Chương 4
 
Tôi vừa ngồi xuống, phía sau đã có người cố ý nói to:
 
“Ô, đây không phải công chúa nệm sao? Hôm nay không đi máy bay riêng đến trường à?”
 
Cả lớp bật cười ầm lên.
 
Tôi không biểu cảm quay đầu lại, lạnh lùng nhìn thẳng vào tên nam sinh đó.
 
Cậu ta bị ánh mắt tôi nhìn đến phát sợ, rụt cổ lại, nhưng vẫn cố cứng miệng.
 
“Nhìn cái gì? Nói cậu vài câu thôi mà cũng không chịu được à? Có tiền thì giỏi lắm sao?”
 
Tôi không đáp, đi thẳng đến trước mặt cậu ta, cầm lấy điện thoại trên bàn.
 
“Cậu làm gì đấy!”
 
Cậu ta định giật lại, nhưng không nhanh bằng tôi.
 
Tôi mở điện thoại ra, trên màn hình chính là bài viết c.h.ử.i tôi, tài khoản của cậu ta đang nhảy nhót trong phần bình luận.
 
“Vật chứng đã có.”
 
Tôi ném điện thoại lại cho cậu ta, rồi chỉ lên camera giám sát trong lớp.
 
“Cái đó có thể làm nhân chứng”
 
Sau đó tôi lấy điện thoại của mình ra, gọi cho phòng bảo vệ.
 
“Alo, phòng bảo vệ phải không? Tôi ở phòng 201, tầng ba khu giảng đường. Có người x.úc p.hạ.m danh dự tôi và công khai phỉ báng, phiền các anh qua xử lý.”
 
Tên nam sinh kia hoàn toàn ngây người.
 
Cậu ta không ngờ tôi lại làm lớn đến mức này.
 
Những sinh viên xung quanh bắt đầu xì xào, ánh mắt nhìn tôi từ khinh bỉ chuyển thành… có chút e dè.
 
Diễn biến sau đó càng khiến tất cả phải sững sờ.
 
Người của phòng bảo vệ đến, đưa nam sinh kia đi. Nhà trường trực tiếp ghi cho cậu ta một lỗi kỷ luật nặng, đồng thời yêu cầu cậu ta phải công khai xin lỗi trước toàn khoa.
 
Bài đăng trên diễn đàn, cùng toàn bộ các thảo luận liên quan chỉ sau một đêm đã biến mất không dấu vết, như chưa từng tồn tại.
 
Ngay sau đó, trang web chính thức của trường đăng thông báo với giọng điệu nghiêm khắc, tuyên bố sẽ xử lý nghiêm mọi hành vi bạo lực mạng và tung tin đồn, đồng thời thành lập tổ điều tra đặc biệt để làm rõ sự việc.
 
Cả đại học A chấn động.
 
Không ai ngờ phản ứng của nhà trường lần này lại nhanh và cứng rắn đến vậy.
 
Chu Tình cũng hoàn toàn hoảng loạn.
 
Cả ngày cô ta ngồi không yên, liên tục lướt điện thoại, sắc mặt trắng bệch.
 
Đến tối, cô ta chặn ngay cửa ký túc xá, cản đường tôi.
 
“Là cậu làm đúng không?”
 
Cô ta nhìn chằm chằm vào tôi, mắt đầy tơ m.á.u.
 
“Rốt cuộc cậu là ai? Nhà cậu rốt cuộc làm gì?”
 
Tôi nhìn bộ dạng hoảng loạn của cô ta, thấy buồn cười.
 
“Giờ mới nhớ ra phải hỏi à, không thấy đã hơi muộn rồi sao?”
 
Tôi lách qua cô ta, định vào phòng.
 
Nhưng cô ta lại túm lấy tay tôi, giọng the thé:
 
“Giang Vãn! Cậu đừng đắc ý! Cậu nghĩ xóa bài là xong à? Tôi nói cho cậu biết, tôi vẫn còn bản sao! Tôi không sống yên thì cậu cũng đừng hòng!”
 
Đây là đang uy h.i.ế.p tôi.
 
Tôi hất tay cô ta ra, nhìn gương mặt méo mó vì ghen ghét và sợ hãi của cô ta.
 
“Chu Tình, ban đầu tôi chỉ định để cậu bồi thường là xong.”
 
“Nhưng cậu cứ nhất quyết tự tìm đường c.h.ế.t.”
 
“Cậu không phải thích làm cán bộ sinh viên, thích đứng trên cao phán xét người khác lắm sao?”
 
“Tôi sẽ thành toàn cho cậu.”
 
