Sau khi chia tay, tôi vẫn cứ thèm khát thân thể Thẩm Sâm Ngôn như cũ.
Thế là mỗi tuần, tôi đều canh đúng giờ là giả vờ say rượu tìm đến tận cửa nhà anh ta, ngủ xong một giấc là chuồn lẹ.
Vốn dĩ cuộc sống trôi qua khá là hài hòa.
Cho đến ngày hôm nọ, tôi vừa mới gõ cửa nhà anh.
Trước mắt bỗng lướt qua hàng loạt dòng bình luận.
【Nữ phụ lần nào cũng giả vờ say, cạn lời thật sự.】
【May mà bé cưng nữ chính sắp xuất hiện rồi.】
【Đến lúc đó, tại buổi tiệc đính hôn, nam chính vì nữ chính mà đuổi thẳng cổ nữ phụ ra ngoài, cả mạng sẽ cười nhạo cô ta vì tội bám đuôi không thành còn bị đá.】
【Đại tiểu thư cao cao tại thượng biến thành trò cười, nghĩ thôi đã thấy sướng rồi đúng không!】
Tôi: ???
Cái tình tiết này bà đây không diễn đâu nhá!
Tôi quay người định chạy trốn.
Nhưng giây tiếp theo, cửa mở.
Tôi ngây người ngẩng đầu lên, nhìn người đàn ông đang mặc áo choàng tắm trước mặt.
"Ngại quá, tôi gõ nhầm cửa rồi."
1
Tay Thẩm Sâm Ngôn còn nhanh hơn chân tôi.
Anh trực tiếp nắm chặt lấy cổ tay tôi.
Anh cúi mắt nhìn tôi.
Chiếc áo choàng tắm thắt lỏng lẻo, để lộ xương quai xanh quyến rũ.
"Gõ nhầm cửa?"
"Nhà tôi là biệt thự độc lập."
Tôi: "..."
Tôi cười gượng gạo.
"Tôi đi nhầm đường."
Anh nhướng mày.
Ánh mắt dừng lại trên mặt tôi một lúc rồi mới buông tay ra.
"Kỹ năng diễn xuất kém thế này, sao lần nào cũng lừa được tôi nhỉ?"
Giọng điệu anh mang theo vài phần trêu chọc.
Tôi chột dạ cúi đầu.
Trong đầu không ngừng tua lại những dòng bình luận vừa nhìn thấy.
Cái gì mà bị đuổi ra ngoài tại chỗ, cả mạng cười nhạo...
Thà rằng tôi ăn chay ba năm! Chứ nhất định không thể trở thành trò cười được!
"Đã đến rồi thì vào đi."
Thẩm Sâm Ngôn nghiêng người nhường đường.
Tôi xua tay loạn xạ.
"Thôi thôi, hôm nay tôi không say."
"Hửm?"
Anh nheo mắt lại: "Em vừa nói cái gì?"
Hỏng rồi, lỡ lời mất rồi.
"Ý tôi là tôi tỉnh rượu rồi, không làm phiền anh nữa."
Tôi quay người định đi.
"Lâm Du Vãn."
Anh gọi tên tôi.
Tôi cứng đờ quay đầu lại.
Chỉ thấy anh đang tựa người vào khung cửa.
Dây thắt lưng áo choàng tắm hơi nới lỏng, lộ ra đường eo săn chắc.
Mẹ kiếp.
Cái thân hình này, đứa nào không thèm thì không phải là người!
Nhưng nghĩ lại thì...
Thèm cái nỗi gì, thèm xong là mất mặt luôn!
Mỹ sắc tuy rằng quan trọng, nhưng thể diện còn quý giá hơn.
"Tôi cảm thấy mối quan hệ hiện tại của chúng ta không được...tốt cho lắm."
Anh khoanh tay trước ngực, khóe miệng nhếch lên một độ cong.
Nhưng trong đáy mắt không hề có ý cười.
"Ồ? Không tốt chỗ nào?"
