14
Dù nam chính nói không cần tôi đi cùng, và di vật của mẹ anh vẫn còn để lại trong phòng trọ…
Nhưng với tư cách là một “người làm công” bị hệ thống chọn trúng, để phòng trường hợp ai đó lại nảy sinh ý nghĩ chết khi tôi không để ý…
Tôi vẫn quyết định lén lút bám theo sau, đề phòng bất trắc.
May mà trên đường đi không xảy ra chuyện gì.
Tâm trạng của Tạ Bùi Minh khá ổn định.
Anh quét một chiếc xe đạp công cộng, đạp hơn mười phút.
Cuối cùng dừng trước một tòa nhà văn phòng gần đó.
Tôi xuống khỏi taxi.
Lấy điện thoại ra xem.
Đây chính là một trong những công ty đã nhắn tin cho tôi trên app tuyển dụng.
Nhưng không phải công ty lớn nhất, danh tiếng cũng không quá cao.
Nam chính chọn phỏng vấn ở đây đầu tiên… là để tăng tỷ lệ đậu, lấy lại tự tin sao?
Trong tầm mắt…
Tạ Bùi Minh đã bước vào tòa nhà.
Tôi thì chẳng có việc gì làm.
Liền mua một ly trà sữa, ngồi lên bồn hoa.
Vừa hút trân châu, vừa đăng nhập game.
Giết thời gian.
Ban đầu tôi còn chuẩn bị tinh thần chờ anh một tiếng.
Đợi gần xong thì lén bám theo sang địa điểm phỏng vấn tiếp theo…
Nhưng không ngờ…
Chưa tới hai mươi phút.
Tôi vừa thua một trận rank, bên tai đã vang lên tiếng thét của hệ thống:
“Ký chủ!!”
“Ký chủ mau nhìn đi!”
“Nam chính… hình như bị người ta đuổi ra rồi!”
…… Không phải chứ?
Tôi vội đứng bật dậy, nhanh chóng trốn ra sau một cái cây lớn.
Chỉ là đi phỏng vấn thôi mà…
Là bất đồng quan điểm với sếp hay lệch lý tưởng sống gì đó à?
Sao lại bị đuổi ra luôn vậy?! 😳
15
Nhưng đúng là như vậy.
Tạ Bùi Minh gần như bị bảo vệ bên trong kéo ra ngoài.
Anh trông có chút chật vật, loạng choạng mấy bước mới miễn cưỡng đứng vững.
Mấy người mặc đồng phục bảo vệ phía sau còn đang chửi bới gì đó, nhưng ở khoảng cách này tôi không nghe rõ.
Hệ thống cũng kinh ngạc:
“Chuyện gì vậy?”
“Ký chủ có muốn qua xem không? Tôi thấy tâm trạng nam chính hơi không ổn…”
Tạ Bùi Minh cúi đầu.
Không nhìn rõ biểu cảm, trong tay vẫn nắm chặt bản CV đã in ra.
…Đi qua đó sao?
Tôi lắc đầu.
Cuộc đời trước đây của Tạ Bùi Minh quá suôn sẻ, đúng kiểu con cưng của trời.
Những biến cố mấy ngày nay, là thứ anh chưa từng trải qua.
Nếu lúc này tôi xuất hiện, chẳng khác nào bắt anh phơi bày mặt yếu đuối và nhục nhã nhất của mình.
Đối với anh… có lẽ còn tàn nhẫn hơn.
Tôi lấy điện thoại ra.
Nghĩ một chút, vẫn gửi một đoạn voice:
“Chồng ơi!”
“Phỏng vấn sao rồi, có kết quả nhớ nói em nha~ Em ở nhà chờ anh đó!”
Ở phía xa.
Tạ Bùi Minh cũng lấy điện thoại ra.
Anh nhìn một cái, nhanh chóng trả lời:
“Biết rồi.”
“Với lại… tôi vẫn muốn nói, chúng ta chưa đến mức gọi nhau là vợ chồng.”
16
Tạ Bùi Minh đứng một lúc.
