10.
[Xuống từ xe đắt tiền là bảo người ta làm tiểu tam à? Buồn cười thật đấy…]
[Không không không, tôi biết đầu đuôi câu chuyện này!]
[Ban đầu, Dương Thanh Thanh, nữ sinh cùng khoa với Giang Hạ Chi… đang yêu người chủ xe sang này. Người ta còn đặc biệt lái xe tới hiện trường hoạt động đón cô ấy, rất ngọt, nhiều người đều thấy!]
[Kết quả tối hôm đó, Giang Hạ Chi không biết dùng cách gì cũng ngồi lên ghế phụ của người đàn ông này (ảnh chính là bằng chứng), các bạn tự ngẫm đi!]
[Còn cách gì nữa? Thân thể chứ gì~]
[Đệt, nghe nói hai cô này là bạn cùng phòng?]
[Ngang nhiên cướp bạn trai người ta à? Quá đáng thật!]
[Đúng! Tôi có xem vòng bạn bè của nạn nhân Dương qq, cô ấy giờ buồn đến mức xin nghỉ phép về nhà rồi.]
[Con gái rẻ rúng, đàn ông cũng chẳng tốt đẹp gì, người có tiền giỏi nhất là ăn trong bát nhìn trong nồi.]
[Tôi quen Giang xz, cô ấy không phải loại người đó, đừng nm ở đây vu khống!]
[Biết mặt không biết lòng, bề ngoài hiền hòa, sau lưng cướp bạn trai thì không nương tay đâu, bạn ở trên cũng tránh xa cô ta ra đi!]
[Mấy người đang bàn chuyện người lớn ghê…]
[Tôi chỉ biết gọi cơm ghép không bằng đặt flash sale Taobao tiết kiệm hơn.]
[Ờm… chen ngang tí, đồ ăn ship ở khu 13 ký túc xá ngày nào cũng mất, rốt cuộc có ai quản không!!]
Tôi: …
Bạch Hi cũng nhìn thấy bài hot. Cô ấy lập tức đi xem vòng bạn bè của Dương Thanh Thanh.
Phát hiện hai chúng tôi đã bị chặn toàn nền tảng.
Rành rành là chột dạ!
Tức đến mức nghiến răng.
Được lắm, nhất quyết chơi trò này với tôi đúng không!!!
11.
“Giang Hạ Chi, chuyện này ảnh hưởng cực kỳ xấu!”
“Không chỉ trong nội bộ trường, mà còn lan ra các mạng xã hội, bên trên cũng đang theo dõi.”
“Nếu em vẫn không chịu nói gì, nhà trường sẽ áp dụng biện pháp cưỡng chế điều tra.”
“Một khi phát hiện bất kỳ vấn đề nào, em sẽ bị đình chỉ học tập, tư cách bảo lưu nghiên cứu sinh cũng sẽ bị hủy.”
“Đến lúc đó có lấy được bằng tốt nghiệp hay không còn chưa chắc, em nên suy nghĩ cho kỹ!”
Tôi mặt không cảm xúc, đứng nghe mắng. Ra khỏi văn phòng, ánh nắng ch.ói mắt.
Bạch Hi đã đợi sẵn ngoài cửa, lo lắng hỏi.
“Thế nào rồi?”
“Mấy hôm nay lãnh đạo khoa đã tìm cậu nói chuyện năm lần.”
“Chuyện càng lúc càng lớn, tin vào lời đồn cũng càng nhiều, hôm nay độ hot trên Weibo leo lên tận hạng chín!”
“Họ còn mở hẳn một siêu thoại để c.h.ử.i cậu, quá đáng thật!”
Tôi xoa xoa cánh tay cô ấy, cười nhẹ.
“Không sao, chắc cũng sắp có kết quả rồi…”
…
Mười hai giờ trưa, giờ nghỉ trưa.
