13.
Tôi bắt đầu điên cuồng tìm kiếm khắp nơi, cố gắng tìm ra một chút manh mối nào đó.
Tuy em gái là người ham chơi, nhưng trên trang cá nhân, con bé lại không thích đăng ảnh tự sướng.
Lướt đi lướt lại cũng chỉ toàn ảnh đồ ăn, phong cảnh, hay chia sẻ mấy bài đăng trúng thưởng. Thông tin hữu ích ít đến t.h.ả.m thương.
Thế là tôi chỉ còn cách lục lọi ngăn kéo của con bé.
Em gái thích chụp ảnh bốn ô, con bé gom lại thành một xấp dày. Có ảnh chụp chung với bạn bè, cũng có ảnh chụp một mình.
Tôi xem từng tấm một, cố gắng tìm ra sơ hở từ những nụ cười đó.
"Chị ơi."
Ngay lúc tôi đang mải mê phân tích những bức ảnh, "em gái" đã đứng bên cạnh tôi từ lúc nào không hay.
Em ấy đưa tay ra, lấy đi tấm ảnh bốn ô chụp vào tháng Tám từ tay tôi. Trong ảnh, phần trán của con bé bị tóc mái che kín mít, không nhìn rõ được có vết sẹo hay không.
"Chị." Em ấy nói: "Chị nhìn bức ảnh này đi. Chị thấy người này là cô ấy hay là em?"
Tôi há hốc miệng.
Người trong ảnh và em ấy - người đang đứng trước mặt tôi lúc này, trông giống nhau như đúc. Nụ cười giống hệt, đôi mắt giống hệt, ngay cả góc nghiêng đầu khi chụp ảnh cũng y chang. Không thể phân biệt nổi.
"Chị thấy chưa?" Em ấy đặt tấm ảnh lại vào tay tôi: "Thời gian thực sự đã quá lâu rồi, ngay cả chính chị cũng không còn phân biệt được nữa."
Em ấy ngồi xuống cạnh tôi, áp sát vào người tôi, hệt như cách em gái tôi vẫn thường làm.
"Hay là chị bỏ cuộc đi? Chẳng phải chúng ta ở bên nhau rất vui sao? Những gì cô ấy có thể làm được, em cũng làm được. Những gì cô ấy không làm được, em vẫn có thể làm được. Chị ơi, tại sao chị không muốn giữ lại những khoảng thời gian vui vẻ này chứ?"
Đôi mắt đó sáng lấp lánh, giống em gái tôi như lột. Tôi mấp máy môi, không thốt ra nổi một lời phản bác nào.
Đúng là những ngày tháng ở cùng với "đứa em gái" này thực sự rất hạnh phúc. Em ấy luôn nhớ rõ mọi thói quen, mọi sở thích và cả những tật xấu nhỏ nhất của tôi.
Nhưng mà… tôi không thể.
Em ấy là giả.
Tôi phải tìm lại em gái mình, tôi nhất định phải tìm thấy con bé!
"Cô không phải là con bé." Tôi nói: "Em gái tôi là một đứa hậu đậu. Con bé không bao giờ nhớ được tôi ăn cháo phải bỏ đường, nửa đêm tự mình ngủ quên mất là chẳng thèm quan tâm đến tôi nữa, nhưng nó chính là nó. Tôi không thể để em gái mình cô đơn một mình được..."
Sau một hồi im lặng thật dài, em ấy mới lên tiếng.
"Chị, chị đoán sai rồi. Bây giờ chỉ còn lại hai cơ hội thôi nhé. Lần tới, hãy suy nghĩ thật kỹ rồi mới nói nha~"
14.
Một khi đã bị tráo đổi thì chắc chắn sẽ để lại dấu vết.
Nhưng tôi rất nhanh nhận ra rằng, dù là chị em ruột thịt, tôi cũng chẳng hiểu em mình như tôi vẫn tưởng.
Nhưng may thay, chúng ta đang sống trong thời đại dữ liệu lớn. Có đôi khi những con số còn hiểu rõ chúng ta hơn chính bản thân mình.
Nhân lúc "em gái" đang tắm, tôi lén lấy điện thoại của em ấy. Mật khẩu vẫn là dãy số kết hợp từ ngày sinh của hai đứa, em ấy chưa bao giờ thay đổi.
Vừa mở màn hình ra, ứng dụng hiện lên đầu tiên chính là album ảnh. Trong đó toàn là ảnh chụp chung của hai chị em, từ năm ngoái đến năm nay, không thiếu một tấm nào.
Tôi lướt xem từng tấm một, ngược về tận tháng 2 năm nay. Có một tấm là em gái chụp trộm tôi đang nằm ngủ trên giường với mái tóc rối bù, còn em gái thì ghé sát lại làm mặt quỷ.
Nhưng nếu chỉ dựa vào ảnh chụp, tôi vẫn không thể phân biệt được lúc đó nó có phải là em gái mình hay không.