Anh chỉnh lại quần áo, rồi đi sang tòa nhà bên cạnh.
Đó cũng là một công ty tôi gửi cho anh, nằm trong danh sách tuyển dụng.
May là đều ở trong cùng khu công nghệ, không cần phải di chuyển xa.
Lần này tôi không chờ bên ngoài nữa.
Tôi… quá tò mò rồi.
Thế nên lén đi theo, nhờ hệ thống làm cho một thẻ khách tạm thời.
Rồi âm thầm lẻn đến bên ngoài phòng phỏng vấn.
Ngồi trên ghế nhỏ ở hành lang, vểnh tai nghe…
May mắn là lần này không có ứng viên khác.
Bên ngoài cũng không có nhân viên đứng trực.
Tôi liền quang minh chính đại… áp tai vào khe cửa.
Ngay sau đó, tiếng nói truyền ra…
“Bùi Minh, tôi không ngờ cậu thật sự đến.”
“Cậu quên người anh em tốt của cậu rồi sao?”
“Anh ta đã gửi mail cho tất cả công ty, nói rằng nếu cậu đi xin việc thì đừng nhận cậu.”
“Xin lỗi.”
“Nếu HR báo trước, tôi đã không để cậu mất công đến đây.”
Ngừng một chút.
Người giống như sếp kia lại nói thêm:
“Anh ta gần như đã chặn hết rồi, những nơi khác cậu cũng đừng đi nữa.”
“Thậm chí có nơi còn nhân cơ hội… làm nhục cậu.”
Tôi chết lặng tại chỗ.
…Cái gì?
Người “bạn” mà họ nói là ai?
May mà Tạ Bùi Minh chưa ra ngay.
Anh còn nói chuyện thêm một lúc, tôi nghe dần dần mới hiểu…
Phá sản của anh… không hề đơn giản.
Là bị người trong nội bộ phản bội.
Người đó…
Là người anh luôn coi như anh trai.
Sau khi cha mẹ anh lần lượt qua đời, chính người đó đã động viên anh bước tiếp, đi khởi nghiệp.
Sau này khi Tạ Bùi Minh thành công.
Người đó hỏi xin dữ liệu nội bộ công ty, anh không chút phòng bị.
Kết quả…
Quay đầu bán cho đối thủ.
Liên thủ ép anh phá sản.
Rồi còn thản nhiên nói:
“Xin lỗi.”
“Trước lợi ích tiền bạc, bạn bè thì đáng là gì chứ?”
“Bùi Minh, đừng trách tôi. Là anh em, trước đây tôi cũng đối xử với cậu không tệ.”
……
Tôi nghĩ.
Cuối cùng tôi cũng hiểu…
Vì sao Tạ Bùi Minh lại cố chấp muốn chết đến vậy.
Anh… thật sự đã mất hết niềm tin vào thế giới này.
Nếu chỉ là phá sản, có lẽ vẫn chưa đến mức đó.
Một người khởi nghiệp, vẫn có thể liều một lần nữa.
Nhưng nếu còn thêm….
Cha mẹ qua đời.
Gia tộc ruồng bỏ.
Bạn thân phản bội.
Tất cả… như một tòa lâu đài cát.
Chỉ cần một cơn sóng…
Lập tức sụp đổ.
Mọi người đều rời bỏ anh.
Dù cố gắng đến đâu, cũng không giữ lại được gì.
Trong tình cảnh đó…
Còn có thể tiếp tục sống sao?
17
Nhân lúc Tạ Bùi Minh chưa ra, tôi lặng lẽ rời đi trước.
Quẹt thẻ ra khỏi tòa nhà, vốn định về nhà…
Nhưng nghĩ lại.
Tôi đổi ý.
Bên ngoài có một tiệm bánh ngọt mới mở, đang giảm giá.
Chỉ 50 tệ là mua được một chiếc bánh chocolate sáu inch trông khá ngon.
Tôi mua một cái.