Tầng một tòa nhà Tập đoàn Hoàn Vũ vẫn người qua kẻ lại tấp nập. Giày da, giày cao gót giẫm lên gạch sứ sáng bóng, vang tiếng cộp cộp.
“Xin chào, tôi muốn gặp Tổng giám đốc Đàm.”
Thông thường, một người trông còn non kinh nghiệm xã hội, vừa mở miệng đã đòi gặp đại boss, rất dễ bị mời ra ngoài.
Nhưng cô lễ tân vô cùng chuyên nghiệp.
Cô ấy mở lời ôn hòa, không hề kinh ngạc hay khinh thường.
“Xin hỏi quý danh, tôi kiểm tra giúp ạ.”
“Họ Giang, Giang Hạ Chi.”
“Vâng.”
Nửa phút sau, một tấm thẻ trắng mỏng được đưa tới trước mặt tôi.
“Được rồi, đây là thẻ ra vào. Cô rẽ trái vào thang máy, lên thẳng tầng 32, sau đó sẽ có người dẫn đường.”
Tôi: …
Thuận lợi thế này luôn à? Không xác minh giấy tờ tùy thân của tôi sao?
An ninh lỏng lẻo thế này có ổn không đó?
12.
“Giang tiểu thư, đúng là khách quý.” Vừa đẩy cửa vào, giọng Đàm Chiêu đã vòng tới.
Anh như đã đợi sẵn.
Hơi xoay ghế giám đốc, để lộ nửa gương mặt nghiêng được ánh nắng lạnh phủ sáng. Chân dài bắt chéo thả lỏng, tư thái nhàn nhã. Còn giống chụp tạp chí hơn cả chụp tạp chí.
Tựa như mảnh phim cũ tinh xảo bị bỏ quên.
Hừ, trẻ con.
Tôi đặt quà trong tay xuống, giọng điệu dầu mỡ trả lại anh.
“Đàm tổng âm thầm giúp đỡ, tôi đương nhiên phải đến cảm ơn.”
Đàm Chiêu không diễn quá ba giây.
Nghe xong liền như ch.ó con bật dậy.
Mắt sáng rực tiến lại gần đòi công.
“Thế nào? Tôi có ăn ý với cô không!”
“Có chứ. Tôi còn định làm lớn chuyện, đã liên hệ marketing account bên bạn bè rồi. Ai ngờ Đàm tổng vừa ra tay, trực tiếp đẩy tôi lên hot search cao luôn.”
Đàm Chiêu lập tức ngẩng đầu. Bày ra bộ dạng ‘không cần cô nói tôi cũng hiểu’.
Tôi cười, lách qua anh, nghịch chiếc đồng hồ cát thủy tinh trên bàn.
“Vốn dĩ mấy chuyện bắt gió bắt bóng này, sinh viên c.h.ử.i vài câu là qua.”
“Nhưng làm lớn rồi, nhà trường buộc phải quản…”
Cát mịn màu nâu đen chảy qua khe hẹp, rất nhanh tụ thành một đống nhỏ ở đáy.
“Đã quản thì lại khó quản.”
“Dù sự thật thế nào, cũng phải giữ thể diện cho anh, nhân vật quan trọng này.”
“Bên tôi, họ nên gây áp lực thì gây, nhưng cuối cùng dù dùng cách nói nào, có ảnh chụp thật, cũng không thể bảo tôi và anh hoàn toàn không quen.”
“Vậy trọng tâm tự nhiên rơi vào việc ép Dương Thanh Thanh thừa nhận không có quan hệ gì với anh.”
“Cho nên chỉ cần anh không ra mặt bảo vệ cô ta, người bị bỏ rơi cuối cùng chắc chắn là cô ta.”
Cát tích tụ ngày càng nhiều. Cuối cùng ở một khoảnh khắc nào đó, như vỡ đê, cuốn sập ch.óp nhọn phía trên.
Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333
Tôi dời mắt, kết luận.
“Lần này Dương Thanh Thanh… ngu quá rồi.”