Nhưng rồi tôi lập tức nghĩ tới ứng dụng thứ hai mà nó hay dùng nhất - NetEase Cloud Music.
Tôi nhớ trước đây em gái mình thích nghe mấy bài hot trên Douyin hay các bản cover trên mạng, thỉnh thoảng mới nghe vài bài nhạc cũ do tôi giới thiệu.
Tôi hay trêu gu âm nhạc của em ấy sến sẩm, em ấy lại bảo sến thì đã sao, miễn hay là được.
Thế nhưng bây giờ… danh sách phát toàn là nhạc tiếng Anh. Từ những bài kén người nghe cho đến những bản nhạc lạ lẫm, tôi lướt qua một lượt và kinh ngạc nhận ra mình đều đã từng nghe qua hầu hết chúng.
Không phải vì tôi cũng hay nghe thể loại này, mà là phong cách của những bài hát này quá giống với danh sách nhạc của tôi.
Nó bắt đầu nghe mấy thứ này từ bao giờ vậy? Thời điểm gu thẩm mỹ thay đổi, có lẽ cũng chính là lúc em gái tôi bị đ.á.n.h tráo.
Nhưng mà… danh sách phát chỉ hiển thị lịch sử gần đây, tôi không thể xem được danh sách nhạc trước kia trông như thế nào.
May mắn thay, vẫn còn mục "Yêu thích". Nơi đó lưu trữ tất cả những bài hát mà em gái từng nhấn thích, sắp xếp theo thời gian từ mới đến cũ.
Tôi vuốt xuống dưới. Mấy chục bài gần nhất toàn là nhạc tiếng Anh, tên bài nào cũng lạ hoắc.
Lướt thêm một lúc lâu nữa, đột nhiên, một cái tên quen thuộc đập vào mắt tôi, bài "Cô Dũng Giả".
Tay tôi khựng lại. Tôi nhấn vào bài hát phía trên "Cô Dũng Giả", đó là bài "Harpy Hare", thời gian thêm vào là 4 giờ 17 phút sáng ngày 15 tháng 12 năm ngoái.
Kể từ ngày đó, trong danh sách "Yêu thích" không còn xuất hiện bất kỳ một bài hát tiếng Hoa nào nữa.
Sau khi kiểm tra thông tin chi tiết của những bài hát đó, tôi càng thêm khẳng định… Sau ngày 15 tháng 12 toàn là nhạc tiếng Anh, còn trước ngày đó, tất cả đều là nhạc tiếng Hoa.
Tôi bắt đầu điên cuồng tìm kiếm khắp nơi, cố gắng tìm ra một chút manh mối nào đó.
Tuy em gái là người ham chơi, nhưng trên trang cá nhân, con bé lại không thích đăng ảnh tự sướng.
Lướt đi lướt lại cũng chỉ toàn ảnh đồ ăn, phong cảnh, hay chia sẻ mấy bài đăng trúng thưởng. Thông tin hữu ích ít đến t.h.ả.m thương.
Thế là tôi chỉ còn cách lục lọi ngăn kéo của con bé.
Em gái thích chụp ảnh bốn ô, con bé gom lại thành một xấp dày. Có ảnh chụp chung với bạn bè, cũng có ảnh chụp một mình.
Tôi xem từng tấm một, cố gắng tìm ra sơ hở từ những nụ cười đó.
"Chị ơi."
Ngay lúc tôi đang mải mê phân tích những bức ảnh, "em gái" đã đứng bên cạnh tôi từ lúc nào không hay.
Em ấy đưa tay ra, lấy đi tấm ảnh bốn ô chụp vào tháng Tám từ tay tôi. Trong ảnh, phần trán của con bé bị tóc mái che kín mít, không nhìn rõ được có vết sẹo hay không.
"Chị." Em ấy nói: "Chị nhìn bức ảnh này đi. Chị thấy người này là cô ấy hay là em?"
Tôi há hốc miệng.
Người trong ảnh và em ấy - người đang đứng trước mặt tôi lúc này, trông giống nhau như đúc. Nụ cười giống hệt, đôi mắt giống hệt, ngay cả góc nghiêng đầu khi chụp ảnh cũng y chang. Không thể phân biệt nổi.
"Chị thấy chưa?" Em ấy đặt tấm ảnh lại vào tay tôi: "Thời gian thực sự đã quá lâu rồi, ngay cả chính chị cũng không còn phân biệt được nữa."
Em ấy ngồi xuống cạnh tôi, áp sát vào người tôi, hệt như cách em gái tôi vẫn thường làm.
"Hay là chị bỏ cuộc đi? Chẳng phải chúng ta ở bên nhau rất vui sao? Những gì cô ấy có thể làm được, em cũng làm được. Những gì cô ấy không làm được, em vẫn có thể làm được. Chị ơi, tại sao chị không muốn giữ lại những khoảng thời gian vui vẻ này chứ?"