Vừa bước ra, Tạ Bùi Minh cũng đúng lúc đi ra khỏi tòa nhà.
Lần này không có bảo vệ xua đuổi.
Trạng thái của anh… có vẻ tốt hơn lần trước một chút.
Anh chỉnh lại quần áo.
Biểu cảm bình tĩnh.
Ngẩng đầu lên…
Và đúng lúc nhìn thấy tôi.
Tôi đang xách hộp bánh, nhảy chân sáo chạy về phía anh.
Vừa chạy vừa vẫy tay:
“Chồng ơi!”
“Chồng ơi!”
“Trùng hợp ghê! Em ra mua đồ ăn trưa, không ngờ gặp anh nè!”
Giọng tôi đầy vui vẻ.
Như thể hoàn toàn quên mất hai tiếng trước, anh còn nghiêm túc nhắc tôi không nên gọi thân mật như vậy.
Tôi lập tức khoác tay anh.
“Đây gọi là tâm linh tương thông đó!”
“Anh vừa đi phỏng vấn đúng không? Kết quả sao rồi?”
Rõ ràng…
Cơ thể Tạ Bùi Minh cứng lại trong một giây.
Anh im lặng vài giây.
Như đang cố nhịn.
Rồi cuối cùng… bùng nổ.
“Ừ, có kết quả rồi.”
“Trượt. Trượt hết.”
“Không có công ty nào muốn loại rác như tôi cả!”
“Không ai cần tôi hết!!!”
“Tôi vô dụng như vậy đó!!!”
“Ngay từ đầu tôi đã nói rồi, hôn ước nên hủy đi.”
“Cô ở cạnh một kẻ vô dụng như tôi… chỉ là phí thời gian của chính mình thôi.”
Anh nhẹ nhàng rút tay ra, lùi lại hai bước.
Cúi đầu, quay mặt đi…
Giống như đã chuẩn bị sẵn tinh thần…
Sợ tôi lại tát anh thêm một cái.
Cũng phải.
Dù sao tôi cũng là nữ phụ độc ác…
Mới quen hai ngày đã tát anh không biết bao nhiêu lần.
Anh nhắm mắt lại.
Giống như chấp nhận số phận.
Nhưng, thứ rơi xuống lần này…
Không phải cái tát.
Mà là một tiếng thở dài rất nhẹ.
Tôi ôm chặt lấy anh.
Kiễng chân lên, nhẹ nhàng xoa đầu anh.
“Ai nói không ai cần anh?”
“Anh không phải còn có em sao?”
“Em sẽ luôn luôn… ở bên anh.”
18
Đợi nữ chính xuất hiện…
Sớm muộn gì tôi cũng phải rời khỏi Tạ Bùi Minh.
Nhưng tôi nghĩ…
Với trạng thái tinh thần của anh lúc này…
Tôi nói dối một chút… chắc cũng không sao đâu nhỉ?
Tạ Bùi Minh dường như bị hành động của tôi làm cho sững sờ.
Anh đứng im rất lâu.
Rồi chậm rãi nhìn tôi, từng chữ một:
“Cô… sẽ không rời bỏ tôi?”
Anh dừng lại.
“Diệp Mộng Ninh.”
“Cô nhìn rõ đi, bây giờ tôi không còn là tổng tài nữa.”
“Ngay cả việc tìm việc cũng không ai nhận.”
“Có khi…”
“Cô còn phải nuôi tôi.”
Tôi ngáp một cái.
Lắc lắc hộp bánh mới mua.
“Biết rồi biết rồi.”
“Không tìm được thì thôi, tạm thời đừng tìm nữa.”
“Đã nói sính lễ có thể nợ mà, tôi đâu có vội kết hôn.”
……
Tôi nắm lấy tay anh.
“Về nhà ăn bánh đi.”
“Tôi nếm thử rồi, ngon lắm.”
“Sau này có chuyện vui… mình lại mua cái này ăn, được không?”
Giây tiếp theo…
Tạ Bùi Minh từ từ siết lại tay tôi.
Khẽ đáp:
“…Được.”