"Chúng ta chia tay rồi, cứ thế này thì không được đạo đức cho lắm."
Thẩm Sâm Ngôn nghe xong liền bật cười thành tiếng.
"Lâm Du Vãn, từ khi nào mà em bắt đầu quan tâm đến đạo đức thế?"
Tôi: "..."
Câu này tôi chịu, không cãi được.
Năm đó chia tay là vì anh muốn kết hôn, còn tôi thì không.
Sau khi chia tay trong hòa bình, tôi lại thèm thân xác anh, nên tuần nào cũng giả say mò đến.
Đúng là... không đạo đức thật.
"Chẳng phải anh muốn kết hôn sao?"
Tôi cứng đầu nói tiếp.
"Lỡ như anh tìm được người phù hợp, tôi lại đột ngột xuất hiện thì ngại lắm."
Lời vừa dứt, trước mắt lại nhảy ra mấy dòng bình luận.
【Uầy, nữ phụ đổi tính rồi à?】
【Đáng lẽ giờ này phải lao vào gặm nhấm nam chính rồi chứ?】
【Đợi nữ chính xuất hiện, nam chính sẽ chẳng thèm liếc cô ta lấy một cái đâu.】
【Đúng đúng đúng, lúc đó nữ phụ vẫn còn bám đuôi, bị nam chính sỉ nhục, tuyệt vời!】
Bám đuôi? Sỉ nhục?
Cái kịch bản rác rưởi gì thế này?
Biên kịch là kẻ thù của tôi à?
"Người phù hợp?"
"Hôm nay đầu em bị ngấm nước bạc hà à?"
Nụ cười trên mặt Thẩm Sâm Ngôn dần tan biến.
Anh đứng thẳng người, tiến về phía tôi một bước.
Tôi theo bản năng lùi lại.
Cổ tay bị anh kéo mạnh một cái, cả người ngã nhào vào lòng anh.
"Ai là người phù hợp?"
2
Thẩm Sâm Ngôn không cho tôi cơ hội phản ứng.
Anh trực tiếp vác tôi lên vai, sải bước đi vào trong nhà.
"Thẩm Sâm Ngôn!"
Tôi dùng sức đấm vào lưng anh.
Nhưng người đàn ông này cứng như đá, chẳng hề nhúc nhích.
"Anh thả tôi xuống!"
Tôi càng đấm càng mạnh, tay cũng thấy đau luôn rồi.
Anh vẫn cứ làm theo ý mình.
Chếc tiệt.
Tôi tức quá hóa quẫn, há miệng cắn mạnh vào vai anh.
"Suỵt!"
Thẩm Sâm Ngôn đau đớn, bước chân khựng lại một nhịp.
Nhưng rất nhanh sau đó lại tiếp tục bước đi.
"Lâm Du Vãn, em cầm tinh con chó à?"
Giọng anh có chút nghiến răng nghiến lợi.
Tôi buông miệng ra.
"Anh mới là chó ấy!"
"Không đúng, chó cũng không vô lý như anh!"
Vừa dứt lời, cửa phòng ngủ bị anh đẩy ra.
Giây tiếp theo, tôi bị anh ném lên chiếc giường lớn mềm mại.
Chưa kịp bò dậy, anh đã cúi người ép xuống.
Hai tay chống hai bên người tôi: "Bây giờ, nói cho hẳn hoi xem nào."
Anh cúi đầu nhìn tôi, ánh mắt đầy nguy hiểm.
"Rốt cuộc là có chuyện gì?"
Tôi thở hổn hển lườm anh.
"Tôi nói rồi, chúng ta bây giờ không hợp nữa."
Thẩm Sâm Ngôn cười lạnh một tiếng.
"Mỗi tuần em bò lên giường tôi sao không bảo không hợp đi?"
"Bây giờ đột nhiên nói không hợp, có phải là có tật giật mình không?"
Tôi cắn môi dưới, không nói lời nào.
Anh nhìn tôi chằm chằm vài giây.
Đột nhiên đưa tay lên, bóp cằm tôi.
