Chương 6
 
Dù bị ném cả đống lời độc miệng, nhưng tôi vẫn đọc từng tin một.
 
Tóm lại đều là từ Lý An và cái hội anh em trung thành của cậu ta.
 
Thật ra cái gọi là anh em đó thật ra chỉ có bốn người cùng phòng của Lý An là gốc rễ.
 
Chính là bốn người đó dẫn đầu tạo không khí cô lập tôi.
 
Những người còn lại hoặc sợ bị lôi vào hứng lửa chung hoặc đứng từ xa xem cho vui.
 
Nhưng tất cả chỉ là hùa theo.
 
Đang lúc nhóm chat hăng nhất, thì tôi nhận được một cuộc gọi.
 
Là nam sinh học giỏi nhất lớp.
 
Tôi xếp cậu ta vào chạy tiếp sức.
 
Giọng cậu ấy rất bình tĩnh, nhưng tôi nghe thấy chút bất lực.
 
“Lớp trưởng, cậu có thể đừng kéo tôi vào chuyện giữa cậu với Lý An không? Tôi đứng trung lập. Tôi sẽ không chen vào.”
 
Hình như ai cũng nghĩ như vậy.
 
Trong đầu họ: bọn họ không làm hại tôi, chỉ đứng ngoài không có lỗi.
 
Tôi đột nhiên cảm thấy rất bực mình.
 
“Cậu nghĩ cách cậu làm là đang trung lập sao?”
 
Gặp đúng học bá, cậu ấy hiểu ngay.
 
“Vậy tớ phải làm gì?”
 
Tôi bắt đầu nói cho cậu ấy biết thứ trung lập tôi muốn là gì.
 
“Các cậu biết Lý An bảo cả lớp đừng trả lời tôi trong nhóm. Vậy nhắn riêng có làm được không? Ít nhất hôm tôi nhắn chuyện nhận sách, trong khi bọn họ cười cợt trong nhóm anh em và bảo nhau đừng đi, các cậu có thể báo cho tôi, để tôi không đứng một mình dưới trời nắng phơi mặt chờ cả lớp, rồi còn hi vọng rằng mọi người sẽ đến!”
 
Lý An đâu làm gì cao siêu, cậu ta chỉ khiến cả lớp coi tôi như không tồn tại.
 
Nếu các cậu gọi đó là trung lập, thì trung lập ấy chính là giúp cậu ta đạt được mục đích.
 
Vậy thì khi pháo tôi b.ắ.n ra cũng sẽ nổ đều vào tất cả mọi người.
 
Tất cả đều là sinh viên năm nhất.
 
Cho dù trong lớp miệng có to cỡ nào, nhưng khi nói đến chuyện xét thưởng, xét danh hiệu, thì ai cũng rụt lại như mèo ướt.
 
Những người mạt sát tôi mạnh nhất trên nhóm, ngày khai mạc đại hội thể thao, lại là những đứa đến sớm nhất.
 
Không ngạc nhiên khi buổi sáng hôm đó là một sân khấu tấu hề.
 
Đại hội thể thao vốn là đất diễn của dân thể thao, còn những đứa bị chỉ định như lớp tôi, đa phần là đi cho đủ số.
 
Mà cái số đi cho đủ ấy đều không có tí cửa để tỏa sáng.
 
Lý An chạy 100m, cảm thấy tốc độ quá chậm sẽ mất mặt, nên cố đ.â.m đầu tăng tốc để rồi biểu diễn một cú trượt dài cắm mặt xuống đất.
 
Tôi quay lại rõ ràng từng khung hình, tiếng cười nén bên cạnh cũng thu đầy đủ.
 
Chắc cậu ta sẽ ghi thù với tôi mãi mãi mất..
 
Bạn gái mà cậu ta luôn lấy ra làm lá chắn, tôi cũng gặp ở sân vận động.
 
Cô ấy không phải sinh viên Giang Đại và rõ ràng không hề biết bạn trai mình đã bấu víu vào danh nghĩa cô ấy để cô lập người khác.
 
Cô ấy đến tìm tôi rất lịch sự, cân đo đong đếm một hồi rồi mới mở lời:
 
“Cậu có thể đừng nhắm vào Lý An nữa không? Cậu ấy là người rất sĩ diện, nói chuyện đôi lúc hơi khó nghe. Nếu cậu ấy lỡ làm gì khiến cậu phật ý, thì chắc chỉ là vô tình thôi.”
 
Qua lời cô gái ấy, Lý An như một người hoàn toàn khác.
 
Tôi bèn hỏi:
 
“Cậu ấy hình như luôn vì cậu mà giữ mình trong sạch, chắc cậu quản cậu ấy kỹ lắm đúng không?”
 
