Giống như có một nhát d.a.o sắc lẹm đã cắt ngang qua vậy.
Ngày 15 tháng 12… Tôi thoát ứng dụng nhạc, mở WeChat lên và tìm lại tin nhắn ngày hôm đó.
Suốt một năm nay, hầu như ngày nào chị em tôi cũng nhắn tin cho nhau. Em gái thường xuyên gửi mấy cái sticker mèo "Hajimi", còn tôi thì chủ yếu gửi tin nhắn thoại than vãn về công việc.
Mọi thứ vẫn bình thường, riêng ngày 15 tháng 12, tin nhắn tôi gửi cho em gái là...
[Sao vẫn chưa về nhà nữa? Mẹ làm món sườn xào chua ngọt em thích này.]
Thời gian gửi: 7 giờ 23 phút tối.
Em ấy không trả lời.
Tôi lướt lên trên, 4 giờ chiều hôm đó, em ấy còn gửi cho tôi một cái sticker Hajimi, tôi cũng trả lời bằng biểu tượng xoa đầu, hoàn toàn bình thường.
Lướt tiếp về sau, mãi đến 12 giờ trưa hôm sau em gái mới nhắn lại, nói là hôm qua tụ tập với bạn bè, uống say quá nên ngủ lại nhà Ngô Mộng Đình.
Ngô Mộng Đình là bạn thân nhất của em tôi, trước đây em ấy cũng hay qua đó ngủ lại.
Nhưng mà… từ trước đến nay, chưa bao giờ em gái tôi đi đâu mà lại không báo trước lấy một câu như thế.
Chưa từng có tiền lệ.
Em ấy vốn là đứa hậu đậu, hay quên trước quên sau, nhưng riêng chuyện đi ra ngoài, em ấy nhất định sẽ báo cho tôi biết.
Thậm chí chỉ là xuống cửa hàng tiện lợi dưới lầu mua chai nước, em ấy cũng sẽ nhắn tin bảo: [Em xuống lầu đây.]
Mẹ tôi bảo em gái bám chị, nhưng em ấy lại nói không phải, mà là vì sợ tôi không tìm thấy em ấy sẽ lo lắng.
Vậy mà tối ngày 15 tháng 12 đó, nó chẳng nói một lời. Suốt cả đêm không về nhà, cũng chẳng có tin nhắn nào. Mãi đến ngày hôm sau mới hờ hững nhắn lại một câu giải thích.
Ngày 15 tháng 12… Chẳng lẽ chính là ngày này?
Ngay lập tức, tôi lại kiểm tra điện thoại của em gái, mở khung chat với Ngô Mộng Đình ra, nhưng trống không.
Nếu có gì đó thì cũng chỉ là lịch sử các cuộc gọi thoại. Hai đứa nó bình thường ít khi nhắn tin qua lại, có việc gì đều gọi điện trực tiếp.
Không tìm thấy manh mối gì, nhưng tôi biết có gì đó không ổn.
Đúng lúc này, màn hình điện thoại của em gái bỗng sáng lên. Tôi cúi đầu nhìn, là một thông báo đẩy.
Thông báo từ ứng dụng nhạc: [Bạn vừa tạo danh sách phát mới mang tên “Nghe trước khi ngủ”.]
Tôi nhấn vào xem. Danh sách phát trống rỗng, chỉ có một câu viết trong phần ghi chú.
[Chị à, muộn thế này rồi mà chị vẫn còn lục lọi điện thoại của em sao?]
Tôi giật mình ngẩng phắt đầu lên.
Trong phòng không có một ai. Cửa đóng kín, rèm cũng đã kéo lại. Màn hình điện thoại vẫn sáng, dòng chữ kia như đang phát ra luồng ánh sáng âm u.
15.
Một lần nữa tôi đưa ra câu trả lời về thời gian: Ngày 15 tháng 12 năm 2025. Thế nhưng khi thời điểm này được thốt ra, "em gái" đứng đối diện tôi lại nở nụ cười rạng rỡ hơn bao giờ hết.