"Nói, có phải có thằng khác rồi không?"
"Không có!"
Tôi phản xạ có điều kiện phản bác lại.
"Thế thì là chơi chán rồi, lại muốn đá tôi chứ gì."
Cái gì mà "lại"!
Chúng tôi rõ ràng là chia tay hòa bình mà.
"Tôi không có..."
"Vậy tại sao em lại tránh mặt tôi?"
"Tại sao đến chạm vào em cũng không cho tôi chạm?"
Tôi: "..."
Tôi là sợ bị anh làm cho mất sạch mặt mũi đấy có biết không!
Nhưng lời này tôi nói ra được sao? Nói ra chắc anh tưởng tôi bị thần kinh mất.
Trước mắt lại nhảy ra mấy dòng bình luận chếc tiệt.
【Nam chính bây giờ vẫn còn khá quan tâm nữ phụ, đợi nữ chính xuất hiện là khác ngay ấy mà.】
【Nữ phụ chắc vẫn tưởng nam chính không rời xa được mình nhỉ?】
【Chống mắt lên xem nữ phụ tự tìm đường chết, mất sạch thể diện.】
Nhìn những dòng bình luận này, lòng tôi càng lúc càng hoảng.
Không được, phải nghĩ cách thoát thân thôi.
Tôi đảo mắt một vòng.
Ôm lấy bụng, đau đớn nhăn mặt lại.
"Tôi... tôi đau bụng quá..."
"Đừng có giả vờ."
Tôi: "..."
Mất hứng thật sự!
Thẩm Sâm Ngôn buông cằm tôi ra.
Ngón tay lướt dọc theo cổ tôi đi xuống.
Cuối cùng dừng lại ở vị trí xương quai xanh.
"Lâm Du Vãn, tôi hỏi em lần cuối."
"Em tốt nhất nên suy nghĩ kỹ rồi hãy trả lời."
Ngón tay anh vẽ vòng tròn trên da tôi.
Tôi rùng mình run rẩy.
"Rốt cuộc tại sao lại muốn giữ khoảng cách với tôi?"
Đầu óc tôi hoạt động hết công suất.
"Tôi sắp đi xem mắt rồi!"
Tay anh đột ngột dừng lại.
"Cái gì?"
"Tôi nói là, tôi sắp đi xem mắt rồi."
Tôi cắn răng bịa tiếp.
"Mẹ tôi dạo này thúc giục gắt quá, sắp xếp đối tượng cho tôi rồi."
"Cho nên tôi phải giữ khoảng cách với anh."
"Để tránh phiền phức."
Biểu cảm trên mặt Thẩm Sâm Ngôn càng trở nên nguy hiểm hơn.
"Xem mắt? Với ai?"
"Thì là bạn của mẹ tôi giới thiệu."
"Tên là gì?"
"Tôi vẫn chưa gặp..."
"Khi nào gặp?"
"Chắc là ngày mai."
Càng nói tôi càng chột dạ, ánh mắt vô thức né tránh.
Anh đột nhiên đứng thẳng người đi về phía cửa: "Được."
Cạch!
Cửa bị khóa trái.
Tôi ngẩn người, nghe thấy giọng anh truyền lại.
"Đêm nay em đừng hòng đi đâu hết."
"Ngày mai tôi đưa em đi xem mắt."
"Không muốn kết hôn với tôi, mà lại muốn đi xem mắt với thằng đàn ông lạ hoắc bên ngoài sao?"
Tôi: "???"
Đậu xanh rau má!
Không phải, tôi bịa chuyện thôi mà!
3
Thẩm Sâm Ngôn quay người đi về phía tôi.
Ngón tay thon dài đặt lên dây thắt lưng áo choàng tắm.
Đồng tử tôi co rụt lại.
Anh ta không lẽ định...
"Làm gì đấy?"
"Đã muốn chấm dứt, vậy thì đêm nay, cũng phải để lại cho tôi chút kỷ niệm chứ."
Tôi trơ mắt nhìn ngón tay anh kéo một cái.