Dù nam chính nói không cần tôi đi cùng, và di vật của mẹ anh vẫn còn để lại trong phòng trọ…
Nhưng với tư cách là một “người làm công” bị hệ thống chọn trúng, để phòng trường hợp ai đó lại nảy sinh ý nghĩ chết khi tôi không để ý…
Tôi vẫn quyết định lén lút bám theo sau, đề phòng bất trắc.
May mà trên đường đi không xảy ra chuyện gì.
Tâm trạng của Tạ Bùi Minh khá ổn định.
Anh quét một chiếc xe đạp công cộng, đạp hơn mười phút.
Cuối cùng dừng trước một tòa nhà văn phòng gần đó.
Tôi xuống khỏi taxi.
Lấy điện thoại ra xem.
Đây chính là một trong những công ty đã nhắn tin cho tôi trên app tuyển dụng.
Nhưng không phải công ty lớn nhất, danh tiếng cũng không quá cao.
Nam chính chọn phỏng vấn ở đây đầu tiên… là để tăng tỷ lệ đậu, lấy lại tự tin sao?
Trong tầm mắt…
Tạ Bùi Minh đã bước vào tòa nhà.
Tôi thì chẳng có việc gì làm.
Liền mua một ly trà sữa, ngồi lên bồn hoa.
Vừa hút trân châu, vừa đăng nhập game.
Giết thời gian.
Ban đầu tôi còn chuẩn bị tinh thần chờ anh một tiếng.
Đợi gần xong thì lén bám theo sang địa điểm phỏng vấn tiếp theo…
Nhưng không ngờ…
Chưa tới hai mươi phút.
Tôi vừa thua một trận rank, bên tai đã vang lên tiếng thét của hệ thống:
“Ký chủ!!”
“Ký chủ mau nhìn đi!”
“Nam chính… hình như bị người ta đuổi ra rồi!”
…… Không phải chứ?
Tôi vội đứng bật dậy, nhanh chóng trốn ra sau một cái cây lớn.
Chỉ là đi phỏng vấn thôi mà…
Là bất đồng quan điểm với sếp hay lệch lý tưởng sống gì đó à?
Sao lại bị đuổi ra luôn vậy?! 😳
15
Nhưng đúng là như vậy.
Tạ Bùi Minh gần như bị bảo vệ bên trong kéo ra ngoài.
Anh trông có chút chật vật, loạng choạng mấy bước mới miễn cưỡng đứng vững.
Mấy người mặc đồng phục bảo vệ phía sau còn đang chửi bới gì đó, nhưng ở khoảng cách này tôi không nghe rõ.
Hệ thống cũng kinh ngạc:
“Chuyện gì vậy?”
“Ký chủ có muốn qua xem không? Tôi thấy tâm trạng nam chính hơi không ổn…”
Tạ Bùi Minh cúi đầu.
Không nhìn rõ biểu cảm, trong tay vẫn nắm chặt bản CV đã in ra.
…Đi qua đó sao?
Tôi lắc đầu.
Cuộc đời trước đây của Tạ Bùi Minh quá suôn sẻ, đúng kiểu con cưng của trời.
Những biến cố mấy ngày nay, là thứ anh chưa từng trải qua.
Nếu lúc này tôi xuất hiện, chẳng khác nào bắt anh phơi bày mặt yếu đuối và nhục nhã nhất của mình.
Đối với anh… có lẽ còn tàn nhẫn hơn.
Tôi lấy điện thoại ra.
Nghĩ một chút, vẫn gửi một đoạn voice:
“Chồng ơi!”
“Phỏng vấn sao rồi, có kết quả nhớ nói em nha~ Em ở nhà chờ anh đó!”
Ở phía xa.
Tạ Bùi Minh cũng lấy điện thoại ra.
Anh nhìn một cái, nhanh chóng trả lời:
“Biết rồi.”
“Với lại… tôi vẫn muốn nói, chúng ta chưa đến mức gọi nhau là vợ chồng.”
16
Tạ Bùi Minh đứng một lúc.