Đôi mắt đó sáng lấp lánh, giống em gái tôi như lột. Tôi mấp máy môi, không thốt ra nổi một lời phản bác nào.
Đúng là những ngày tháng ở cùng với "đứa em gái" này thực sự rất hạnh phúc. Em ấy luôn nhớ rõ mọi thói quen, mọi sở thích và cả những tật xấu nhỏ nhất của tôi.
Nhưng mà… tôi không thể.
Em ấy là giả.
Tôi phải tìm lại em gái mình, tôi nhất định phải tìm thấy con bé!
"Cô không phải là con bé." Tôi nói: "Em gái tôi là một đứa hậu đậu. Con bé không bao giờ nhớ được tôi ăn cháo phải bỏ đường, nửa đêm tự mình ngủ quên mất là chẳng thèm quan tâm đến tôi nữa, nhưng nó chính là nó. Tôi không thể để em gái mình cô đơn một mình được..."
Sau một hồi im lặng thật dài, em ấy mới lên tiếng.
"Chị, chị đoán sai rồi. Bây giờ chỉ còn lại hai cơ hội thôi nhé. Lần tới, hãy suy nghĩ thật kỹ rồi mới nói nha~"
14.
Một khi đã bị tráo đổi thì chắc chắn sẽ để lại dấu vết.
Nhưng tôi rất nhanh nhận ra rằng, dù là chị em ruột thịt, tôi cũng chẳng hiểu em mình như tôi vẫn tưởng.
Nhưng may thay, chúng ta đang sống trong thời đại dữ liệu lớn. Có đôi khi những con số còn hiểu rõ chúng ta hơn chính bản thân mình.
Nhân lúc "em gái" đang tắm, tôi lén lấy điện thoại của em ấy. Mật khẩu vẫn là dãy số kết hợp từ ngày sinh của hai đứa, em ấy chưa bao giờ thay đổi.
Vừa mở màn hình ra, ứng dụng hiện lên đầu tiên chính là album ảnh. Trong đó toàn là ảnh chụp chung của hai chị em, từ năm ngoái đến năm nay, không thiếu một tấm nào.
Tôi lướt xem từng tấm một, ngược về tận tháng 2 năm nay. Có một tấm là em gái chụp trộm tôi đang nằm ngủ trên giường với mái tóc rối bù, còn em gái thì ghé sát lại làm mặt quỷ.
Nhưng nếu chỉ dựa vào ảnh chụp, tôi vẫn không thể phân biệt được lúc đó nó có phải là em gái mình hay không.
Nhưng rồi tôi lập tức nghĩ tới ứng dụng thứ hai mà nó hay dùng nhất - NetEase Cloud Music.
Tôi nhớ trước đây em gái mình thích nghe mấy bài hot trên Douyin hay các bản cover trên mạng, thỉnh thoảng mới nghe vài bài nhạc cũ do tôi giới thiệu.
Tôi hay trêu gu âm nhạc của em ấy sến sẩm, em ấy lại bảo sến thì đã sao, miễn hay là được.
Thế nhưng bây giờ… danh sách phát toàn là nhạc tiếng Anh. Từ những bài kén người nghe cho đến những bản nhạc lạ lẫm, tôi lướt qua một lượt và kinh ngạc nhận ra mình đều đã từng nghe qua hầu hết chúng.
Không phải vì tôi cũng hay nghe thể loại này, mà là phong cách của những bài hát này quá giống với danh sách nhạc của tôi.
Nó bắt đầu nghe mấy thứ này từ bao giờ vậy? Thời điểm gu thẩm mỹ thay đổi, có lẽ cũng chính là lúc em gái tôi bị đ.á.n.h tráo.
Nhưng mà… danh sách phát chỉ hiển thị lịch sử gần đây, tôi không thể xem được danh sách nhạc trước kia trông như thế nào.
May mắn thay, vẫn còn mục "Yêu thích". Nơi đó lưu trữ tất cả những bài hát mà em gái từng nhấn thích, sắp xếp theo thời gian từ mới đến cũ.
Tôi vuốt xuống dưới. Mấy chục bài gần nhất toàn là nhạc tiếng Anh, tên bài nào cũng lạ hoắc.
Lướt thêm một lúc lâu nữa, đột nhiên, một cái tên quen thuộc đập vào mắt tôi, bài "Cô Dũng Giả".
Tay tôi khựng lại. Tôi nhấn vào bài hát phía trên "Cô Dũng Giả", đó là bài "Harpy Hare", thời gian thêm vào là 4 giờ 17 phút sáng ngày 15 tháng 12 năm ngoái.
Kể từ ngày đó, trong danh sách "Yêu thích" không còn xuất hiện bất kỳ một bài hát tiếng Hoa nào nữa.
Sau khi kiểm tra thông tin chi tiết của những bài hát đó, tôi càng thêm khẳng định… Sau ngày 15 tháng 12 toàn là nhạc tiếng Anh, còn trước ngày đó, tất cả đều là nhạc tiếng Hoa.