Áo choàng tắm mở ra.
Lộ ra vùng eo săn chắc và cơ bụng sáu múi.
Mắt tôi trợn tròn ngay lập tức.
Cái body này đúng là phạm quy mà.
Tôi giật nảy mình, vội vàng nhảy khỏi giường.
Chạy vù đến trước mặt anh.
Túm chặt lấy áo choàng tắm của anh.
Cuống quýt thắt chặt lại dây lưng cho anh.
"Đừng có làm loạn!"
Mặt tôi đỏ bừng, giọng nói hơi run rẩy.
"Mặc quần áo vào hẳn hoi!"
Thẩm Sâm Ngôn cúi mắt nhìn tôi, đáy mắt xẹt qua một tia cười.
"Tôi làm loạn?"
Anh bỗng đưa tay bóp lấy eo tôi.
Kéo tôi vào lòng.
"Người lần nào cũng bò lên giường tôi là em."
"Ngủ dậy là phủi mông đi thẳng cũng là em."
"Giờ lại bảo tôi làm loạn? Em chắc chắn chứ?"
Tôi bị anh ôm chặt trong lòng.
Trong mũi toàn là mùi hương của anh.
Chết người thật.
Sao người đàn ông này có thể thơm đến vậy chứ!
Tay anh vẫn tiếp tục trượt xuống dưới.
Tôi chộp lấy cổ tay anh: "Không được!"
Động tác của anh khựng lại, ngước mắt nhìn tôi.
Tôi nhân cơ hội thoát khỏi sự kìm kẹp của anh.
"Ngày mai phải dậy sớm, tôi phải ngủ sớm!"
Thẩm Sâm Ngôn im lặng vài giây.
Xoay người đi đến bên giường, vén chăn lên, vỗ vỗ vào vị trí bên cạnh.
"Thế thì ngủ đi."
"Lại đây."
Tôi: "..."
"Sao, không muốn ngủ à?"
Anh nghiêng đầu nhìn tôi.
Cuối cùng tôi vẫn ngoan ngoãn nằm xuống.
Anh ôm lấy tôi từ phía sau, cằm tựa vào hõm vai tôi.
"Ngày mai mấy giờ?"
"Hả?"
"Xem mắt ấy."
Tôi mở miệng nói đại.
"... Mười giờ."
"Địa điểm."
Tiếp tục nói đại.
"Quán cà phê Loan Cảnh."
Thẩm Sâm Ngôn khẽ cọ cọ sau tai tôi.
"Tôi cũng muốn xem xem, là ai có bản lĩnh khiến Lâm đại tiểu thư đến giường của tôi cũng không thèm bò lên nữa."
Tôi nhắm mắt lại, não bộ tính toán điên cuồng.
Anh ấy thật sự sẽ đi cùng tôi sao?
Bất kể có hay không, tôi phải rời đi trước khi anh ấy tỉnh giấc.
Cho đến tận ba giờ sáng.
Sau khi hơi thở của Thẩm Sâm Ngôn hoàn toàn ổn định.
Tôi cẩn thận dời cánh tay anh ra.
Anh trở mình một cái nhưng không tỉnh.
Tôi rón rén xuống giường.
Tay vừa chạm vào tay nắm cửa, dòng bình luận lại nhảy ra.
【Giả vờ làm ma men bao lâu nay, giờ thì tỉnh táo gớm nhỉ.】
【Một mặt thì thèm thân xác người ta, một mặt lại ra vẻ thanh cao, thật buồn nôn.】
【Thế này mà cũng gọi là đại tiểu thư à? Chắc là loại con gái rẻ tiền thì có.】
【Cứ chờ xem, nữ chính xuất hiện là cô ta chẳng bằng con chó đâu.】
Tôi hít sâu một hơi, chút do dự cỏn con cuối cùng cũng biến mất sạch.
Bảo tôi rẻ tiền á?
Anh ta mới là đồ tồi tệ thì có!
Tôi không thèm quay đầu lại, rời khỏi biệt thự của Thẩm Sâm Ngôn ngay lập tức.
