Chương 5
Tôi dám khẳng định thông tin Lý An nắm được chắc chắn không bằng tôi.
Với danh phận nữ sinh duy nhất của lớp Vật Lý 1, nên mỗi lần tôi đi họp lớp, họp khoa hay tham gia nhóm sinh viên, các chị khóa trên đã biết chuyện đều chủ động kết bạn riêng.
Bất cứ thông báo nào đưa cho nhóm lớp, họ cũng sẽ gửi riêng một bản cho tôi để phòng ngừa rủi ro.
Thậm chí có những hoạt động, hồ sơ hay quy định tôi chưa hiểu, họ cũng kiên nhẫn hướng dẫn.
Không có lý do gì cao siêu.
Chỉ là các chị ấy sợ tôi bị loại ra rìa rồi mất hết cơ hội.
Ở đại học này từ học bổng, cuộc thi, biểu diễn, dự án,... bất cứ thứ gì cũng có thể trở thành bệ phóng trong tương lai.
Dù là xin việc hay học tiếp lên cao, bốn năm đại học này quan trọng đến mức không được đi sai dù chỉ một bước.
Vậy nên, tôi thật sự rất biết ơn các chị.
……
Đến Quốc khánh trường Giang Đại chuẩn bị đại hội thể thao và đêm Gala cùng một lúc.
Chị khóa trên nhắn với tôi: thể thao không đáng bao nhiêu lãnh đạo sẽ không đứng phơi nắng từ sáng tới chiều, không cộng điểm, không tiền thưởng, ngoài một tờ giấy chứng nhận thì chẳng có gì thêm.
Nhưng Gala thì khác, khi đó sẽ có rất nhiều đại thần sẽ xuất hiện, lãnh đạo chắc chắn cũng có mặt.
Chỉ cần để mặt mình xuất hiện đúng chỗ, thì sau này khi muốn bảo lưu học tiếp cũng dễ thở hơn nhiều.
Mỗi lớp được phân rất ít suất.
Nhờ lợi thế chức vụ, tôi đã giữ chỗ từ sớm cho một tiết mục đàn tranh độc tấu.
Theo nguyên tắc, đăng ký đại hội thể thao vốn phải để ủy viên thể d.ụ.c lo.
Nhưng tôi sợ cậu ta âm thầm phá đám, nên quyết định tự mình ra tay.
Vậy nên khi vừa nhận được thông báo, tôi liền thả tin vào nhóm lớp.
【Các bạn chú ý: dịp Quốc khánh trường sẽ tổ chức đại hội thể thao và đêm Gala. Tiết mục cho Gala thì đăng ký với tôi. Còn đại hội thể thao thì nộp cho ủy viên thể d.ụ.c. Đọc được tin thì gõ “1”. Nếu trong nửa ngày không ai phản hồi, thì mặc định là tôi phụ trách luôn phần thi đấu hội thao.】
Không nằm ngoài dự đoán, việc tôi dùng chiêu minh bạch trong nhóm cũng là dứt khoát cướp được quyền quyết định đại hội thể thao.
Tôi đã thông báo công khai trong nhóm, dù thầy cô có muốn gây khó dễ cũng chẳng bắt bẻ được.
Dù sao tôi vẫn là lớp trưởng có trách nhiệm mà.
Tôi biết bọn họ sẽ không bao giờ tự mình đăng ký bất cứ nội dung thi đấu nào.
Thế nên tôi mở bảng danh sách lớp, vừa nhìn chằm chằm vào danh sách vừa dựa theo mức độ thích ghét mà xếp.
Mục tiêu rõ ràng: mỗi môn thi đều phải có một anh hùng của lớp Vật Lý 1 ra sân!
Ví dụ nhé:
Lý An tôi tặng cậu ta combo 100m + 3000m cho cậu nếm mùi đời.
Thằng cao gầy như que củi nhưng lúc nào cũng bám Lý An thì tôi ưu ái cho cái hạng mục cử tạ.
Còn cậu bạn ngoài đời chưa tới 1m70 mà cứ là 1m80 tôi cho chạy vượt rào xem chân dài tới đâu.
Những đứa đến chạy bộ quân sự còn lười biếng thì tôi đăng ký thẳng vào nhảy xa ba bước với nhảy cao.
