Tôi thong thả giơ gậy leo núi lên chọc thẳng vào bụng cô ta. Dòng điện mạnh lập tức khiến Lý Thanh Thu bị ngã rồi giãy giụa dưới đất, tay co quắp lại như chân gà. Tôi đã mua cây gậy leo núi này với giá c.ắ.t c.ổ, không chỉ nhẹ về trọng lượng và có thể gấp lại, mà nó còn có chức năng phóng điện.
"Thích không? Đặc biệt chuẩn bị cho cô đấy." Tôi nở nụ cười nhẹ nhàng.
Đúng lúc này, cơn co giật của Lý Thanh Thu giảm dần, cô ta quát lớn về phía sau tôi: "Còn không ra đi!"
Bóng cây lay động, một người đàn ông cao lớn lao ra từ sau gốc cây rồi dùng chiếc khăn tay thấm thứ chất có mùi hắc khống chế tôi.
Người đó là Chu Vũ!
08
Khi tỉnh dậy lần nữa, tôi thấy mình đang ở trong một nhà kho bỏ hoang, tay chân đều bị trói.
Dưới ánh đèn vàng vọt là gương mặt đắc ý của Lý Thanh Thu.
"Không ngờ tôi còn có đồng bọn đúng không?"
Tôi nhìn sang phải, thấy Chu Vũ đứng đó như một kẻ si tình trung thành
"Thực ra cái đinh đó do anh thả đúng không, Chu Vũ?"
Chu Vũ gật đầu: "Tiếc là bị cậu phát hiện."
Tôi nhắc anh ta: "Tôi nhớ là anh học luật, anh rõ hình phạt cho tội g.i.ế.c người thế nào hơn tôi, đúng không?"
Phản ứng của Chu Vũ rất kỳ lạ.
Khi nhắc đến chuyện g.i.ế.c người, người bình thường thường không có cảm xúc gì, không sợ hãi cũng không lo lắng, vì họ chưa từng trải qua.
Nhưng đối với Chu Vũ, đầu tiên, ánh sáng của sự sợ hãi lóe lên trong mắt anh ta rồi bị sự tham lam thay thế.
"Cô vốn không biết Lý Thanh Thu nắm giữ thứ gì đâu! Cô ấy là trung tâm của thế giới này, chỉ cần đi theo cô ấy, tôi cũng có thể tái tạo lại cuộc đời!" Chu Vũ ngông cuồng chìm đắm trong thế giới của riêng mình, hoàn toàn giống một tín đồ tà giáo.
Tôi có một thắc mắc, nhìn về phía Lý Thanh Thu vẫn luôn hưng phấn: "Chắc cô có kế hoạch khác nhỉ? Nếu không thì ném tôi xuống núi luôn là xong."
Đáp lại, cô ta cười ha hả, vỗ tay.
Sau đó, một người đàn ông quen thuộc bước ra từ chỗ tối, tay gã kéo lê một ống sắt dưới đất, tạo ra âm thanh ch.ói tai.
Đó là gã tài xế kia!
Tôi trợn mắt vì ngạc nhiên: "Không phải gã ta..."
Lý Thanh Thu kiên nhẫn giải thích như một kẻ chiến thắng: "Để tôi nghĩ xem, nên bắt đầu từ đâu nhỉ… Lần này, sau khi trở về, tôi đã điều tra trước về Thần Lượng, à, cũng chính là gã tài xế này. Tôi đưa tiền cho gã, bảo gã quanh quẩn gần công ty vào ngày hôm đó để có thể kịp thời nhận cuốc xe của chị. Thế nhưng, chuyện gã nổi điên giữa đường, muốn g.i.ế.c luôn cả tôi là điều mà tôi không ngờ. À, gã bị tâm thần phân liệt nặng, sau khi bị bắt mới được chẩn đoán nên gã không phải ngồi tù mà bị đưa đi cách ly ở bệnh viện An Khang."