Thế là mỗi tuần, tôi đều canh đúng giờ là giả vờ say rượu tìm đến tận cửa nhà anh ta, ngủ xong một giấc là chuồn lẹ.
Vốn dĩ cuộc sống trôi qua khá là hài hòa.
Cho đến ngày hôm nọ, tôi vừa mới gõ cửa nhà anh.
Trước mắt bỗng lướt qua hàng loạt dòng bình luận.
【Nữ phụ lần nào cũng giả vờ say, cạn lời thật sự.】
【May mà bé cưng nữ chính sắp xuất hiện rồi.】
【Đến lúc đó, tại buổi tiệc đính hôn, nam chính vì nữ chính mà đuổi thẳng cổ nữ phụ ra ngoài, cả mạng sẽ cười nhạo cô ta vì tội bám đuôi không thành còn bị đá.】
【Đại tiểu thư cao cao tại thượng biến thành trò cười, nghĩ thôi đã thấy sướng rồi đúng không!】
Tôi: ???
Cái tình tiết này bà đây không diễn đâu nhá!
Tôi quay người định chạy trốn.
Nhưng giây tiếp theo, cửa mở.
Tôi ngây người ngẩng đầu lên, nhìn người đàn ông đang mặc áo choàng tắm trước mặt.
"Ngại quá, tôi gõ nhầm cửa rồi."
1
Tay Thẩm Sâm Ngôn còn nhanh hơn chân tôi.
Anh trực tiếp nắm chặt lấy cổ tay tôi.
Anh cúi mắt nhìn tôi.
Chiếc áo choàng tắm thắt lỏng lẻo, để lộ xương quai xanh quyến rũ.
"Gõ nhầm cửa?"
"Nhà tôi là biệt thự độc lập."
Tôi: "..."
Tôi cười gượng gạo.
"Tôi đi nhầm đường."
Anh nhướng mày.
Ánh mắt dừng lại trên mặt tôi một lúc rồi mới buông tay ra.
"Kỹ năng diễn xuất kém thế này, sao lần nào cũng lừa được tôi nhỉ?"
Giọng điệu anh mang theo vài phần trêu chọc.
Tôi chột dạ cúi đầu.
Trong đầu không ngừng tua lại những dòng bình luận vừa nhìn thấy.
Cái gì mà bị đuổi ra ngoài tại chỗ, cả mạng cười nhạo...
Thà rằng tôi ăn chay ba năm! Chứ nhất định không thể trở thành trò cười được!
"Đã đến rồi thì vào đi."
Thẩm Sâm Ngôn nghiêng người nhường đường.
Tôi xua tay loạn xạ.
"Thôi thôi, hôm nay tôi không say."
"Hửm?"
Anh nheo mắt lại: "Em vừa nói cái gì?"
Hỏng rồi, lỡ lời mất rồi.
"Ý tôi là tôi tỉnh rượu rồi, không làm phiền anh nữa."
Tôi quay người định đi.
"Lâm Du Vãn."
Anh gọi tên tôi.
Tôi cứng đờ quay đầu lại.
Chỉ thấy anh đang tựa người vào khung cửa.
Dây thắt lưng áo choàng tắm hơi nới lỏng, lộ ra đường eo săn chắc.
Mẹ kiếp.
Cái thân hình này, đứa nào không thèm thì không phải là người!
Nhưng nghĩ lại thì...
Thèm cái nỗi gì, thèm xong là mất mặt luôn!
Mỹ sắc tuy rằng quan trọng, nhưng thể diện còn quý giá hơn.
"Tôi cảm thấy mối quan hệ hiện tại của chúng ta không được...tốt cho lắm."
Anh khoanh tay trước ngực, khóe miệng nhếch lên một độ cong.
Nhưng trong đáy mắt không hề có ý cười.
"Ồ? Không tốt chỗ nào?"
"Chúng ta chia tay rồi, cứ thế này thì không được đạo đức cho lắm."
