Chương 5
Lên đại học, cô ta càng làm quá hơn, không chỉ tiếp tục nhận trợ cấp, mà còn xin cả suất miễn toàn bộ học phí chỉ dành cho sinh viên cực kỳ khó khăn.
Số tiền lừa được, cô ta không dùng cho học tập hay sinh hoạt mà đem đi mua túi xách hàng hiệu và đồ xa xỉ.
Chỉ là cô ta không dám dùng trước mặt người khác, chỉ lén khoe trên tài khoản phụ.
Ngoài việc lừa trợ cấp cô ta còn bị phát hiện nhiều lần gian lận trong kỳ thi cuối kỳ.
Thậm chí có một bài luận từng đạt giải cũng là sao chép toàn bộ công trình nghiên cứu của một học giả nước ngoài.
Chuỗi bằng chứng hoàn chỉnh, không chỗ nào chối cãi.
Tôi nhìn những bản báo cáo điều tra chi tiết trên màn hình máy tính mà mỉm cười.
Chu Tình à cô xong rồi.
…
Tôi không lập tức giao những bằng chứng đó ra.
Làm vậy quá dễ dàng cho cô ta.
Tôi muốn chờ một thời điểm tốt nhất… khi cô ta tưởng mình sắp thoát thân, thì giáng cho cô ta một đòn chí mạng.
Một tháng sau, Chu Tình từ trại huấn luyện trở về.
Cả người cô ta gầy đi thấy rõ, da cũng sạm đen, trong mắt không còn chút kiêu căng nào của trước kia, thay vào đó là sự tê dại và đờ đẫn.
Nhìn thấy tôi, cô ta như chuột gặp mèo, theo bản năng muốn né tránh.
Một tháng cải tạo cường độ cao rõ ràng đã mài mòn hết góc cạnh của cô ta.
Nhưng cô ta tưởng như vậy là xong sao?
Không.
Hạng mục cuối cùng của trại huấn luyện, là một buổi báo cáo tổng kết công khai trước toàn trường.
Địa điểm là hội trường lớn nhất của trường.
Ban giám hiệu, giảng viên các khoa, cùng hàng nghìn sinh viên đều có mặt, không gian chật kín không một chỗ trống.
Chu Tình, với tư cách học viên xuất sắc, là người đầu tiên lên phát biểu.
Cô ta mặc bộ đồ ngụy trang được nhà trường phát, cầm một xấp bản thảo dày cộp, giọng run rẩy đọc những lời sáo rỗng kiểu ca ngợi và tự kiểm điểm.
Sinh viên bên dưới nghe đến buồn ngủ.
Ngay khoảnh khắc cô ta sắp kết thúc bài phát biểu, cúi người thật sâu thì màn hình lớn phía sau hội trường đột nhiên sáng lên.
Trên đó không phải là video tuyên truyền của trường, mà là từng tấm ảnh và tài liệu khiến người ta lạnh sống lưng.
Tấm thứ nhất:
Giấy chứng nhận hộ nghèo giả của Chu Tình, bên cạnh là giấy phép kinh doanh và báo cáo dòng tiền của công ty ba mẹ cô ta.
Tấm thứ hai:
Ảnh cô ta khoe túi xách hàng hiệu trên tài khoản phụ, đặt cạnh sao kê nhận trợ cấp tạo thành sự đối lập ch.ói mắt.
Tấm thứ ba:
Hình ảnh cô ta gian lận trong kỳ thi, bị camera ghi lại rõ nét.
Tấm thứ tư:
Bài luận đạt giải của cô ta và bản gốc bị sao chép, từng đoạn đều được gạch đỏ những chỗ trùng lặp.
…
Từng tấm một chứng cứ…
Cả hội trường từ buồn ngủ trong chớp mắt trở nên im phăng phắc.
Tất cả mọi người đều c.h.ế.t lặng, không dám tin nhìn màn hình, rồi lại nhìn lên một thân hình với mặt cắt không còn giọt m.á.u đang lung lay như sắp ngã.
Chu Tình đứng c.h.ế.t trân trên sân khấu, đầu óc trống rỗng.
Nhìn những bí mật cô ta cố giấu bị phơi bày trước toàn trường, cơ thể cô ta run rẩy như lá trong gió.
“Không… không phải…”
Cô ta lẩm bẩm, giọng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.
“Giả… tất cả đều là giả… là cô ta hãm hại tôi!”