[Xuống từ xe đắt tiền là bảo người ta làm tiểu tam à? Buồn cười thật đấy…]
[Không không không, tôi biết đầu đuôi câu chuyện này!]
[Ban đầu, Dương Thanh Thanh, nữ sinh cùng khoa với Giang Hạ Chi… đang yêu người chủ xe sang này. Người ta còn đặc biệt lái xe tới hiện trường hoạt động đón cô ấy, rất ngọt, nhiều người đều thấy!]
[Kết quả tối hôm đó, Giang Hạ Chi không biết dùng cách gì cũng ngồi lên ghế phụ của người đàn ông này (ảnh chính là bằng chứng), các bạn tự ngẫm đi!]
[Còn cách gì nữa? Thân thể chứ gì~]
[Đệt, nghe nói hai cô này là bạn cùng phòng?]
[Ngang nhiên cướp bạn trai người ta à? Quá đáng thật!]
[Đúng! Tôi có xem vòng bạn bè của nạn nhân Dương qq, cô ấy giờ buồn đến mức xin nghỉ phép về nhà rồi.]
[Con gái rẻ rúng, đàn ông cũng chẳng tốt đẹp gì, người có tiền giỏi nhất là ăn trong bát nhìn trong nồi.]
[Tôi quen Giang xz, cô ấy không phải loại người đó, đừng nm ở đây vu khống!]
[Biết mặt không biết lòng, bề ngoài hiền hòa, sau lưng cướp bạn trai thì không nương tay đâu, bạn ở trên cũng tránh xa cô ta ra đi!]
[Mấy người đang bàn chuyện người lớn ghê…]
[Tôi chỉ biết gọi cơm ghép không bằng đặt flash sale Taobao tiết kiệm hơn.]
[Ờm… chen ngang tí, đồ ăn ship ở khu 13 ký túc xá ngày nào cũng mất, rốt cuộc có ai quản không!!]
Tôi: …
Bạch Hi cũng nhìn thấy bài hot. Cô ấy lập tức đi xem vòng bạn bè của Dương Thanh Thanh.
Phát hiện hai chúng tôi đã bị chặn toàn nền tảng.
Rành rành là chột dạ!
Tức đến mức nghiến răng.
Được lắm, nhất quyết chơi trò này với tôi đúng không!!!
11.
“Giang Hạ Chi, chuyện này ảnh hưởng cực kỳ xấu!”
“Không chỉ trong nội bộ trường, mà còn lan ra các mạng xã hội, bên trên cũng đang theo dõi.”
“Nếu em vẫn không chịu nói gì, nhà trường sẽ áp dụng biện pháp cưỡng chế điều tra.”
“Một khi phát hiện bất kỳ vấn đề nào, em sẽ bị đình chỉ học tập, tư cách bảo lưu nghiên cứu sinh cũng sẽ bị hủy.”
“Đến lúc đó có lấy được bằng tốt nghiệp hay không còn chưa chắc, em nên suy nghĩ cho kỹ!”
Tôi mặt không cảm xúc, đứng nghe mắng. Ra khỏi văn phòng, ánh nắng ch.ói mắt.
Bạch Hi đã đợi sẵn ngoài cửa, lo lắng hỏi.
“Thế nào rồi?”
“Mấy hôm nay lãnh đạo khoa đã tìm cậu nói chuyện năm lần.”
“Chuyện càng lúc càng lớn, tin vào lời đồn cũng càng nhiều, hôm nay độ hot trên Weibo leo lên tận hạng chín!”
“Họ còn mở hẳn một siêu thoại để c.h.ử.i cậu, quá đáng thật!”
Tôi xoa xoa cánh tay cô ấy, cười nhẹ.
“Không sao, chắc cũng sắp có kết quả rồi…”
…
Mười hai giờ trưa, giờ nghỉ trưa.
