rụt rè ban nãy…
[Đương nhiên, đó là vinh hạnh của tôi.]
[Xin đại nhân kiểm duyệt.]
[Ảnh, ảnh, ảnh…]
Từng tấm ảnh bật lên liên tiếp như lá rơi.
Da trắng lạnh, khớp ngón tay hồng nhạt. Cơ bụng, xương quai xanh, tuyến nhân ngư, đủ mọi góc độ, đủ mọi tư thế! 
Còn có hai tấm đeo dây n.g.ự.c bạc đúng kiểu tôi từng tiện miệng nhắc tới!
Đúng là chấn động… ngon mắt!
Mắt tôi dán c.h.ặ.t vào màn hình không rời. Nước miếng còn chưa kịp lau, tôi đã định chia sẻ với chị em.
Màn hình lại rung lên lần nữa.
[Vậy cuối tuần này có thể gặp mặt không~]
[Ảnh cún con cầu xin.jpg]
???!
Xong rồi xong rồi, nhanh vậy đã phải ra chiến trường à?!
Tôi quay sang nhìn Bạch Hi vẫn còn đang đơ người, trong lòng đ.á.n.h trống dồn dập.
…Việc này thật sự ổn chứ ha?
2.
Ngày hôm sau, tôi bận rộn giúp Bạch Hi chuẩn bị. Chỉ riêng váy thôi đã thử hơn mười cái.
“Rầm” một tiếng, cửa ký túc xá bị đá bật ra. Bạn cùng phòng Dương Thanh Thanh liếc hai đứa tôi một cái, cười khẩy.
“Ăn mặc đẹp thế này, lại định đi lễ đường làm Lọ Lem à?”
Hả?
Lảm nhảm cái gì vậy?
Thần kinh!
Tôi liếc cô ta một cái, không buồn đáp. 
Trước đó vì chuyện bảo lưu nghiên cứu sinh mà đã có mâu thuẫn. Lần này chắc lại ôm bụng xấu, cố tình gây sự.
Thấy chúng tôi lờ đi, Dương Thanh Thanh mất mặt, ném phịch balo lên ghế, giọng cao hẳn.
“Bày đặt làm bộ cái gì?”
“Tường trường truyền ầm lên rồi, đừng nói là các người không biết trường mình có nhân vật lớn nhà họ Đàm, được gọi là thái t.ử gia đến nhé.”
“Hừ, muốn đi thì đi nhanh đi, kẻo đến lúc chạy theo l.à.m t.ì.n.h nhân cũng không đến lượt.”
A ba a ba thái t.ử gia, a ba a ba…
Khoan đã… ai đến cơ?!!
Tôi và Bạch Hi nhìn nhau, cả hai đều thấy sự chấn động trên mặt đối phương! Chẳng kịp mắng trả, tôi kéo Bạch Hi chạy thẳng ra ngoài.
Diễn đàn Kinh tế Thanh niên, mời cả đại lão học thuật ngồi trấn. Với phần lớn sinh viên mà nói thì cũng chẳng có gì lạ. Nhưng trên mạng trường đột nhiên lan truyền một tấm ảnh hiện trường…
Nói rằng trên sân khấu có một người đàn ông đẹp trai hơn cả minh tinh.
Lại có người nghe thấy vị đại lão kia gọi anh ta vô cùng thân mật. Thân phận hiển hách, rõ rành rành.
Nhất thời, cả trường bọn hóng chuyện đều xuất động!
Nếu là minh tinh thì còn thiếu chút kích thích. Nhưng giàu hàng trăm triệu, nắm quyền lực, lại còn đẹp trai đến mức táng tận lương tâm…
Thì đúng là hàng hiếm 99%~
Tôi và Bạch Hi vất vả chen lên được hàng đầu, bên tai toàn tiếng xì xào.
“Ê ê ê, người ngoài cùng bên trái kia là Đàm Chiêu… thái t.ử gia à?”
“Chắc chắn rồi!!! Người thật còn đẹp hơn ảnh nữa!”
“Đệt, lát nữa tôi liều mạng xin WeChat được không?!”
Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333
“Thôi đi, người như anh ta sao để ý đến tụi mình…”
“Xin chụp chung tấm hình là được rồi! Thứ hiếm hơn gấu trúc, ngoan hơn khỉ, tham quan miễn phí còn không c.ắ.n người thế này đâu phải ngày nào cũng gặp!”
Tôi theo tầm mắt mọi người ngẩng đầu nhìn lên. Phản ứng đầu tiên chính là…
Chị em à, lần này cậu trúng mánh to rồi!
3.
Ở góc ghế khách mời ánh sáng mờ tối, người đàn ông nửa dựa vào lưng ghế trắng, hàng mi lạnh nhạt buông xuống. 
Anh ta không hề mất tập trung, cũng chẳng thật sự lắng nghe. 
Giống như chỉ vì nể mặt ai đó, miễn cưỡng đến đây ngồi một lát. Toàn thân toát ra khí chất tôn quý khó diễn tả bằng lời.
“Cậu nói xem… anh ta thật sự là đối tượng yêu qua mạng của tớ sao?” Bạch Hi ghé sát tai tôi, yếu ớt hỏi.
Tôi đúng là hận sắt không thành thép.
“Cậu gửi tin nhắn đi, xem người trả lời có phải là người trên sân khấu không là xong chứ gì?”
Bạch Hi chớp chớp mắt.
Bạch Hi hiểu rồi.
Bạch Hi khen tôi thông minh không ngớt.
Tôi: …
Trời đất ơi, sau này sống sao đây? Chẳng lẽ đến lúc hai người họ ngủ với nhau cũng cần tôi đứng bên chỉ đạo à…
Tin nhắn theo sóng điện từ gửi đi, trôi chảy không trở ngại. Gần như cùng lúc, người đàn ông trên sân khấu cầm điện thoại lên, khóe môi hiện ra chút ý cười.
Thấy chưa, chắc chắn là anh ta rồi! Tôi đã nói không thể nhầm được mà~
Trước đó nói chuyện, tôi đã điều tra thân phận anh ta tới lui, Chỉ thiếu mỗi bắt anh ta chụp hộ khẩu gửi sang thôi!
Ngay lúc tôi tràn đầy mong đợi, tưởng như sắp đại công cáo thành… Người đàn ông chẳng làm gì cả, lại đặt điện thoại xuống thẳng thừng. Nụ cười nơi khóe môi cũng biến mất.
???!
Why?!
Hai phút sau, Bạch Hi giơ màn hình chat cho tôi xem. Cái gọi là “Thái t.ử gia kinh thành” đã trả lời cô ấy. Vẫn là cái vị “người máy nhạt nhẽo” quen thuộc kia.
Tôi lập tức đồng t.ử chấn động.
Không phải chứ? Thời nay còn có người giả mạo thái t.ử gia để cua gái sao?
Không những đập tiền ầm ầm, còn khoe bụng sáu múi bán da thịt Hắn rốt cuộc mưu đồ cái gì vậy?
Cũng quá liều vốn rồi đó!


Bình luận
Bình luận mới nhất
Bình luận nổi bật
Bình luận mới nhất
Chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên
ĐĂNG KÝ