“Chị chắc chứ?”
“Tôi chắc chắn.”
Em ấy bật cười thành tiếng, không phải kiểu cười bình thường. Đó là tiếng cười khàn đặc, ngắt quãng phát ra từ sâu trong cổ họng, nghe như tiếng của một chiếc máy ghi âm bị hỏng băng.
“Chị ơi, chị lại đoán sai rồi.”
Nụ cười vẫn còn treo trên môi, nhưng trong đôi mắt của "em gái" chẳng hề có lấy một tia vui vẻ.
Em ấy nghiêng đầu nhìn tôi, động tác ấy giống hệt lúc em gái tôi hay làm nũng, nhưng giọng điệu lại khiến người ta sởn gai ốc.
Em ấy đứng dậy, tiến về phía tôi.
Nhưng cứ mỗi khi nó bước tới một bước, tôi lại không tự chủ được mà lùi lại một bước. Cho đến khi lưng va phải giá sách, không còn đường lui.
Em ấy giơ tay lên, nhẹ nhàng vén lọn tóc mai ra sau tai cho tôi.
“Chị còn nhớ không? Mùa hè năm ấy, ở công viên nước.”
Cả người tôi cứng đờ.
“Chị kéo em đi chơi sóng nhân tạo, rồi chị bị cuốn vào trong đó, em đã cuống cuồng đi tìm chị khắp nơi…”
Em ấy hơi khựng lại.
“Tìm rất lâu.”
Em ấy nhìn chằm chằm vào tôi.
“Chị à, chị còn nhớ chuyện đó không?”
Tôi mấp máy môi.
Nhớ. Dĩ nhiên là tôi nhớ. Nhưng mà, đó là năm nào?
Khoan đã, em ấy nói là "tôi" bị cuốn vào, nhưng điều tôi nhớ lại là… là...
“Chị ơi, chị chỉ còn một cơ hội cuối cùng thôi đấy~ Nghĩ cho kỹ rồi hãy trả lời nhé. Đoán đúng, em sẽ trả cô ấy lại cho chị. Còn nếu đoán sai… Hì hì, chị sẽ vĩnh viễn không bao giờ gặp lại cô ấy nữa đâu. Chúc chị ngủ ngon, chị yêu.”
16.
Lần đầu tiên tôi hoài nghi vào trực giác của chính mình.
Đã hai lần liên tiếp rồi. Nếu theo đúng luật chơi, chỉ cần thất bại thêm một lần nữa, tôi sẽ vĩnh viễn mất đi em gái mình.
Nhưng mà… chẳng lẽ trực giác của tôi sai thật sao? Hay là ngay từ đầu, bản thân tôi đã không đủ can đảm để trực giác hướng về cái đáp án đáng sợ nhất kia?
17.
Rốt cuộc là ngày nào?
Thời gian mà "em gái" cho tôi chỉ còn chưa đầy 24 giờ đồng hồ, tôi buộc phải tìm ra đáp án thật nhanh.
Tôi chỉ có thể hít một hơi thật sâu. Càng cuống sẽ càng dễ sai lầm, hai lần trước đã thất bại rồi, lần cuối cùng này tôi phải giữ bình tĩnh hơn bao giờ hết.
Đúng lúc này, tôi sực nhớ ra một chuyện...
"Phạm vi là một năm, nhưng cơ hội chỉ có ba lần. Nếu chỉ là một thời điểm bình thường, mình hoàn toàn không thể nào tìm ra được. Nếu vậy, em ấy hoàn toàn không cần phải chơi trò này với mình làm gì. Vì vậy… ngày em gái bị tráo đổi chắc chắn phải là một ngày rất đặc biệt."
Một ngày đặc biệt.
Nghĩ đến đây, tôi vội vàng liệt kê ra những ngày đặc biệt trong năm vừa qua. Các ngày lễ Tết, sinh nhật em gái và bất kỳ mốc thời gian nào đáng nhớ.
