7
Tạ Bùi Minh chưa từng thấy cảnh tượng nào "hãi hùng" như thế này. Anh chỉ đờ người ra trong chớp mắt. Nhưng giây tiếp theo, bản năng cơ thể đã phản ứng nhanh hơn tất cả…
Anh lao vụt tới, ôm chầm lấy eo tôi. Anh siết chặt, dùng sức lôi tôi xuống, giọng nói run rẩy:
"Đừng làm chuyện dại dột."
"Tôi... tôi cưới cô là được chứ gì, cô đừng tu tu."
Nam chính ơi là nam chính, anh thua chính là vì quá lương thiện, quá dịu dàng đấy. Rõ ràng bản thân còn chẳng thiết sống, vậy mà vẫn không thể trơ mắt nhìn bất hạnh của người khác xảy ra trước mặt mình.
Tôi nhếch môi, lén nở một nụ cười đắc thắng. Sau đó, tôi từ từ để anh bế mình xuống. Cứ thế, tôi tự nhiên như người nhà, nép vào lòng anh, khoác lấy cánh tay Tạ Bùi Minh, lẳng lặng dắt anh về phía cầu thang sân thượng.
"Anh có giác ngộ như thế là tốt."
"Tôi nói cho anh biết, tôi là hoa khôi của làng đấy, người theo đuổi tôi xếp hàng dài... Ở bên tôi anh không thiệt đâu."
"Vả lại sính lễ tôi cũng không lấy đắt. Chỉ 30 vạn tệ thôi, 30 vạn là được rồi nhé!"
...
Tạ Bùi Minh đột ngột ngẩng đầu lên, nhíu mày nhìn thẳng vào tôi:
"Tôi đã bảo là bây giờ tôi không có tiền..."
Tôi xua tay, gạt phắt lời anh đi:
"Không có tiền thì ghi nợ, tóm lại là không bao giờ có chuyện miễn phí đâu."
Tôi dán sát vào người anh, tựa vào cổ anh, cố bóp giọng ra vẻ nũng nịu mặt dày:
"Anh yêu à."
"Anh cũng không muốn em vì chuyện không có sính lễ mà bị người ta cười thối mũi đâu đúng không?"
"Tâm hồn em mong manh lắm, anh mà không đối xử tốt với em, em lại n h ả y lầu cho anh xem đấy."
8
Tạ Bùi Minh im lặng.
Nói đúng hơn là sau một chuỗi biến cố phá sản rồi tự sát, anh đã kiệt sức, chẳng còn hơi sức đâu mà tranh cãi với tôi nữa.
Vị tổng tài đáng kính năm nào do phá sản thanh toán nên tài sản đứng tên về con số không tròn trĩnh. Ngay cả tiền mặt cũng chỉ còn đúng 600 tệ trong túi. Không nhà để về, không nơi nương tựa.
Bị dồn vào đường cùng, anh đành phải theo tôi về nơi tôi ở— Một căn phòng thuê cách đó không xa, đi xe bus ba trạm là tới. Ngay nửa tiếng trước, hệ thống đã nhanh chóng sắp xếp cho tôi rồi.
Dù đã phá sản nhưng Tạ Bùi Minh với chiếc sơ mi trắng, dáng vẻ cao ráo tuấn tú vẫn toát lên vẻ lạc lõng đến kỳ lạ trong căn hộ 40 mét vuông cũ kỹ nằm sâu trong con ngõ nhỏ này.
Anh cố giấu đi cảm xúc, không để lộ biểu cảm gì, chỉ ôm khư khư cái hộp giấy chứa di vật của mẹ, khẽ nói một câu: "Cảm ơn."
Gương mặt đó thực sự rất đẹp trai. Tôi nhìn thêm một lúc, rồi khẽ kéo kéo cà vạt của anh, nở một nụ cười rạng rỡ:
"Khách sáo với em làm gì, anh là chồng tương lai của em cơ mà!"
Dù sao thì, tôi cũng đâu phải là cô nữ chính tốt bụng. Ở bên cạnh một nữ phụ độc ác như tôi, tương lai anh còn phải "chịu đựng" dài dài đấy!
9
Tạ Bùi Minh thực sự muốn chết.
Cha mẹ anh đã qua đời từ vài năm trước. Những người còn lại trong gia tộc thì coi anh như tai họa, tránh còn không kịp.
Nhân viên công ty đã được nhận khoản bồi thường khá hậu hĩnh.
Mọi thứ gần như không còn gì cần xử lý nữa.
Anh chẳng còn vướng bận gì.
Tham vọng đối với sự nghiệp và danh vọng… từ lâu đã bị bào mòn, nghiền nát thành từng mảnh vụn trong những lần bị bạn bè và đối tác khởi nghiệp phản bội.
Trong phòng khách chật hẹp của căn nhà thuê, anh lặng lẽ co mình trên chiếc sofa cũ không mới không cũ.
Trên người anh là bộ vest may đo đầu tiên mà cha tặng vào năm anh khởi nghiệp thành công.