Cô gái ngơ ngác, lắc đầu lia lịa.
 
Thế là tôi kể toàn bộ chiến tích huy hoàng của Lý An.
 
Càng nghe, lông mày cô ấy càng nhíu lại.
 
Thấy cô ấy muốn cãi, tôi liền kéo cô ấy đến đối chất trực tiếp với Lý An.
 
Mỗi lần cậu ta phủ nhận, tôi liền giơ ảnh chụp màn hình đặt xuống trước mặt.
 
Không chừa một kẽ hở nào để giải thích.
 
Sau khi ôm trọn cái nồi từ trên trời giáng xuống đầu, cô ấy tức tới mức tuyên bố chia tay tại chỗ.
 
Lý An hết tâm trí đấu với tôi, đành bỏ tôi lại cho mấy người huynh đệ đang trợn mắt nhìn chằm chằm kia.
 
Tôi né sang bên, cười lạnh:
 
“Nhìn gì vậy? Tôi giữ nữ đức, không muốn giao du với mấy chiến sĩ luôn giữ gìn nam đức như mấy cậu đâu.”
 
Với kế hoạch của tôi, những người tham gia đại hội thể thao của lớp không ai chạm được giải nào, mà còn dâng tặng cho trường một màn hài kịch khổng lồ.
 
Vật Lý 1 lại nổi danh toàn trường.
 
Còn tôi trong đêm Gala với màn đàn tranh độc tấu, đã nhận ngay giải nhất.
 
Giải nhất không nhiều tiền, nhưng việc được lãnh đạo tự tay trao, còn quan trọng hơn.
 
Có tài đàn này, các buổi biểu diễn tiếp theo chắc chắn sẽ lôi tôi lên sân khấu đều đều.
 
Ít nhất, giờ đây tên tôi đã có trong sổ ghi nhớ của lãnh đạo.
 
Sau đêm đó, liên minh anh em kia nứt toang một đường.
 
Tôi sau đó siết họ mấy lần bằng điểm và bài tập, còn tự tay ghi tên họ vào vài hoạt động của trường, thế là đứa nào đứa nấy liền ngoan ngoãn ngay.
 
Trong lớp chat, bất cứ tin gì tôi gửi, đều có người trả lời nhận ngay lập tức.
 
Chưa hết nửa học kỳ, thì chỉ còn bốn kẻ cứng đầu trong ký túc đó là còn tiếp tục cô lập tôi.
 
Vừa hay, điểm thực hành của bốn người này đều chẳng ra gì.
 
Tôi trực tiếp gom cả hội đó vào một nhóm làm thí nghiệm chung tính điểm cuối kỳ.
 
Bọn họ đã quen chảnh chọe, nên mỗi đứa trước giờ luôn tản đi vào các nhóm khác để trốn việc.
 
Giờ bị gom lại một chỗ thì mặt ai cũng dài một mét.
 
Họ tìm đủ cách xin ghép nhóm chui, nhưng dù không có tôi ngăn cản thì cũng chẳng có ai chịu chứa họ.
 
Không ai muốn có thành phần không làm gì mà lại thích chỉ huy trong nhóm của mình cả.
 
Những người từng giữ trung lập với tôi, giờ cũng tận lực trung lập với họ.
 
Nhưng đời này, trung lập chỉ là cái cớ để né đứng về phía yếu, chứ chẳng có trung lập thật đâu.
 
Một học kỳ trôi qua, cô cố vấn nắm rõ chuyện giữa tôi và Lý An.
 
Đầu học kỳ sau, cô lại tổ chức bầu lớp trưởng.
 
Ai thắng làm lớp trưởng, ai thua làm lớp phó.
 
Lý An không phản đối, tôi càng không.
 
Cậu ta vẫn quá tự tin mà không biết rằng có nhiều người đã chán ngấy kiểu độc đoán của cậu ta.
 
Lý An dùng kiểu kết nghĩa huynh đệ để đè người khác.
 
Còn tôi thì công khai lấy lợi ích bù vào công sức.
 
Chỉ cần nửa tiết là xong việc bỏ phiếu và đếm phiếu.
 
Lần này không cần cô cố vấn thiên vị, thì tôi vẫn thắng, tiếp tục giữ ghế lớp trưởng.
 
Tốt quá.
 
Vậy buổi dã ngoại leo núi kỳ này tôi sẽ khỏi phải đi rồi
 
Giờ nghĩ xem nên chọn những nhân vật nào đi rèn luyện đây.
 
Hay là… cho cả bốn anh em vàng đó lên đường nhỉ…
 
HẾT


Bình luận
Bình luận mới nhất
Bình luận nổi bật
Bình luận mới nhất
Chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên
ĐĂNG KÝ