Tầng một tòa nhà Tập đoàn Hoàn Vũ vẫn người qua kẻ lại tấp nập. Giày da, giày cao gót giẫm lên gạch sứ sáng bóng, vang tiếng cộp cộp.
“Xin chào, tôi muốn gặp Tổng giám đốc Đàm.”
Thông thường, một người trông còn non kinh nghiệm xã hội, vừa mở miệng đã đòi gặp đại boss, rất dễ bị mời ra ngoài.
Nhưng cô lễ tân vô cùng chuyên nghiệp.
Cô ấy mở lời ôn hòa, không hề kinh ngạc hay khinh thường.
“Xin hỏi quý danh, tôi kiểm tra giúp ạ.”
“Họ Giang, Giang Hạ Chi.”
“Vâng.”
Nửa phút sau, một tấm thẻ trắng mỏng được đưa tới trước mặt tôi.
“Được rồi, đây là thẻ ra vào. Cô rẽ trái vào thang máy, lên thẳng tầng 32, sau đó sẽ có người dẫn đường.”
Tôi: …
Thuận lợi thế này luôn à? Không xác minh giấy tờ tùy thân của tôi sao?
An ninh lỏng lẻo thế này có ổn không đó?
12.
“Giang tiểu thư, đúng là khách quý.” Vừa đẩy cửa vào, giọng Đàm Chiêu đã vòng tới.
Anh như đã đợi sẵn.
Hơi xoay ghế giám đốc, để lộ nửa gương mặt nghiêng được ánh nắng lạnh phủ sáng. Chân dài bắt chéo thả lỏng, tư thái nhàn nhã. Còn giống chụp tạp chí hơn cả chụp tạp chí.
Tựa như mảnh phim cũ tinh xảo bị bỏ quên.
Hừ, trẻ con.
Tôi đặt quà trong tay xuống, giọng điệu dầu mỡ trả lại anh.
“Đàm tổng âm thầm giúp đỡ, tôi đương nhiên phải đến cảm ơn.”
Đàm Chiêu không diễn quá ba giây.
Nghe xong liền như ch.ó con bật dậy.
Mắt sáng rực tiến lại gần đòi công.
“Thế nào? Tôi có ăn ý với cô không!”
“Có chứ. Tôi còn định làm lớn chuyện, đã liên hệ marketing account bên bạn bè rồi. Ai ngờ Đàm tổng vừa ra tay, trực tiếp đẩy tôi lên hot search cao luôn.”
Đàm Chiêu lập tức ngẩng đầu. Bày ra bộ dạng ‘không cần cô nói tôi cũng hiểu’.
Tôi cười, lách qua anh, nghịch chiếc đồng hồ cát thủy tinh trên bàn.
“Vốn dĩ mấy chuyện bắt gió bắt bóng này, sinh viên c.h.ử.i vài câu là qua.”
“Nhưng làm lớn rồi, nhà trường buộc phải quản…”
Cát mịn màu nâu đen chảy qua khe hẹp, rất nhanh tụ thành một đống nhỏ ở đáy.
“Đã quản thì lại khó quản.”
“Dù sự thật thế nào, cũng phải giữ thể diện cho anh, nhân vật quan trọng này.”
“Bên tôi, họ nên gây áp lực thì gây, nhưng cuối cùng dù dùng cách nói nào, có ảnh chụp thật, cũng không thể bảo tôi và anh hoàn toàn không quen.”
“Vậy trọng tâm tự nhiên rơi vào việc ép Dương Thanh Thanh thừa nhận không có quan hệ gì với anh.”
“Cho nên chỉ cần anh không ra mặt bảo vệ cô ta, người bị bỏ rơi cuối cùng chắc chắn là cô ta.”
Cát tích tụ ngày càng nhiều. Cuối cùng ở một khoảnh khắc nào đó, như vỡ đê, cuốn sập ch.óp nhọn phía trên.
Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333
Tôi dời mắt, kết luận.
“Lần này Dương Thanh Thanh… ngu quá rồi.”