Ngày 15 tháng 12… Tôi thoát ứng dụng nhạc, mở WeChat lên và tìm lại tin nhắn ngày hôm đó.
Suốt một năm nay, hầu như ngày nào chị em tôi cũng nhắn tin cho nhau. Em gái thường xuyên gửi mấy cái sticker mèo "Hajimi", còn tôi thì chủ yếu gửi tin nhắn thoại than vãn về công việc.
Mọi thứ vẫn bình thường, riêng ngày 15 tháng 12, tin nhắn tôi gửi cho em gái là...
[Sao vẫn chưa về nhà nữa? Mẹ làm món sườn xào chua ngọt em thích này.]
Thời gian gửi: 7 giờ 23 phút tối.
Em ấy không trả lời.
Tôi lướt lên trên, 4 giờ chiều hôm đó, em ấy còn gửi cho tôi một cái sticker Hajimi, tôi cũng trả lời bằng biểu tượng xoa đầu, hoàn toàn bình thường.
Lướt tiếp về sau, mãi đến 12 giờ trưa hôm sau em gái mới nhắn lại, nói là hôm qua tụ tập với bạn bè, uống say quá nên ngủ lại nhà Ngô Mộng Đình.
Ngô Mộng Đình là bạn thân nhất của em tôi, trước đây em ấy cũng hay qua đó ngủ lại.
Nhưng mà… từ trước đến nay, chưa bao giờ em gái tôi đi đâu mà lại không báo trước lấy một câu như thế.
Chưa từng có tiền lệ.
Em ấy vốn là đứa hậu đậu, hay quên trước quên sau, nhưng riêng chuyện đi ra ngoài, em ấy nhất định sẽ báo cho tôi biết.
Thậm chí chỉ là xuống cửa hàng tiện lợi dưới lầu mua chai nước, em ấy cũng sẽ nhắn tin bảo: [Em xuống lầu đây.]
Mẹ tôi bảo em gái bám chị, nhưng em ấy lại nói không phải, mà là vì sợ tôi không tìm thấy em ấy sẽ lo lắng.
Vậy mà tối ngày 15 tháng 12 đó, nó chẳng nói một lời. Suốt cả đêm không về nhà, cũng chẳng có tin nhắn nào. Mãi đến ngày hôm sau mới hờ hững nhắn lại một câu giải thích.
Ngày 15 tháng 12… Chẳng lẽ chính là ngày này?
Ngay lập tức, tôi lại kiểm tra điện thoại của em gái, mở khung chat với Ngô Mộng Đình ra, nhưng trống không.
Nếu có gì đó thì cũng chỉ là lịch sử các cuộc gọi thoại. Hai đứa nó bình thường ít khi nhắn tin qua lại, có việc gì đều gọi điện trực tiếp.
Không tìm thấy manh mối gì, nhưng tôi biết có gì đó không ổn.
Đúng lúc này, màn hình điện thoại của em gái bỗng sáng lên. Tôi cúi đầu nhìn, là một thông báo đẩy.
Thông báo từ ứng dụng nhạc: [Bạn vừa tạo danh sách phát mới mang tên “Nghe trước khi ngủ”.]
Tôi nhấn vào xem. Danh sách phát trống rỗng, chỉ có một câu viết trong phần ghi chú.
[Chị à, muộn thế này rồi mà chị vẫn còn lục lọi điện thoại của em sao?]
Tôi giật mình ngẩng phắt đầu lên.
Trong phòng không có một ai. Cửa đóng kín, rèm cũng đã kéo lại. Màn hình điện thoại vẫn sáng, dòng chữ kia như đang phát ra luồng ánh sáng âm u.
15.
Một lần nữa tôi đưa ra câu trả lời về thời gian: Ngày 15 tháng 12 năm 2025. Thế nhưng khi thời điểm này được thốt ra, "em gái" đứng đối diện tôi lại nở nụ cười rạng rỡ hơn bao giờ hết.