Vì ý nghĩa đặc biệt, anh vẫn luôn không nỡ bán đi.
Ngay cả khi muốn đi chết… anh cũng chọn mặc bộ này.
Trời đã tối.
Nhưng dù có cố ép bản thân thế nào, anh vẫn không thể ngủ được.
Chỉ cần nhắm mắt lại, trong đầu anh lại hiện lên cảnh tượng ngày công ty phá sản:
Cổ phiếu lao dốc điên cuồng.
Điện thoại của nhà đầu tư gọi tới dồn dập.
Gương mặt hoảng loạn của cấp dưới…
Tất cả, dường như mãi mãi đóng băng trong cái ngày hỗn loạn ấy.
Còn cuộc đời anh… cũng không thể tránh khỏi bị gắn chặt với hai chữ “kẻ thất bại.”
Tạ Bùi Minh ngồi dậy.
Anh ôm mặt, cứ ngồi như vậy, cho đến khi tia nắng đầu tiên xuyên qua rèm cửa.
Anh nghĩ.
Anh vẫn phải chết.
Ôm di vật của mẹ, mặc quần áo của cha mà chết.
Kẻ thất bại… không có tư cách sống tiếp.
Còn chuyện hôn ước với nhà họ Diệp, anh cũng không còn cách nào khác.
Nhưng Diệp Mộng Ninh vẫn còn trẻ.
So với việc bị một kẻ vô dụng như anh kéo chân cả đời… thà rằng buông tay còn hơn.
Anh có thể viết một bức thư tuyệt mệnh.
Giải thích rõ ràng mọi chuyện.
Nói rằng không phải nhà họ Tạ xem thường cô, mà là nhà họ Tạ đã phá sản… không còn xứng với cuộc hôn nhân năm xưa nữa…
Sau khi quyết định xong, Tạ Bùi Minh nhắm mắt, tựa nghiêng trên sofa, hít sâu một hơi.
Thế là xong.
Anh lấy tờ giấy trên bàn, vừa viết xuống dòng đầu tiên…
“Bốp!”
Một cái tát bất ngờ giáng xuống mặt anh.
Trong tầm mắt…
Cô gái nhà họ Diệp kia đã lao tới.
Tặng anh một cái tát.
“Anh xem bây giờ là mấy giờ rồi hả?”
“Còn không mau dậy đi nộp CV tìm việc, định ăn bám tôi à?!”
10
Ngày đầu sống chung với nam chính, thật ra tôi cũng không ngủ ngon.
Bình thường tôi toàn ngủ một mạch đến trưa.
Thế mà hôm nay lăn qua lộn lại trên giường, mới hơn sáu giờ đã tỉnh.
Từ phòng khách vọng lại những âm thanh rất nhỏ.
Nghe như thở dài… lại giống như đang khóc.
Tôi lặng lẽ xuống giường, nhón chân đi đến cửa, bám vào khung cửa phòng ngủ.
Thò đầu nhìn ra…
Tạ Bùi Minh đang ngồi trên sofa, ôm mặt.
Giống như đang chìm trong ký ức nào đó…
Một lúc sau, anh đột nhiên ngồi thẳng dậy.
Cầm bút trên bàn lên, bắt đầu viết gì đó.
Hệ thống cũng chưa ngủ, lải nhải bên tai tôi:
“Nam chính này nửa đêm không ngủ làm gì vậy? Không phải đang viết kế hoạch trả thù đấy chứ?”
Không đâu.
Chắc chắn không phải.
Nếu anh còn động lực và dã tâm với tương lai… thì đã không nảy sinh ý định chết.
Một suy nghĩ đột nhiên lóe lên trong đầu tôi.
“Không lẽ… là di thư?”
Ngay giây tiếp theo…
Tôi đẩy cửa, lao ra ngoài.
“Bốp!”
Tôi tát Tạ Bùi Minh một cái.
“Anh xem bây giờ là mấy giờ rồi hả?”
“Còn không mau dậy đi nộp CV tìm việc, định ăn bám tôi à?!”
11
Tính tình nam chính đúng là tốt.
Nhưng dù có dịu dàng, bao dung đến đâu, bị tát liên tiếp mấy cái như vậy… cũng không thể tiếp tục nhẫn nhịn như không có chuyện gì.
Anh bật dậy.
Bức di thư còn chưa viết xong bị anh vò nát, ném thẳng vào thùng rác.
“Cô muốn làm gì hả?!”
“Chưa xong à?!”
Anh tức giận nhìn tôi, ánh mắt vì phẫn nộ mà sáng lên.
Thấy anh nổi giận như vậy… tôi ngược lại lại thấy yên tâm.
Tôi không sợ anh nổi nóng.
Tôi chỉ sợ anh không còn sức sống.
Một khi con người trở nên vô định, không mục tiêu, ngồi một chỗ, suy nghĩ lung tung…
Nhất là kiểu người không còn vướng bận gì như Tạ Bùi Minh… ý định ch//ết sẽ tự nhiên mà xuất hiện.
Tôi ho nhẹ hai tiếng.