Tôi để lại một câu khó hiểu, xoay người vào phòng, bỏ lại cô ta đứng ngoài hành lang, sắc mặt biến đổi liên tục.
 
Cô ta không biết tấm lưới đã được dệt riêng cho cô ta, đang lặng lẽ khép lại.
 

 
Sáng sớm hôm sau, cô Trương mặt mày u ám xông thẳng vào ký túc xá.
 
Cô ấy không nhìn tôi, mà đi thẳng đến trước mặt Chu Tình, ném mạnh một tập tài liệu xuống bàn.
 
“Chu Tình! Tự xem xem em đã gây ra chuyện gì đi!”
 
Chu Tình cầm lấy tài liệu, chỉ liếc một cái toàn thân liền mềm nhũn, ngồi sụp xuống ghế.
 
Đó là một văn bản chính thức của trường.
 
Tiêu đề là:
 
《Thông báo về việc thành lập khóa huấn luyện đặc biệt “Tự giác liêm chính và xây dựng tác phong cho cán bộ sinh viên” khóa đầu tiên của Đại học A》
 
Trong thông báo ghi rõ, để tăng cường xây dựng đội ngũ cán bộ sinh viên, nâng cao nhận thức tư tưởng và phẩm chất đạo đức, nhà trường quyết định chọn một nhóm nòng cốt từ hội sinh viên và các tổ chức sinh viên của từng khoa, tham gia khóa huấn luyện khép kín kéo dài một tháng.
 
Và tên của Chu Tình nằm chình ình ở vị trí đầu tiên trong danh sách đợt một.
 
“Cô Trương… em… em không muốn đi…”
 
Giọng Chu Tình run rẩy.
 
Cô Trương hừ lạnh.
 
“Không muốn đi? Còn đến lượt em chọn à? Đây là quyết định do hội đồng quản trị trực tiếp ban hành, chỉ đích danh em! Nếu dám không đi, thì thu dọn đồ đạc cút khỏi trường luôn!”
 
Chu Tình hoàn toàn tuyệt vọng.
 
Cái gọi là khóa huấn luyện này ai nhìn vào cũng biết thực chất là gì.
 
Người phụ trách lần này là một giáo sư già khoa Mác–Lênin, nổi tiếng nghiêm khắc, coi trọng kỷ luật, biệt danh là diệt tuyệt sư thái.
 
Nội dung huấn luyện bao gồm nhưng không giới hạn ở:
 
Mỗi ngày 5 giờ sáng dậy chạy 10km quanh sân vận động, ban ngày học chính trị cường độ cao và lao động cải tạo bao gồm dọn toàn bộ nhà vệ sinh công cộng trong trường.
 
Buổi tối còn phải viết ít nhất 5000 chữ bản tự kiểm điểm và báo cáo tự đ.á.n.h giá.
 
Toàn bộ quá trình buổi huấn huấn đều bị tịch thu điện thoại, cắt đứt mọi liên lạc với bên ngoài.
 
Đây mà là huấn luyện?
 
Rõ ràng là cải tạo lao động.
 
Ngày Chu Tình bị đưa đi, cả người cô ta như mất hồn.
 
Cô ta nhìn tôi, trong mắt đầy oán độc và không cam tâm.
 
Tôi chỉ mỉm cười với cô ta.
 
Chu Tình à đây mới chỉ là món khai vị.
 
Những gì cô đã làm với tôi tôi sẽ trả lại gấp đôi.
 
Ngay tại nơi cô tự hào nhất tôi sẽ nghiền nát cô.
 
Trong suốt một tháng cậu bị huấn luyện đội an ninh mạng mà tôi thuê, đã lột sạch mọi thứ của cô ta.
 
Họ lần theo địa chỉ IP từ bài đăng trên diễn đàn không chỉ tìm ra bằng chứng xác thực rằng cô ta chính là người đăng ẩn danh, mà còn đào ra nhiều chuyện chấn động hơn.
 
Cái danh sinh viên nghèo mà Chu Tình luôn tự nhận hoàn toàn là giả.
 
Ba mẹ cô ta ở quê mở một công ty vật liệu xây dựng quy mô vừa, thu nhập rất khá.
 
Từ thời cấp ba, cô ta đã lợi dụng chênh lệch thông tin, làm giả giấy chứng nhận hoàn cảnh khó khăn, lừa tiền trợ cấp của nhà nước và các khoản quyên góp xã hội.
 
 


Bình luận
Bình luận mới nhất
Bình luận nổi bật
Bình luận mới nhất
Chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên
ĐĂNG KÝ