"Nhắc đến loại người miệng rộng, mọi người sẽ nghĩ đến ai trong phòng này đầu tiên?" Tôi vừa nói vừa lấy điện thoại ra, bấm phát đoạn ghi âm tối qua. Giọng nói chua ngoa của Lý Thanh Thu vang lên rõ mồn một trước mặt mọi người.
 
"Trời ạ, cô ta cố tình kích động tài xế à?"
 
 
“Đường về nhà Lý Thanh Thu cùng hướng với đường về nhà chị Huyên Huyên, nhưng cô ta xuống xe trước chị Huyên Huyên. Đến lúc đó, chỉ còn một mình chị Huyên Huyên đối mặt với gã tài xế biến thái đó... Trời ạ!"
 
"Sao lại như vậy? Cô ta điên rồi à?"
 
"Tôi nhớ rồi! Hôm qua, chị Huyên Huyên bảo không đi cùng, vậy mà cô ta lại lên ngồi cùng một chuyến xe với chị ấy, chẳng lẽ cô ta làm vậy để trả thù? Người này cũng đáng sợ quá!"
 
Lý Thanh Thu tái mặt.
 
 
Cô ta định giải thích vài câu, nhưng có bản ghi âm cộng thêm cái tiếng miệng rộng nên mọi người đều phớt lờ Lý Thanh Thu.
 
 
Tôi cất điện thoại, từ từ nói: "Còn về chuyện tôi nói xấu mọi người... Thực sự tôi không đưa ra được bằng chứng để phản bác. Bởi vì điều mà tôi muốn nói là: tôi chẳng cần phải tự chứng minh việc này! Ai nhắc đến chuyện này trước thì người đó đưa ra bằng chứng, trừ phi cô cũng có băng ghi âm, nói rõ tôi đã nói xấu ai, nếu không thì đó là vu khống!"
 
 
Đoạn, tôi nhìn thẳng vào Lý Thanh Thu với vẻ mặt nghiêm túc: "Cô có bằng chứng không?"
 
 
Lý Thanh Thu há miệng, không thốt nên lời.
 
 
Tất cả đồng nghiệp không phải kẻ ngốc, từ khi tôi lấy bản ghi âm ra, họ đã hoàn toàn không tin lời Lý Thanh Thu nữa.
 
Mọi người đều vây quanh và xin lỗi tôi. Tưởng Ngọc Đình đỏ ửng mặt, kéo nhẹ góc áo tôi: "Xin lỗi mà... Tôi mua cơm lươn cho cô nhé, cô tha thứ cho tôi được không?"
 
 
Tôi ra vẻ lạnh mặt, nhìn cô ấy: "Mua một tuần!"
 
Cô ấy ôm má mà xuýt xoa: "Để mua được đồ ở quán cơm lươn đó thì phải xếp hàng 1 tiếng đồng hồ cơ..."
 
 
Tôi nhướng mày, nhìn cô ấy.
 
 
Cô ấy im bặt: "Tuân lệnh!"
 
 
Sự việc được giải quyết xong, tôi bảo mọi người quay lại làm việc.
 
 
Tôi về chỗ ngồi của mình, vừa định ngồi xuống thì thấy dưới đất có một tờ giấy. Tôi bèn tiện thể nhặt lên.
 
 
Ngay khoảnh khắc ngước mắt lên, tôi liếc thấy có một cây đinh nhọn trên ghế, mũi đinh gỉ sét hướng lên trên!
 
 
Nếu ngồi phải cái này... Tôi lập tức toát mồ hôi lạnh.
 
 
Tôi đi kiểm tra camera. Thật trùng hợp, đoạn băng quay cảnh trước khi cây đinh đó xuất hiện đã bị mất.
 
 
Tôi phỏng đoán chuyện này chắc chắn không thể không liên quan đến Lý Thanh Thu.
 
 
Nếu va quệt hay bị đ.â.m bởi cây đinh bị gỉ thì lúc đó, ngoài việc bị thương và xấu hổ, tôi còn có thể bị uốn ván. Nếu do đó mà tôi có thể c.h.ế.t luôn thì chuyện càng hợp với mong đợi của Lý Thanh Thu hơn.
 
 
Chỉ là tôi không hiểu: ở kiếp trước lẫn kiếp này, tôi chưa từng đắc tội cô ta, rốt cuộc vì sao cô ta lại muốn tôi c.h.ế.t nhỉ?
 
