Lần mua Starbucks mà Lý Thanh Thu nói là do lãnh đạo tiếp khách, chỉ đích danh bảo tôi đặt Starbucks, tôi tiện tay đặt luôn cho đồng nghiệp.
"Giả vờ thanh cao cái gì, thật ra chị rất khinh thường hạng người như chúng tôi phải không? Nhà chị túi LV nhét đầy tủ, bình thường đi làm lại xách cái túi vải rách, chị thấy làm thế là cực kỳ khiêm tốn à? Giả tạo!"
Tôi suy nghĩ, cuối cùng cũng biết điểm kỳ quái trong chuyện này nằm ở đâu rồi.
Thực ra cái túi vải tôi đeo đi làm cũng là một cái túi có thương hiệu, chỉ là Lý Thanh Thu không biết chuyện đó thôi, nhưng những điều đó không quan trọng, quan trọng là sao cô ta biết nhà tôi có một tủ túi hiệu?
Lý Thanh Thu thấy tôi không nói câu nào thì giới thiệu tôi với tài xế một cách mỉa mai: "Bố mẹ của đồng nghiệp tôi đây là giảng viên đại học danh tiếng cả. Thật trùng hợp, cô ta cũng thi đậu vào trường đó, nói trong chuyện này không có chút khuất tất nào thì ai mà tin được chứ?"
Tôi cười nhạo: "Cái đồ óc heo như cô còn thi đậu được trường trọng điểm, chẳng lẽ chuyện cũng là do bố mẹ cô vận động hành lang sao? Thế thì họ phải là quan to lắm nhỉ? Họ có thể nhúng tay sửa điểm thi Đại học mà, dù sao bố mẹ tôi cũng là công dân thượng tôn pháp luật, không có lợi hại như cô đâu."
"Câm miệng hết cho tao, hai con khốn! Còn cãi nhau nữa là tao g.i.ế.c sạch!" Tài xế thở dốc mấy bận, toàn thân gã bắt đầu co giật. Gã vỗ vào đầu mình một cách điên cuồng.
Khi tài xế nói rằng gã muốn g.i.ế.c người, một tia sáng hưng phấn loé lên trong đáy mắt Lý Thanh Thu.
Một lúc sau, xe đi ngang qua nhà Lý Thanh Thu nhưng tài xế không hề có ý định giảm tốc độ.
Nụ cười trên môi Lý Thanh Thu cứng đờ, cô ta lên tiếng: "Anh tài xế, đến nhà tôi rồi, dừng lại ở bên đường một chút."
Tài xế không hề bị tác động bởi yêu cầu của Lý Thanh Thu, gã lái thẳng về phía đường đèo quanh núi.
Lý Thanh Thu hoảng loạn, cô ta gào thét: "Tôi chỉ là một người bình thường, là người lao động tầng lớp thấp giống như anh thôi! Anh muốn g.i.ế.c thì g.i.ế.c Bùi T.ử Huyên đi, loại người giàu có như chị ta mới đáng c.h.ế.t!"
Tài xế nở nụ cười lạnh lùng, hiểm độc: "Hai con điếm thối, đứa nào cũng chẳng phải hạng vừa!" Gã nhấn lút chân ga: "Có hai người đàn bà bồi táng cùng tao, đáng lắm!"
05
 
Xe chạy vòng vèo trên con đường núi, bên dưới là vực thẳm ngàn sâu.
 
 
Gã tài xế hét lên trong điên dại, đ.á.n.h tay lái, chiếc xe lao nhanh về phía vực!
 
 
Đúng lúc đó, một chiếc xe lao tới từ phía đối diện với tốc độ tương tự, đèn pha của nó chiếu thẳng vào mắt chúng tôi.
 
 
Một tiếng "rầm" vang lên do va chạm dữ dội. Có một khoảnh khắc, tất cả mọi người đều lơ lửng trong không trung.
 
 
Tay tài xế rời khỏi vô lăng, dưới tác động từ chiếc xe đối diện, hướng đi của xe chúng tôi hoàn toàn thay đổi.
 
 
Dù đã có chuẩn bị từ trước, tôi vẫn bị choáng và ngất đi.
 
Vừa lên xe, phát hiện người cầm lái lại chính là gã tài xế đó, tôi đã lập tức gọi cho bạn trai Thẩm Dịch Thần. Chúng tôi giữ liên lạc với nhau một cách xuyên suốt, thường xuyên chia sẻ vị trí cho nhau.
 
 
Khi tài xế lao xe về phía vực, Thẩm Dịch Thần đã đ.â.m thẳng vào xe chúng tôi, nhờ vậy, tôi mới tránh được t.h.ả.m kịch bị rơi xuống vực.
 
 
Sau đó, tôi tỉnh dậy trong bệnh viện.
 
Tôi nghe cảnh sát nói rằng gã tài xế đó mới đăng ký chạy xe được vài hôm, tính tình kỳ quái, thường bị hành khách phàn nàn. Thêm vào đó, đối với gã, chuyện vợ mình bỏ đi theo người đàn ông giàu có là một cú sốc nên gã cực kỳ căm ghét người giàu. Bởi vậy, gã tài xế kia mới kéo theo tất cả cùng tự sát.
 
 
Chắc người phạm tội g.i.ế.c người không thành sẽ bị phạt nặng.
 