Anh chỉnh lại quần áo, rồi đi sang tòa nhà bên cạnh.
Đó cũng là một công ty tôi gửi cho anh, nằm trong danh sách tuyển dụng.
May là đều ở trong cùng khu công nghệ, không cần phải di chuyển xa.
Lần này tôi không chờ bên ngoài nữa.
Tôi… quá tò mò rồi.
Thế nên lén đi theo, nhờ hệ thống làm cho một thẻ khách tạm thời.
Rồi âm thầm lẻn đến bên ngoài phòng phỏng vấn.
Ngồi trên ghế nhỏ ở hành lang, vểnh tai nghe…
May mắn là lần này không có ứng viên khác.
Bên ngoài cũng không có nhân viên đứng trực.
Tôi liền quang minh chính đại… áp tai vào khe cửa.
Ngay sau đó, tiếng nói truyền ra…
“Bùi Minh, tôi không ngờ cậu thật sự đến.”
“Cậu quên người anh em tốt của cậu rồi sao?”
“Anh ta đã gửi mail cho tất cả công ty, nói rằng nếu cậu đi xin việc thì đừng nhận cậu.”
“Xin lỗi.”
“Nếu HR báo trước, tôi đã không để cậu mất công đến đây.”
Ngừng một chút.
Người giống như sếp kia lại nói thêm:
“Anh ta gần như đã chặn hết rồi, những nơi khác cậu cũng đừng đi nữa.”
“Thậm chí có nơi còn nhân cơ hội… làm nhục cậu.”
Tôi chết lặng tại chỗ.
…Cái gì?
Người “bạn” mà họ nói là ai?
May mà Tạ Bùi Minh chưa ra ngay.
Anh còn nói chuyện thêm một lúc, tôi nghe dần dần mới hiểu…
Phá sản của anh… không hề đơn giản.
Là bị người trong nội bộ phản bội.
Người đó…
Là người anh luôn coi như anh trai.
Sau khi cha mẹ anh lần lượt qua đời, chính người đó đã động viên anh bước tiếp, đi khởi nghiệp.
Sau này khi Tạ Bùi Minh thành công.
Người đó hỏi xin dữ liệu nội bộ công ty, anh không chút phòng bị.
Kết quả…
Quay đầu bán cho đối thủ.
Liên thủ ép anh phá sản.
Rồi còn thản nhiên nói:
“Xin lỗi.”
“Trước lợi ích tiền bạc, bạn bè thì đáng là gì chứ?”
“Bùi Minh, đừng trách tôi. Là anh em, trước đây tôi cũng đối xử với cậu không tệ.”
……
Tôi nghĩ.
Cuối cùng tôi cũng hiểu…
Vì sao Tạ Bùi Minh lại cố chấp muốn chết đến vậy.
Anh… thật sự đã mất hết niềm tin vào thế giới này.
Nếu chỉ là phá sản, có lẽ vẫn chưa đến mức đó.
Một người khởi nghiệp, vẫn có thể liều một lần nữa.
Nhưng nếu còn thêm….
Cha mẹ qua đời.
Gia tộc ruồng bỏ.
Bạn thân phản bội.
Tất cả… như một tòa lâu đài cát.
Chỉ cần một cơn sóng…
Lập tức sụp đổ.
Mọi người đều rời bỏ anh.
Dù cố gắng đến đâu, cũng không giữ lại được gì.
Trong tình cảnh đó…
Còn có thể tiếp tục sống sao?
17
Nhân lúc Tạ Bùi Minh chưa ra, tôi lặng lẽ rời đi trước.
Quẹt thẻ ra khỏi tòa nhà, vốn định về nhà…
Nhưng nghĩ lại.
Tôi đổi ý.
Bên ngoài có một tiệm bánh ngọt mới mở, đang giảm giá.
Chỉ 50 tệ là mua được một chiếc bánh chocolate sáu inch trông khá ngon.
Tôi mua một cái.
Vừa bước ra, Tạ Bùi Minh cũng đúng lúc đi ra khỏi tòa nhà.