07
 
Tôi cầm hồ sơ thực tập sinh đến một khu dân cư cũ trong thành phố.
Nơi đây từng là nhà của Lý Thanh Thu.
Từ bà nội của Lý Thanh Thu, tôi biết được quá khứ của cô ta: mẹ Lý Thanh Thu mất sớm, cha cô ta cưới mẹ kế và có con, thấy cô ta vướng víu nên đã vứt cô ta cho ông bà nội.
Tuy không có cha mẹ thương yêu, nhưng ông bà nội của Lý Thanh Thu rất tốt với cô ta. Họ nuôi cô ta ăn học, không bao giờ để cô ta chịu thiệt thòi. Thế rồi, cuối cùng họ cũng chờ được đến lúc Lý Thanh Thu tốt nghiệp Đại học, tìm được một công việc tốt.
Lúc bấy giờ, ông nội Lý bỗng nhiên bị bệnh nặng liệt giường, Lý Thanh Thu lại dọn ra ngoài ở, để lại một câu lạnh lùng: "Có phải ông bà sinh tôi ra đâu, muốn có người hầu hạ thì đi tìm cha tôi ấy!"
Nói đến đây, bà nội Lý rơi nước mắt.
"Chúng tôi nuôi nó, không mong nó báo đáp, nhưng nó nói vậy thực sự khiến người ta thất vọng quá..."
Tôi an ủi vài câu rồi bỗng nhiên hỏi: "Bà có biết Lý Thanh Thu có ước mơ hay nguyện vọng gì không?"
Bà nội Lý thở dài, nói: "Những nguyện vọng của nó toàn là những ảo tưởng viển vông! Nó luôn nói thế giới này không công bằng, không cho nó một xuất thân hoàn hảo, nếu thực sự có phép màu thì hãy cho nó chuyển sang sống một cuộc đời khác... Cô thấy có vớ vẩn không!"
Tôi đứng phắt dậy.
Có vẻ như tôi đã biết tại sao Lý Thanh Thu muốn g.i.ế.c tôi rồi!
Những ngày sau đó, Lý Thanh Thu thu mình vào một góc, làm như mình là người vô hình. Lý Thanh Thu cũng không muốn vậy, nhưng dù cô ta bắt chuyện với ai thì người đó cũng tỏ vẻ ghét bỏ, ngay cả cô bạn thân Trịnh Hiểu Nhu của cô ta cũng tránh xa cô ta.
Lý Thanh Thu trông có vẻ đáng thương, nhưng thực chất, ngày nào cô ta cũng nhìn tôi chằm chằm bằng đôi mắt oán hận cực độ, không biết cô ta đang mưu tính điều gì.
Phòng sắp tổ chức hoạt động team building, lãnh đạo bảo mọi người đề xuất ý kiến.
Đáp lại, ai cũng im lặng vì chỉ cần ý kiến được chấp thuận thì toàn bộ công việc tổ chức, đặt chỗ, đăng ký… Sẽ do người đó toàn quyền phụ trách.
Lúc này, Lý Thanh Thu giơ tay lên thật cao: "Em đề nghị mọi người đi bộ đường dài! Không khí trong núi tốt, chúng ta dựng lều dã ngoại ngay tại chỗ, thư giãn đầu óc!"
Lãnh đạo thấy không ai phản đối thì chốt luôn. Sau đó nhiệm vụ tổ chức team building được giao cho Lý Thanh Thu như lẽ đương nhiên.
Hôm team building, mọi người đi lại trên con đường mòn giữa núi, hai bên là bóng cây rợp trời, không khí thơm mát, trong lành.
Tiếp đó, tất cả tìm một bãi đất bằng để cắm trại.
Sau khi ăn cơm xong, một mình tôi đi dọc theo lối mòn bên suối rồi leo lên trên, tiếng gậy leo núi gõ xuống đất nghe lanh lảnh theo nhịp đều đều.
"Chị Huyên, đợi em với!" Lý Thanh Thu đuổi theo từ phía sau, khoác tay tôi như chưa có chuyện gì xảy ra: "Đi một mình ở đây không an toàn, em đi cùng chị nhé."
"Được, vậy đi cùng đi." Tôi nói.
Hai chúng tôi chia ra, một lên trên trước, một người lên sau lên. Sương trong rừng càng lúc càng dày, con đường dưới chân cũng trở nên gồ ghề.
"Chỗ này khá khó đi nhỉ, không may lăn xuống dưới thì chắc khó sống sót lắm." Lý Thanh Thu nói một cách nhẹ nhàng.
Tôi: "Ồ vậy à? Hay cô thử xem?"
Lý Thanh Thu nhìn tôi rồi bỗng nhiên không cười nữa. Cô ta nói: "Ông Trời thật không công bằng, tất cả những chuyện tốt đều được dành cho chị, chị sẽ không hiểu người như tôi nghĩ gì, muốn gì đâu."
Tôi nhún vai: "Đúng là không hiểu được. Vì muốn cướp đoạt cuộc đời của người khác mà g.i.ế.c người không ghê tay, cô ghét bản thân mình đến vậy sao?"
Đồng t.ử Lý Thanh Thu co lại: "Chị… Chị biết rồi!"
"Ban đầu thì đúng là tôi không tin, nhưng chuyện sống lại kỳ lạ như vậy còn xảy ra được thì chuyện có hệ thống đi theo cũng chẳng có gì lạ."
Lý Thanh Thu run lên. Sau đó, cô ta rút ra một con d.a.o ngắn.
"Tôi chỉ là không biết đầu t.h.a.i như chị thôi, tôi muốn thay đổi tất cả điều này thì có gì sai!" Vừa nói, cô ta vừa giơ d.a.o lên và lao về phía tôi.
 
 


Bình luận
Bình luận mới nhất
Bình luận nổi bật
Bình luận mới nhất
Chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên
ĐĂNG KÝ