Nói đến đây, cô ta cười hì hì, chỉ về phía Chu Vũ rồi tiếp tục giải thích: "Chị của Chu Vũ làm ở bệnh viện An Khang. Chu Vũ đã đ.á.n.h mẹ mình một trận, uy h.i.ế.p chị gái anh ta giúp tôi đưa Thần Lượng ra ngoài... Có bất ngờ không?"
Đoạn, Lý Thanh Thu tiến lại gần, dùng ngón tay chọt chọt lên mặt tôi và nói: "Tôi nói với Thần Lượng rằng vợ hắn không muốn hắn nữa là do cô ả bị chị xúi giục, những đơn tố cáo và khiếu nại đó cũng là do chị làm. Chị đoán khi một gã bị tâm thần đang phát điên tìm được "nguồn cơn của bi kịch” sau khi trốn ra ngoài, gã sẽ làm gì?"
Tôi nhẹ nhàng nhắm mắt, thấy thương thay cho Lý Thanh Thu.
Đúng là chỉ để g.i.ế.c tôi mà cô ta đã ủ mưu lâu dài.
"Giá như cô dành sức vào việc chính đáng thì cô đã thành công từ lâu rồi, sao phải đi thay thế người khác?"
Lý Thanh Thu khựng lại. Bị tôi nói trúng tim đen, cô ta chỉ thẳng vào gã tài xế và quát to: "Thần Lượng! Kẻ thù của anh ở đây này, còn chờ gì nữa!"
Thần Lượng giơ ống sắt lên, lao thẳng về phía tôi!
Tôi lập tức cởi dây thừng, giơ cổ tay về phía trước…
Đúng lúc này, cánh cửa nhà kho bị ai đó đạp tung. Tiếp đó, Thẩm Dịch Thần dẫn cảnh sát xông vào.
"Huyên Huyên!"
Anh lao tới, ôm tôi vào lòng.
Phía sau anh, rất nhiều cảnh sát bước vào.
Thần Lượng bị mấy người trong số họ khống chế. Mặt Lý Thanh Thu và Chu Vũ trở nên trắng bệch, bị người ta dùng s.ú.n.g chỉ vào, họ biết điều mà ôm đầu, cúi xuống.
Thẩm Dịch Thần đỡ tôi dậy.
Sau một tiếng leng keng, chiếc còng tay được cải tiến trên cổ tay tôi rơi xuống.
Thẩm Dịch Thần nhìn tôi với vẻ mặt cực kỳ nghi hoặc, tôi cười gượng.
Ngay giây sau, anh nắm hông tôi rồi nhấc lên, lắc hai cái khiến đồ đạc linh đinh rơi đầy đất.
Nhìn đống đồ phòng thân dưới đất, nào là bộ phóng điện, nào là đ.ấ.m đeo tay, d.a.o bấm, khóe miệng Thẩm Dịch Thần co giật.
"Vậy... Em đã chuẩn bị sẵn rồi?"
Thấy tôi gật đầu, anh xị mặt: "Làm bậy, em định đối phó với ba người bằng những thứ này à? Lỡ xảy ra chuyện bất trắc thì sao!"
Lúc này, cánh cửa kim loại phía sau tôi bị đẩy ra, các đồng nghiệp lần lượt chui ra ngoài với vẻ tinh nghịch cùng chiếc điện thoại trên tay.
"Hê hê, hai người cứ tiếp tục nhé!"
Thẩm Dịch Thần lập tức đen mặt như đ.í.t nồi. Anh quay người, bước ra ngoài với vẻ thất vọng.
Tôi vội đuổi theo: "Ơ kìa, anh giỏi nhất mà, không có anh thì chắc chắn là em bị thương, đừng đi mà..."