Thẩm Sâm Ngôn nghe xong liền bật cười thành tiếng.
"Lâm Du Vãn, từ khi nào mà em bắt đầu quan tâm đến đạo đức thế?"
Tôi: "..."
Câu này tôi chịu, không cãi được.
Năm đó chia tay là vì anh muốn kết hôn, còn tôi thì không.
Sau khi chia tay trong hòa bình, tôi lại thèm thân xác anh, nên tuần nào cũng giả say mò đến.
Đúng là... không đạo đức thật.
"Chẳng phải anh muốn kết hôn sao?"
Tôi cứng đầu nói tiếp.
"Lỡ như anh tìm được người phù hợp, tôi lại đột ngột xuất hiện thì ngại lắm."
Lời vừa dứt, trước mắt lại nhảy ra mấy dòng bình luận.
【Uầy, nữ phụ đổi tính rồi à?】
【Đáng lẽ giờ này phải lao vào gặm nhấm nam chính rồi chứ?】
【Đợi nữ chính xuất hiện, nam chính sẽ chẳng thèm liếc cô ta lấy một cái đâu.】
【Đúng đúng đúng, lúc đó nữ phụ vẫn còn bám đuôi, bị nam chính sỉ nhục, tuyệt vời!】
Bám đuôi? Sỉ nhục?
Cái kịch bản rác rưởi gì thế này?
Biên kịch là kẻ thù của tôi à?
"Người phù hợp?"
"Hôm nay đầu em bị ngấm nước bạc hà à?"
Nụ cười trên mặt Thẩm Sâm Ngôn dần tan biến.
Anh đứng thẳng người, tiến về phía tôi một bước.
Tôi theo bản năng lùi lại.
Cổ tay bị anh kéo mạnh một cái, cả người ngã nhào vào lòng anh.
"Ai là người phù hợp?"
2
Thẩm Sâm Ngôn không cho tôi cơ hội phản ứng.
Anh trực tiếp vác tôi lên vai, sải bước đi vào trong nhà.
"Thẩm Sâm Ngôn!"
Tôi dùng sức đấm vào lưng anh.
Nhưng người đàn ông này cứng như đá, chẳng hề nhúc nhích.
"Anh thả tôi xuống!"
Tôi càng đấm càng mạnh, tay cũng thấy đau luôn rồi.
Anh vẫn cứ làm theo ý mình.
Chếc tiệt.
Tôi tức quá hóa quẫn, há miệng cắn mạnh vào vai anh.
"Suỵt!"
Thẩm Sâm Ngôn đau đớn, bước chân khựng lại một nhịp.
Nhưng rất nhanh sau đó lại tiếp tục bước đi.
"Lâm Du Vãn, em cầm tinh con chó à?"
Giọng anh có chút nghiến răng nghiến lợi.
Tôi buông miệng ra.
"Anh mới là chó ấy!"
"Không đúng, chó cũng không vô lý như anh!"
Vừa dứt lời, cửa phòng ngủ bị anh đẩy ra.
Giây tiếp theo, tôi bị anh ném lên chiếc giường lớn mềm mại.
Chưa kịp bò dậy, anh đã cúi người ép xuống.
Hai tay chống hai bên người tôi: "Bây giờ, nói cho hẳn hoi xem nào."
Anh cúi đầu nhìn tôi, ánh mắt đầy nguy hiểm.
"Rốt cuộc là có chuyện gì?"
Tôi thở hổn hển lườm anh.
"Tôi nói rồi, chúng ta bây giờ không hợp nữa."
Thẩm Sâm Ngôn cười lạnh một tiếng.
"Mỗi tuần em bò lên giường tôi sao không bảo không hợp đi?"
"Bây giờ đột nhiên nói không hợp, có phải là có tật giật mình không?"
Tôi cắn môi dưới, không nói lời nào.
Anh nhìn tôi chằm chằm vài giây.
Đột nhiên đưa tay lên, bóp cằm tôi.
"Nói, có phải có thằng khác rồi không?"
"Không có!"