Lần này không có bảo vệ xua đuổi.
Trạng thái của anh… có vẻ tốt hơn lần trước một chút.
Anh chỉnh lại quần áo.
Biểu cảm bình tĩnh.
Ngẩng đầu lên…
Và đúng lúc nhìn thấy tôi.
Tôi đang xách hộp bánh, nhảy chân sáo chạy về phía anh.
Vừa chạy vừa vẫy tay:
“Chồng ơi!”
“Chồng ơi!”
“Trùng hợp ghê! Em ra mua đồ ăn trưa, không ngờ gặp anh nè!”
Giọng tôi đầy vui vẻ.
Như thể hoàn toàn quên mất hai tiếng trước, anh còn nghiêm túc nhắc tôi không nên gọi thân mật như vậy.
Tôi lập tức khoác tay anh.
“Đây gọi là tâm linh tương thông đó!”
“Anh vừa đi phỏng vấn đúng không? Kết quả sao rồi?”
Rõ ràng…
Cơ thể Tạ Bùi Minh cứng lại trong một giây.
Anh im lặng vài giây.
Như đang cố nhịn.
Rồi cuối cùng… bùng nổ.
“Ừ, có kết quả rồi.”
“Trượt. Trượt hết.”
“Không có công ty nào muốn loại rác như tôi cả!”
“Không ai cần tôi hết!!!”
“Tôi vô dụng như vậy đó!!!”
“Ngay từ đầu tôi đã nói rồi, hôn ước nên hủy đi.”
“Cô ở cạnh một kẻ vô dụng như tôi… chỉ là phí thời gian của chính mình thôi.”
Anh nhẹ nhàng rút tay ra, lùi lại hai bước.
Cúi đầu, quay mặt đi…
Giống như đã chuẩn bị sẵn tinh thần…
Sợ tôi lại tát anh thêm một cái.
Cũng phải.
Dù sao tôi cũng là nữ phụ độc ác…
Mới quen hai ngày đã tát anh không biết bao nhiêu lần.
Anh nhắm mắt lại.
Giống như chấp nhận số phận.
Nhưng, thứ rơi xuống lần này…
Không phải cái tát.
Mà là một tiếng thở dài rất nhẹ.
Tôi ôm chặt lấy anh.
Kiễng chân lên, nhẹ nhàng xoa đầu anh.
“Ai nói không ai cần anh?”
“Anh không phải còn có em sao?”
“Em sẽ luôn luôn… ở bên anh.”
18
Đợi nữ chính xuất hiện…
Sớm muộn gì tôi cũng phải rời khỏi Tạ Bùi Minh.
Nhưng tôi nghĩ…
Với trạng thái tinh thần của anh lúc này…
Tôi nói dối một chút… chắc cũng không sao đâu nhỉ?
Tạ Bùi Minh dường như bị hành động của tôi làm cho sững sờ.
Anh đứng im rất lâu.
Rồi chậm rãi nhìn tôi, từng chữ một:
“Cô… sẽ không rời bỏ tôi?”
Anh dừng lại.
“Diệp Mộng Ninh.”
“Cô nhìn rõ đi, bây giờ tôi không còn là tổng tài nữa.”
“Ngay cả việc tìm việc cũng không ai nhận.”
“Có khi…”
“Cô còn phải nuôi tôi.”
Tôi ngáp một cái.
Lắc lắc hộp bánh mới mua.
“Biết rồi biết rồi.”
“Không tìm được thì thôi, tạm thời đừng tìm nữa.”
“Đã nói sính lễ có thể nợ mà, tôi đâu có vội kết hôn.”
……
Tôi nắm lấy tay anh.
“Về nhà ăn bánh đi.”
“Tôi nếm thử rồi, ngon lắm.”
“Sau này có chuyện vui… mình lại mua cái này ăn, được không?”
Giây tiếp theo…
Tạ Bùi Minh từ từ siết lại tay tôi.
Khẽ đáp:
“…Được.”