09
Thật ra ngay từ khi Lý Thanh Thu nhận nhiệm vụ tổ chức hoạt động team building, tôi đã đoán được là cô ta sẽ ra tay, nhưng tôi không chắc đồng bọn của cô ta là ai, chỉ là tôi đã nghi ngờ hai người: Trịnh Tiểu Nhu và Chu Vũ.
Tuy nhiên, khi Lý Thanh Thu chọn địa điểm team building ở đây, tôi đã xác định được đồng bọn của cô ta chính là Chu Vũ, dựa trên giả thuyết nếu muốn khiêng tôi trên núi, hai cô gái sẽ rất vất vả.
Quả thực là khu vực núi non này hiểm trở và hẻo lánh, dưới chân núi có vài nhà kho bằng tôn. Thực ra những nhà kho đó không phải là nhà kho bị bỏ hoang, mà tôi đã bỏ ra một khoản tiền lớn để thuê của chỉ để dành chỗ cho Lý Thanh Thu ra tay.
Sau khi một mình tôi rời đi cùng Lý Thanh Thu, tôi đã ra tín hiệu cho chị Giang. Chị ấy dẫn một nhóm người đến mai phục trong nhà kho trước, nhóm còn lại thì đi theo tôi, đảm bảo an toàn cho tôi.
"Trời ạ, lúc Chu Vũ làm cô bất tỉnh, suýt thì tôi đã lao ra đấy, may mà họ giữ tôi lại!"
Đây là lần đầu tiên các đồng nghiệp của tôi trải qua chuyện như vậy, người nào cũng vừa phấn khích vừa căng thẳng. Họ túm tụm quanh tôi, tíu tít kể lại mọi chuyện.
Giữa chừng, tôi chọn thời điểm thích hợp để thoát khỏi "vòng vây”, vội vàng đi tìm Thẩm Dịch Thần. Tôi có rất nhiều điều muốn hỏi anh ấy, rằng vết thương của anh ấy thế nào, anh tỉnh dậy từ lúc nào, sao anh có thể tìm đến đây…
Thế nhưng, trong khoảnh khắc nhìn thấy anh ấy, vô số câu hỏi rơi vào quên lãng hết.
"Em không sao thì quá tốt rồi…"
"Anh không sao thì quá tốt rồi…"
Chúng tôi đồng thanh.
"Thích không? Đặc biệt chuẩn bị cho cô đấy." Tôi nở nụ cười nhẹ nhàng.
Đúng lúc này, cơn co giật của Lý Thanh Thu giảm dần, cô ta quát lớn về phía sau tôi: "Còn không ra đi!"
Bóng cây lay động, một người đàn ông cao lớn lao ra từ sau gốc cây rồi dùng chiếc khăn tay thấm thứ chất có mùi hắc khống chế tôi.
Người đó là Chu Vũ!
08
Khi tỉnh dậy lần nữa, tôi thấy mình đang ở trong một nhà kho bỏ hoang, tay chân đều bị trói.
Dưới ánh đèn vàng vọt là gương mặt đắc ý của Lý Thanh Thu.
"Không ngờ tôi còn có đồng bọn đúng không?"
Tôi nhìn sang phải, thấy Chu Vũ đứng đó như một kẻ si tình trung thành
"Thực ra cái đinh đó do anh thả đúng không, Chu Vũ?"
Chu Vũ gật đầu: "Tiếc là bị cậu phát hiện."
Tôi nhắc anh ta: "Tôi nhớ là anh học luật, anh rõ hình phạt cho tội g.i.ế.c người thế nào hơn tôi, đúng không?"
Phản ứng của Chu Vũ rất kỳ lạ.
Khi nhắc đến chuyện g.i.ế.c người, người bình thường thường không có cảm xúc gì, không sợ hãi cũng không lo lắng, vì họ chưa từng trải qua.
Nhưng đối với Chu Vũ, đầu tiên, ánh sáng của sự sợ hãi lóe lên trong mắt anh ta rồi bị sự tham lam thay thế.