Nắm lấy tay anh, kéo anh ngồi xuống cạnh mình, giả vờ ấm ức, nâng cao giọng:
“Anh hung dữ cái gì chứ?”
“Tôi không được đánh anh hai cái à?”
“Chút ‘đạo đức đàn ông’ cũng không có, tự kiểm điểm lại đi!”
……
“Với lại…”
“Dù chúng ta chưa đăng ký kết hôn, nhưng anh cũng coi như là người có gia đình rồi.”
“Là đàn ông, là chồng tương lai, là bố tương lai, phải có trách nhiệm chứ.”
“Chẳng lẽ định ăn của tôi uống của tôi cả đời à?”
“Tiền sính lễ không đưa được…”
“Chẳng lẽ tiền cơm cũng không trả nổi sao?” 😏
12
Tạ Bùi Minh bị tôi nói đến mức mặt lúc đỏ lúc trắng.
Ngay cả hệ thống cũng phải khâm phục tôi:
“Cô còn nói ra cả chuyện gia đình luôn rồi, thế này thì anh ta còn mặt mũi nào mà đi chết nữa?”
Haizz.
Nữ phụ độc ác mà 😏
Tôi lôi laptop từ trong tủ ra.
Mở máy, kết nối WiFi.
“Tôi cũng không yêu cầu cao đâu.”
“Với trình độ học vấn và kinh nghiệm làm việc của anh, tìm một công việc mấy chục nghìn tệ một tháng chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?”
“Gửi CV đây, tôi giúp anh rải hồ sơ khắp các trang tuyển dụng!”
Lần này Tạ Bùi Minh không phản kháng.
Anh ngoan ngoãn chấp nhận lời mời kết bạn WeChat của tôi.
Sau đó gửi qua một bản CV.
Có lẽ là bản từ mấy năm trước, khi anh vừa mới khởi nghiệp.
Tôi chỉ lướt qua vài dòng… mà suýt nữa bị độ “xịn sò” trong đó làm mù mắt—
Trường cấp ba danh tiếng, đại học top đầu.
Giáo sư hướng dẫn cấp viện sĩ, bài luận đăng toàn tạp chí hàng đầu.
Quan trọng nhất là các dự án khởi nghiệp anh từng tham gia, gần như cái nào cũng gọi được vốn lớn, thu về lợi nhuận đáng kể.
Đỉnh thật.
Người như này mà không tìm được việc thì ai tìm được nữa?
Tôi lập tức lên các nền tảng tuyển dụng, một phát gửi hàng loạt, bùm bùm bùm nộp CV cho cả trăm công ty.
Tạ Bùi Minh dường như nhìn thấy biểu cảm trên mặt tôi.
Anh khẽ nhếch môi, tự giễu:
“Đó đều là chuyện của quá khứ rồi.”
“Với tình trạng hiện tại của tôi…”
“E là không có công ty tử tế nào muốn nhận.”
13
“Vớ vẩn!”
Tôi cắt ngang lời anh:
“Tôi không cho phép anh hạ thấp bản thân như vậy!”
……
Ngay cả Tạ Bùi Minh mà còn không có công ty nhận…
Thì loại nằm thẳng như tôi chắc chỉ có nước bỏ cuộc từ đầu luôn cho xong.
Giống như để chứng minh lời tôi vừa nói…
Điện thoại tôi lập tức rung liên hồi.
Liên tiếp có mấy công ty nhắn tin qua hệ thống:
“Xin chào, bạn đang tìm việc phải không?”
“CV này là thật chứ ạ?”
“Xin hỏi bạn có phải là anh Tạ Bùi Minh không?”
“Nếu tiện, bên tôi muốn hẹn lịch phỏng vấn với anh.”
……
Không chỉ thái độ của HR rất lịch sự…
Mà còn toàn là những công ty lớn, có tên tuổi, tôi từng nghe qua.
Quá phấn khích, tôi lập tức tải hết thông tin tuyển dụng của họ xuống.
Đóng gói rồi gửi toàn bộ cho Tạ Bùi Minh.
Sau đó vui vẻ túm lấy tay anh:
“Wowww chồng tương lai ơi anh xem nè! Em đã bảo là có rất nhiều nơi nhìn trúng năng lực của anh mà!”
“Lương họ đưa cũng ổn lắm đó!”
“Mau đi phỏng vấn, mau đi làm, mau kiếm tiền! Rồi đưa hết tiền cho em!”
“Em còn đang nhắm một cái túi mới trên tạp chí, đẹp lắm luôn!”
……
Có lẽ bị tôi lải nhải đến phát mệt, Tạ Bùi Minh đứng dậy.
Anh xoa xoa sống mũi, thở dài:
“Biết rồi.”
“Tôi đi thử phỏng vấn đây… nhưng cô đừng kỳ vọng quá.”
Tôi cắt ngang:
“Cần tôi đi cùng không?”
Anh lắc đầu:
“Không cần.”
Bình luận
Bình luận mới nhất
Bình luận nổi bật
Bình luận mới nhất
Chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên
ĐĂNG KÝ