Tôi phản xạ có điều kiện phản bác lại.
"Thế thì là chơi chán rồi, lại muốn đá tôi chứ gì."
Cái gì mà "lại"!
Chúng tôi rõ ràng là chia tay hòa bình mà.
"Tôi không có..."
"Vậy tại sao em lại tránh mặt tôi?"
"Tại sao đến chạm vào em cũng không cho tôi chạm?"
Tôi: "..."
Tôi là sợ bị anh làm cho mất sạch mặt mũi đấy có biết không!
Nhưng lời này tôi nói ra được sao? Nói ra chắc anh tưởng tôi bị thần kinh mất.
Trước mắt lại nhảy ra mấy dòng bình luận chếc tiệt.
【Nam chính bây giờ vẫn còn khá quan tâm nữ phụ, đợi nữ chính xuất hiện là khác ngay ấy mà.】
【Nữ phụ chắc vẫn tưởng nam chính không rời xa được mình nhỉ?】
【Chống mắt lên xem nữ phụ tự tìm đường chết, mất sạch thể diện.】
Nhìn những dòng bình luận này, lòng tôi càng lúc càng hoảng.
Không được, phải nghĩ cách thoát thân thôi.
Tôi đảo mắt một vòng.
Ôm lấy bụng, đau đớn nhăn mặt lại.
"Tôi... tôi đau bụng quá..."
"Đừng có giả vờ."
Tôi: "..."
Mất hứng thật sự!
Thẩm Sâm Ngôn buông cằm tôi ra.
Ngón tay lướt dọc theo cổ tôi đi xuống.
Cuối cùng dừng lại ở vị trí xương quai xanh.
"Lâm Du Vãn, tôi hỏi em lần cuối."
"Em tốt nhất nên suy nghĩ kỹ rồi hãy trả lời."
Ngón tay anh vẽ vòng tròn trên da tôi.
Tôi rùng mình run rẩy.
"Rốt cuộc tại sao lại muốn giữ khoảng cách với tôi?"
Đầu óc tôi hoạt động hết công suất.
"Tôi sắp đi xem mắt rồi!"
Tay anh đột ngột dừng lại.
"Cái gì?"
"Tôi nói là, tôi sắp đi xem mắt rồi."
Tôi cắn răng bịa tiếp.
"Mẹ tôi dạo này thúc giục gắt quá, sắp xếp đối tượng cho tôi rồi."
"Cho nên tôi phải giữ khoảng cách với anh."
"Để tránh phiền phức."
Biểu cảm trên mặt Thẩm Sâm Ngôn càng trở nên nguy hiểm hơn.
"Xem mắt? Với ai?"
"Thì là bạn của mẹ tôi giới thiệu."
"Tên là gì?"
"Tôi vẫn chưa gặp..."
"Khi nào gặp?"
"Chắc là ngày mai."
Càng nói tôi càng chột dạ, ánh mắt vô thức né tránh.
Anh đột nhiên đứng thẳng người đi về phía cửa: "Được."
Cạch!
Cửa bị khóa trái.
Tôi ngẩn người, nghe thấy giọng anh truyền lại.
"Đêm nay em đừng hòng đi đâu hết."
"Ngày mai tôi đưa em đi xem mắt."
"Không muốn kết hôn với tôi, mà lại muốn đi xem mắt với thằng đàn ông lạ hoắc bên ngoài sao?"
Tôi: "???"
Đậu xanh rau má!
Không phải, tôi bịa chuyện thôi mà!
3
Thẩm Sâm Ngôn quay người đi về phía tôi.
Ngón tay thon dài đặt lên dây thắt lưng áo choàng tắm.
Đồng tử tôi co rụt lại.
Anh ta không lẽ định...
"Làm gì đấy?"
"Đã muốn chấm dứt, vậy thì đêm nay, cũng phải để lại cho tôi chút kỷ niệm chứ."
Tôi trơ mắt nhìn ngón tay anh kéo một cái.
Áo choàng tắm mở ra.