 
Đến thời điểm này, tôi đã rút ra được hai kết luận:
 
Thứ nhất, Lý Thanh Thu muốn tôi c.h.ế.t.
 
Thứ hai, cô ta cũng sống lại... Và còn có hệ thống đi theo!
 
Ngay trước khoảnh khắc hai chiếc xe va chạm, tôi nghe thấy tiếng the thé do Lý Thanh Thu hét lên: "Hệ thống, tôi..."
 
 
“Tôi” làm sao?
 
 
Tôi không biết, nhưng tôi biết Lý Thanh Thu sẽ không bỏ qua cho mình.
 
 
Tôi đến thăm Thẩm Dịch Thần, cách lớp kính, nước mắt tôi tuôn rơi. Bác sĩ nói anh ấy không màng nguy hiểm mà lao xe tới khiến đầu bị thương nặng, không biết khi nào mới tỉnh.
 
Tôi siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, cảm thấy cực kỳ hổ thẹn.
 
Nhưng giây tiếp theo, tôi bừng tỉnh: tất cả đều là do Lý Thanh Thu!
 
 
Nghe bác sĩ nói Lý Thanh Thu đã xuất viện, tôi quay về công ty với một bụng lửa giận.
 
Vừa vào văn phòng, tôi đã thấy tất cả mọi người đều nhìn mình với ánh mắt kỳ lạ.
 
"Muốn tự t.ử thì tự t.ử đi, còn kéo theo người vô tội, mọi người cẩn thận chút nhé!" Chu Vũ đi ngang qua, nói mỉa mai.
 
 
Nói vậy là sao?
 
 
Tôi nhìn về phía người bạn Tưởng Ngọc Đình - người hay đi hóng hớt với mình. Cô ấy phồng má c.h.ử.i tôi: "Không ngờ cô lại là người như vậy! Đồ xanh vỏ đỏ lòng, tôi nhận xét sai về cô rồi!"
 
 
Tôi không những không giận mà còn thấy buồn cười.
 
 
Gia đình Tưởng Ngọc Đình nghiêm khắc, bố mẹ Tưởng lại bảo vệ cô ấy rất kỹ, kỹ đến nỗi khi c.h.ử.i người, cô ấy cũng không biết nói tục.
 
 
Thấy mọi người cười theo, Tưởng Ngọc Đình đỏ ửng mặt, quay về vị trí.
 
 
Bầu không khí trở nên hòa hoãn.
 
 
Lúc này, Trịnh Hiểu Nhu đứng phắt dậy với vẻ phẫn nộ.
 
 
"Tưởng Ngọc Đình nói không sai, chị đúng là kẻ hai mặt! Bình thường thì giả vờ khiêm tốn, sau lưng lại coi thường tất cả mọi người!"
 
 
Trịnh Hiểu Nhu và Lý Thanh Thu là thực tập sinh vào công ty cùng đợt. Ngày thường, hai người họ chơi thân với nhau nhất.
 
 
Trịnh Hiểu Nhu chỉ vào Lý Thanh Thu - người đang quấn băng trên đầu, trên mặt còn có vết thương, nói: "Vì chị khoe khoang với tài xế khiến gã muốn g.i.ế.c người, làm liên lụy đến Thanh Thu! Chẳng lẽ chị không thấy áy náy chút nào sao?"
 
 
Lý Thanh Thu từ từ đứng dậy, vẻ mặt ấm ức: "Chị Huyên Huyên, thực ra em không có ý trách chị, nhưng từ lúc xảy ra chuyện đến giờ, chị cũng chưa xin lỗi em, về chuyện này thì..."
 
Trịnh Hiểu Nhu nói năng đanh thép: "Không chỉ phải xin lỗi Lý Thanh Thu thôi đâu, còn chuyện chị nói xấu mọi người nữa. Hôm nay, chị cũng nên xin lỗi tập thể luôn đi!"
 
 
Tôi nhìn Lý Thanh Thu đang cúi đầu giả vờ yếu đuối, hiểu ra mọi chuyện.
 
 
Hóa ra nguyên nhân khiến cô ta cố gắng xuất viện dù đang đau đớn không phải yêu nghề, mà là cô ta muốn về trước để hạ bệ tôi đây mà.
 
 
06
 
 
Tôi hít vào thật sâu, nhìn tất cả mọi người, lên tiếng: "Tai nghe không bằng mắt thấy, chúng ta làm việc với nhau gần được năm năm rồi, nếu mọi người thực sự tin tôi là kẻ hay nói xấu sau lưng thì tôi cũng chẳng có gì để nói. Công ty chúng ta yêu cầu nhân viên phải có trình độ học vấn cao, ai ở đây cũng tốt nghiệp trường danh tiếng, đại đa số mọi người có gia thế tốt, huống hồ số người có mức lương cao hơn tôi trong công ty cũng nhiều, mọi người hãy tự hỏi: nếu mọi người là tôi, liệu mọi người có nổi hứng khoe khoang những điều này với một tài xế xa lạ vào một buổi tối mệt mỏi vì tăng ca không?"
 
Nói đến đây, tôi liếc nhìn Lý Thanh Thu.
 
 


Bình luận
Bình luận mới nhất
Bình luận nổi bật
Bình luận mới nhất
Chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên
ĐĂNG KÝ