"Cô vốn không biết Lý Thanh Thu nắm giữ thứ gì đâu! Cô ấy là trung tâm của thế giới này, chỉ cần đi theo cô ấy, tôi cũng có thể tái tạo lại cuộc đời!" Chu Vũ ngông cuồng chìm đắm trong thế giới của riêng mình, hoàn toàn giống một tín đồ tà giáo.
Tôi có một thắc mắc, nhìn về phía Lý Thanh Thu vẫn luôn hưng phấn: "Chắc cô có kế hoạch khác nhỉ? Nếu không thì ném tôi xuống núi luôn là xong."
Đáp lại, cô ta cười ha hả, vỗ tay.
Sau đó, một người đàn ông quen thuộc bước ra từ chỗ tối, tay gã kéo lê một ống sắt dưới đất, tạo ra âm thanh ch.ói tai.
Đó là gã tài xế kia!
Tôi trợn mắt vì ngạc nhiên: "Không phải gã ta..."
Lý Thanh Thu kiên nhẫn giải thích như một kẻ chiến thắng: "Để tôi nghĩ xem, nên bắt đầu từ đâu nhỉ… Lần này, sau khi trở về, tôi đã điều tra trước về Thần Lượng, à, cũng chính là gã tài xế này. Tôi đưa tiền cho gã, bảo gã quanh quẩn gần công ty vào ngày hôm đó để có thể kịp thời nhận cuốc xe của chị. Thế nhưng, chuyện gã nổi điên giữa đường, muốn g.i.ế.c luôn cả tôi là điều mà tôi không ngờ. À, gã bị tâm thần phân liệt nặng, sau khi bị bắt mới được chẩn đoán nên gã không phải ngồi tù mà bị đưa đi cách ly ở bệnh viện An Khang."
Nói đến đây, cô ta cười hì hì, chỉ về phía Chu Vũ rồi tiếp tục giải thích: "Chị của Chu Vũ làm ở bệnh viện An Khang. Chu Vũ đã đ.á.n.h mẹ mình một trận, uy h.i.ế.p chị gái anh ta giúp tôi đưa Thần Lượng ra ngoài... Có bất ngờ không?"
Đoạn, Lý Thanh Thu tiến lại gần, dùng ngón tay chọt chọt lên mặt tôi và nói: "Tôi nói với Thần Lượng rằng vợ hắn không muốn hắn nữa là do cô ả bị chị xúi giục, những đơn tố cáo và khiếu nại đó cũng là do chị làm. Chị đoán khi một gã bị tâm thần đang phát điên tìm được "nguồn cơn của bi kịch” sau khi trốn ra ngoài, gã sẽ làm gì?"
Tôi nhẹ nhàng nhắm mắt, thấy thương thay cho Lý Thanh Thu.
Đúng là chỉ để g.i.ế.c tôi mà cô ta đã ủ mưu lâu dài.
"Giá như cô dành sức vào việc chính đáng thì cô đã thành công từ lâu rồi, sao phải đi thay thế người khác?"
Lý Thanh Thu khựng lại. Bị tôi nói trúng tim đen, cô ta chỉ thẳng vào gã tài xế và quát to: "Thần Lượng! Kẻ thù của anh ở đây này, còn chờ gì nữa!"
Thần Lượng giơ ống sắt lên, lao thẳng về phía tôi!
Tôi lập tức cởi dây thừng, giơ cổ tay về phía trước…
Đúng lúc này, cánh cửa nhà kho bị ai đó đạp tung. Tiếp đó, Thẩm Dịch Thần dẫn cảnh sát xông vào.
"Huyên Huyên!"
Anh lao tới, ôm tôi vào lòng.
Phía sau anh, rất nhiều cảnh sát bước vào.
Thần Lượng bị mấy người trong số họ khống chế. Mặt Lý Thanh Thu và Chu Vũ trở nên trắng bệch, bị người ta dùng s.ú.n.g chỉ vào, họ biết điều mà ôm đầu, cúi xuống.