Còn nhóm đeo kính nhìn thư sinh vừa khớp làm thành đội chạy tiếp sức.
Còn tôi, lớp trưởng chăm chỉ, tất nhiên phải trực tiếp có mặt trong sự kiện lớn của lớp.
Tới ngày, tôi sẽ cầm máy chụp lại tất cả chiến tích oanh liệt của các chàng trai ưu tú của lớp.
Nhân loại thật đáng sợ, tôi phát hiện ra khi làm chuyện xấu thì người ta chẳng bao giờ thấy mệt.
Sắp danh sách xong, tôi ngồi một mình trong phòng cười như mất não.
Khóe môi kéo lên cao đến nỗi không hạ xuống được.
Tôi cứ vậy mà cười khùng khục không lý do, như bị nhiễm điện nhẹ.
Bạn cùng phòng đã hẳn đã quen với sự đen tối của tôi nên chẳng có gì ngạc nhiên.
Cô ấy nhào lại, cười gian:
“Lại bày trò gì nữa vậy? Cho tớ học hỏi với.”
Tôi chẳng giấu, mà đưa danh sách cho cô ấy xem.
Cô ấy nhìn càng lâu thì mắt càng mở to, cuối cùng còn giơ ngón cái:
“Nhưng cậu chắc chắn bọn họ sẽ làm theo cậu à?”
Đương nhiên là không.
Vậy nên tôi chọn tiền trảm hậu tấu.
Nếu bọn họ không thèm trả lời, nghĩa là tôi muốn làm gì cũng được.
Không tham gia thì tự chịu hậu quả.
Tôi thì chẳng mất miếng thịt nào.
Với lại, tôi tên là Thượng Đoàn, nghĩa là luôn đi trên đoàn đội, có chuyện thì cũng phải xắn tay lên làm tới cùng!
…
Tôi giữ cái danh sách ấy năm ngày.
Cuối cùng đến lúc cô cố vấn yêu cầu bản chốt, tôi đưa ngay không chần chừ.
“Cô ơi, bên em không có ai đăng ký thi đấu, nhưng hội sinh viên yêu cầu mỗi lớp bắt buộc tham gia 10 hạng mục. Nên… em chọn ngẫu nhiên vài người cho đủ. Việc này không sao chứ ạ?”
Cô nhìn tôi mấy giây, đọc ra từng tia ý đồ xấu của tôi, nhưng vẫn gật đầu.
“Vì danh dự của lớp thì được. Nhưng em phải nói rõ với họ.”
“Vâng, em sẽ thông báo rõ ràng ạ.”
Xong rồi. Trời xanh, mây trắng.
Tôi vui như mở cờ trong bụng.
Tôi lập tức thả thông báo lên nhóm:
【@mọi người Danh sách tham gia đại hội thể thao đã công bố, mọi người vui lòng kiểm tra~ Vì trường có quy định bắt buộc, mà lớp mình không ai đăng ký, nên tôi chỉ có thể xếp ngẫu nhiên một số bạn tham dự. Thi đấu này liên quan danh dự lớp và cả xét thưởng, nên mong các bạn có tên đúng giờ có mặt!】
Tôi biết ngay là sau khi thấy danh sách, cả đám sẽ nổi giận như nồi nước đang sôi.
Nhưng không ngờ, lớp chat vốn im lặng như nghĩa trang lại bỗng bùng nổ 99+ tin nhắn.
Không ngoài dự đoán bên trong toàn là c.h.ử.i tôi.
【Cậu có bệnh à?? Ai cho cậu quyền đăng ký tên tôi?】
【Hãm hại người khác cũng đừng quá lộ liễu thế chứ, coi chừng tự vả đấy.】
【Thích anh An thì nói thẳng đi! Chức lớp trưởng cũng chiếm rồi, người ta rộng lượng không chấp cậu, thì cậu đừng cố thu hút sự chú ý nữa.】
【Không được cả đám sủng ái thì lộ bản chất à? Bạn gái tôi nói đâu có sai loại trà xanh như cậu thì phải tránh xa!】
【CMNC, sao cậu không tự đi vượt rào luôn đi?】
…