Cô ta đột ngột quay đầu, dùng hết sức chỉ thẳng xuống phía dưới ánh mắt điên loạn.
“Là Giang Vãn! Tất cả đều do cô ta làm! Cô ta trả thù tôi!”
Nhưng lúc này đã không còn ai quan tâm cô ta nói gì nữa.
Bên dưới bùng nổ.
“Trời ơi! Cô ta lại là loại người này à? Lừa trợ cấp? Đạo văn?”
“Ghê tởm thật! Lúc trước tôi còn bênh cô ta trên diễn đàn!”
“Còn là cán bộ hội sinh viên nữa chứ? Đúng là vừa ăn cắp vừa la làng!”
Sắc mặt ban giám hiệu tối sầm.
Hiệu trưởng đứng bật dậy, gầm lên vào micro:
“Bảo vệ! Lôi cô ta xuống cho tôi! Lập tức thành lập tổ điều tra, điều tra đến cùng! Tuyệt đối không dung thứ!”
Mấy bảo vệ xông lên sân khấu, kéo Chu Tình đã mềm nhũn như bùn, ở trước ánh nhìn của toàn trường lôi ra khỏi hội trường.
Đó là lần cuối cùng tôi nhìn thấy cô ta.
Kết cục không có gì bất ngờ.
Trước những bằng chứng rõ ràng như núi, mọi lời chối cãi của Chu Tình đều trở nên vô nghĩa.
Quyết định xử lý của nhà trường nhanh ch.óng được đưa ra:
Đuổi học, tước bỏ toàn bộ danh hiệu, thu hồi toàn bộ trợ cấp và học bổng nhận trái quy định.
Đồng thời, trường lấy tội danh l.ừ.a đ.ả.o và vi phạm học thuật báo lên cơ quan cảnh sát.
Cô ta không chỉ tự hủy hoại việc học và tương lai mà còn phải đối mặt với pháp luật.
Nghe nói, ba mẹ cô ta đã vội vã chạy từ quê lên ngay trong đêm, rồi quỳ ở phòng hiệu trưởng suốt một ngày một đêm nhưng vẫn vô ích.
Công ty của họ cũng vì scandal này mà danh tiếng lao dốc, nhanh ch.óng phá sản.
Còn tôi sau khi mọi chuyện lắng xuống cũng làm thủ tục chuyển ra khỏi ký túc xá.
Ba tôi đã mua sẵn cho tôi một căn hộ hoàn thiện gần trường.
Ngày chuyển nhà, Lâm Tiêu Tiêu và Vương Manh đến giúp.
Hai người nhìn tôi, muốn nói lại thôi.
Cuối cùng, Lâm Tiêu Tiêu lấy hết can đảm lên tiếng:
“Giang Vãn… xin lỗi. Trước đó… bọn tớ không nên nghe theo Chu Tình…”
Tôi cười nhẹ.
“Chuyện qua rồi.”
Họ không sai.
Họ chỉ đưa ra lựa chọn của một người bình thường.
Mà kẻ tôi nhắm tới từ đầu đến cuối chỉ có một mình Chu Tình.
Sau này, thỉnh thoảng tôi vẫn nghe được vài tin lẻ tẻ về cô ta.
Nghe nói cô ta bị phán ba năm tù vì số tiền l.ừ.a đ.ả.o quá lớn.
Ba mẹ cô ta bán sạch gia sản mới miễn cưỡng trả hết nợ cho trường và ngân hàng, rồi chỉ sau một đêm mà bạc trắng đầu.
Rồi sau đó không còn ai nhắc đến cô ta nữa.
Một buổi chiều mùa hè, tôi nằm trên chiếc giường lớn mềm mại trong căn hộ mới.
Ánh nắng xuyên qua cửa kính sát đất, ấm áp và dễ chịu.
Chiếc nệm này còn đắt hơn cái trước.
Nhưng tôi ngủ trên đó lại hoàn toàn yên tâm.
Tôi cầm điện thoại, xóa hết toàn bộ ảnh chụp và bằng chứng liên quan đến chuyện kia.
Sau đó, gọi điện cho ba.
“Ba à, cuối tuần con về ăn cơm.”
Đầu dây bên kia vang lên tiếng cười vui vẻ của ba.
“Được chứ, muốn ăn gì? Ba nấu cho.”
Tôi nhìn bầu trời xanh ngoài cửa sổ, khóe môi khẽ cong lên.
Cuộc sống đáng lẽ phải như vậy.
HẾT