Thẩm Dịch Thần đỡ tôi dậy.
Sau một tiếng leng keng, chiếc còng tay được cải tiến trên cổ tay tôi rơi xuống.
Thẩm Dịch Thần nhìn tôi với vẻ mặt cực kỳ nghi hoặc, tôi cười gượng.
Ngay giây sau, anh nắm hông tôi rồi nhấc lên, lắc hai cái khiến đồ đạc linh đinh rơi đầy đất.
Nhìn đống đồ phòng thân dưới đất, nào là bộ phóng điện, nào là đ.ấ.m đeo tay, d.a.o bấm, khóe miệng Thẩm Dịch Thần co giật.
"Vậy... Em đã chuẩn bị sẵn rồi?"
Thấy tôi gật đầu, anh xị mặt: "Làm bậy, em định đối phó với ba người bằng những thứ này à? Lỡ xảy ra chuyện bất trắc thì sao!"
Lúc này, cánh cửa kim loại phía sau tôi bị đẩy ra, các đồng nghiệp lần lượt chui ra ngoài với vẻ tinh nghịch cùng chiếc điện thoại trên tay.
"Hê hê, hai người cứ tiếp tục nhé!"
Thẩm Dịch Thần lập tức đen mặt như đ.í.t nồi. Anh quay người, bước ra ngoài với vẻ thất vọng.
Tôi vội đuổi theo: "Ơ kìa, anh giỏi nhất mà, không có anh thì chắc chắn là em bị thương, đừng đi mà..."
09
Thật ra ngay từ khi Lý Thanh Thu nhận nhiệm vụ tổ chức hoạt động team building, tôi đã đoán được là cô ta sẽ ra tay, nhưng tôi không chắc đồng bọn của cô ta là ai, chỉ là tôi đã nghi ngờ hai người: Trịnh Tiểu Nhu và Chu Vũ.
Tuy nhiên, khi Lý Thanh Thu chọn địa điểm team building ở đây, tôi đã xác định được đồng bọn của cô ta chính là Chu Vũ, dựa trên giả thuyết nếu muốn khiêng tôi trên núi, hai cô gái sẽ rất vất vả.
Quả thực là khu vực núi non này hiểm trở và hẻo lánh, dưới chân núi có vài nhà kho bằng tôn. Thực ra những nhà kho đó không phải là nhà kho bị bỏ hoang, mà tôi đã bỏ ra một khoản tiền lớn để thuê của chỉ để dành chỗ cho Lý Thanh Thu ra tay.
Sau khi một mình tôi rời đi cùng Lý Thanh Thu, tôi đã ra tín hiệu cho chị Giang. Chị ấy dẫn một nhóm người đến mai phục trong nhà kho trước, nhóm còn lại thì đi theo tôi, đảm bảo an toàn cho tôi.
"Trời ạ, lúc Chu Vũ làm cô bất tỉnh, suýt thì tôi đã lao ra đấy, may mà họ giữ tôi lại!"
Đây là lần đầu tiên các đồng nghiệp của tôi trải qua chuyện như vậy, người nào cũng vừa phấn khích vừa căng thẳng. Họ túm tụm quanh tôi, tíu tít kể lại mọi chuyện.
Giữa chừng, tôi chọn thời điểm thích hợp để thoát khỏi "vòng vây”, vội vàng đi tìm Thẩm Dịch Thần. Tôi có rất nhiều điều muốn hỏi anh ấy, rằng vết thương của anh ấy thế nào, anh tỉnh dậy từ lúc nào, sao anh có thể tìm đến đây…
Thế nhưng, trong khoảnh khắc nhìn thấy anh ấy, vô số câu hỏi rơi vào quên lãng hết.
"Em không sao thì quá tốt rồi…"
"Anh không sao thì quá tốt rồi…"
Chúng tôi đồng thanh.