“Chị chắc chứ?”
“Tôi chắc chắn.”
Em ấy bật cười thành tiếng, không phải kiểu cười bình thường. Đó là tiếng cười khàn đặc, ngắt quãng phát ra từ sâu trong cổ họng, nghe như tiếng của một chiếc máy ghi âm bị hỏng băng.
“Chị ơi, chị lại đoán sai rồi.”
Nụ cười vẫn còn treo trên môi, nhưng trong đôi mắt của "em gái" chẳng hề có lấy một tia vui vẻ.
Em ấy nghiêng đầu nhìn tôi, động tác ấy giống hệt lúc em gái tôi hay làm nũng, nhưng giọng điệu lại khiến người ta sởn gai ốc.
Em ấy đứng dậy, tiến về phía tôi.
Nhưng cứ mỗi khi nó bước tới một bước, tôi lại không tự chủ được mà lùi lại một bước. Cho đến khi lưng va phải giá sách, không còn đường lui.
Em ấy giơ tay lên, nhẹ nhàng vén lọn tóc mai ra sau tai cho tôi.
“Chị còn nhớ không? Mùa hè năm ấy, ở công viên nước.”
Cả người tôi cứng đờ.
“Chị kéo em đi chơi sóng nhân tạo, rồi chị bị cuốn vào trong đó, em đã cuống cuồng đi tìm chị khắp nơi…”
Em ấy hơi khựng lại.
“Tìm rất lâu.”
Em ấy nhìn chằm chằm vào tôi.
“Chị à, chị còn nhớ chuyện đó không?”
Tôi mấp máy môi.
Nhớ. Dĩ nhiên là tôi nhớ. Nhưng mà, đó là năm nào?
Khoan đã, em ấy nói là "tôi" bị cuốn vào, nhưng điều tôi nhớ lại là… là...
“Chị ơi, chị chỉ còn một cơ hội cuối cùng thôi đấy~ Nghĩ cho kỹ rồi hãy trả lời nhé. Đoán đúng, em sẽ trả cô ấy lại cho chị. Còn nếu đoán sai… Hì hì, chị sẽ vĩnh viễn không bao giờ gặp lại cô ấy nữa đâu. Chúc chị ngủ ngon, chị yêu.”
16.
Lần đầu tiên tôi hoài nghi vào trực giác của chính mình.
Đã hai lần liên tiếp rồi. Nếu theo đúng luật chơi, chỉ cần thất bại thêm một lần nữa, tôi sẽ vĩnh viễn mất đi em gái mình.
Nhưng mà… chẳng lẽ trực giác của tôi sai thật sao? Hay là ngay từ đầu, bản thân tôi đã không đủ can đảm để trực giác hướng về cái đáp án đáng sợ nhất kia?
17.
Rốt cuộc là ngày nào?
Thời gian mà "em gái" cho tôi chỉ còn chưa đầy 24 giờ đồng hồ, tôi buộc phải tìm ra đáp án thật nhanh.
Tôi chỉ có thể hít một hơi thật sâu. Càng cuống sẽ càng dễ sai lầm, hai lần trước đã thất bại rồi, lần cuối cùng này tôi phải giữ bình tĩnh hơn bao giờ hết.
Đúng lúc này, tôi sực nhớ ra một chuyện...
"Phạm vi là một năm, nhưng cơ hội chỉ có ba lần. Nếu chỉ là một thời điểm bình thường, mình hoàn toàn không thể nào tìm ra được. Nếu vậy, em ấy hoàn toàn không cần phải chơi trò này với mình làm gì. Vì vậy… ngày em gái bị tráo đổi chắc chắn phải là một ngày rất đặc biệt."
Một ngày đặc biệt.
Nghĩ đến đây, tôi vội vàng liệt kê ra những ngày đặc biệt trong năm vừa qua. Các ngày lễ Tết, sinh nhật em gái và bất kỳ mốc thời gian nào đáng nhớ.