Lộ ra vùng eo săn chắc và cơ bụng sáu múi.
Mắt tôi trợn tròn ngay lập tức.
Cái body này đúng là phạm quy mà.
Tôi giật nảy mình, vội vàng nhảy khỏi giường.
Chạy vù đến trước mặt anh.
Túm chặt lấy áo choàng tắm của anh.
Cuống quýt thắt chặt lại dây lưng cho anh.
"Đừng có làm loạn!"
Mặt tôi đỏ bừng, giọng nói hơi run rẩy.
"Mặc quần áo vào hẳn hoi!"
Thẩm Sâm Ngôn cúi mắt nhìn tôi, đáy mắt xẹt qua một tia cười.
"Tôi làm loạn?"
Anh bỗng đưa tay bóp lấy eo tôi.
Kéo tôi vào lòng.
"Người lần nào cũng bò lên giường tôi là em."
"Ngủ dậy là phủi mông đi thẳng cũng là em."
"Giờ lại bảo tôi làm loạn? Em chắc chắn chứ?"
Tôi bị anh ôm chặt trong lòng.
Trong mũi toàn là mùi hương của anh.
Chết người thật.
Sao người đàn ông này có thể thơm đến vậy chứ!
Tay anh vẫn tiếp tục trượt xuống dưới.
Tôi chộp lấy cổ tay anh: "Không được!"
Động tác của anh khựng lại, ngước mắt nhìn tôi.
Tôi nhân cơ hội thoát khỏi sự kìm kẹp của anh.
"Ngày mai phải dậy sớm, tôi phải ngủ sớm!"
Thẩm Sâm Ngôn im lặng vài giây.
Xoay người đi đến bên giường, vén chăn lên, vỗ vỗ vào vị trí bên cạnh.
"Thế thì ngủ đi."
"Lại đây."
Tôi: "..."
"Sao, không muốn ngủ à?"
Anh nghiêng đầu nhìn tôi.
Cuối cùng tôi vẫn ngoan ngoãn nằm xuống.
Anh ôm lấy tôi từ phía sau, cằm tựa vào hõm vai tôi.
"Ngày mai mấy giờ?"
"Hả?"
"Xem mắt ấy."
Tôi mở miệng nói đại.
"... Mười giờ."
"Địa điểm."
Tiếp tục nói đại.
"Quán cà phê Loan Cảnh."
Thẩm Sâm Ngôn khẽ cọ cọ sau tai tôi.
"Tôi cũng muốn xem xem, là ai có bản lĩnh khiến Lâm đại tiểu thư đến giường của tôi cũng không thèm bò lên nữa."
Tôi nhắm mắt lại, não bộ tính toán điên cuồng.
Anh ấy thật sự sẽ đi cùng tôi sao?
Bất kể có hay không, tôi phải rời đi trước khi anh ấy tỉnh giấc.
Cho đến tận ba giờ sáng.
Sau khi hơi thở của Thẩm Sâm Ngôn hoàn toàn ổn định.
Tôi cẩn thận dời cánh tay anh ra.
Anh trở mình một cái nhưng không tỉnh.
Tôi rón rén xuống giường.
Tay vừa chạm vào tay nắm cửa, dòng bình luận lại nhảy ra.
【Giả vờ làm ma men bao lâu nay, giờ thì tỉnh táo gớm nhỉ.】
【Một mặt thì thèm thân xác người ta, một mặt lại ra vẻ thanh cao, thật buồn nôn.】
【Thế này mà cũng gọi là đại tiểu thư à? Chắc là loại con gái rẻ tiền thì có.】
【Cứ chờ xem, nữ chính xuất hiện là cô ta chẳng bằng con chó đâu.】
Tôi hít sâu một hơi, chút do dự cỏn con cuối cùng cũng biến mất sạch.
Bảo tôi rẻ tiền á?
Anh ta mới là đồ tồi tệ thì có!
Tôi không thèm quay đầu lại, rời khỏi biệt thự của Thẩm Sâm Ngôn ngay lập tức.