19
Quả nhiên, Tạ Bùi Minh có một khoảng thời gian không đi tìm việc nữa.
Sau lần phỏng vấn thất bại, anh bắt đầu ở lì trong phòng trọ.
Dĩ nhiên… cũng không phải hoàn toàn vô dụng.
Việc dọn dẹp nhà cửa và nấu ăn đều do anh đảm nhận.
Nhưng phần lớn thời gian...
Anh chỉ cuộn mình trên sofa, cầm điện thoại.
Không biết đang mày mò cái gì.
Một ngày, hai ngày… ba ngày, bốn ngày trôi qua.
Tôi còn chưa sốt ruột.
Hệ thống thì đã cuống lên rồi.
Nó bắt đầu giục:
“Ký chủ! Nam chính không phải thật sự phế rồi đấy chứ?!”
“Sao cô còn bình tĩnh vậy? Nhiệm vụ! Nhiệm vụ đó!”
“Nếu anh ta nghèo cả đời thì chúng ta đào đâu ra tiền?! Đây là lệch mục tiêu rồi đó!”
……
Bị nó làm ồn đến chịu không nổi, tôi ngoáy ngoáy tai, ho hai tiếng:
“Bởi vì,,,”
“Dù tôi có thể tát anh ta, ép anh ta tiến lên…”
“Nhưng cuối cùng, lựa chọn bỏ cuộc hay tiếp tục…”
“Vẫn là quyết định của chính anh ấy.”
Giống như một học sinh chuẩn bị thi.
Cha mẹ, thầy cô có thể thúc ép vài lần.
Nhưng động lực thật sự...
Phải do bản thân tự tạo ra.
Còn Tạ Bùi Minh…
Tôi tin anh.
Tôi tin… anh sẽ tự nghĩ thông.
20
Năm ngày sau, cuối cùng Tạ Bùi Minh cũng chuẩn bị ra ngoài.
Lúc đó tôi đang chơi game trong phòng.
Liếc mắt một cái, thấy anh đứng ở cửa, khẽ nâng mắt nhìn tôi.
Hôm nay anh mặc bộ vest cha để lại, chỉnh tề gọn gàng.
Trong tay cầm một xấp tài liệu...
Góc giấy hơi cong, rõ ràng đã bị lật đi lật lại rất nhiều lần.
Anh khẽ gọi tên tôi:
“Diệp Mộng Ninh.”
Tôi “ừ” một tiếng, đợi đánh xong trận game.
Mới ngẩng đầu, giả vờ giật mình:
“Wow, chồng ơi! Có chuyện gì vậy?”
“Sao anh ăn mặc như vậy? Không lẽ định bỏ nhà đi?!”
……
Tạ Bùi Minh mím môi.
Anh lắc đầu.
Im lặng một lúc, như đã hạ quyết tâm, hít sâu một hơi:
“Anh nghĩ rồi, A Ninh.”
“Em nói đúng. Anh không thể tiếp tục như vậy nữa....”
“Anh còn có em. Anh không thể kéo em xuống, trở thành kẻ vô dụng để em nuôi cả đời.”
Anh nhìn xuống xấp tài liệu, chậm rãi nói:
“Anh sẽ thử… khởi nghiệp lại.”
“Làm lại kế hoạch, tìm vốn, bắt đầu lại từ đầu…”
“A Ninh.”
“Em tin anh.”
“Anh sẽ không làm em thất vọng.”
Tôi đặt điện thoại xuống, bước tới.
Kiễng chân, ôm lấy anh.
“Được.”
“Em tin anh.”
21
Tạ Bùi Minh không làm tôi thất vọng.
Cũng không phụ chính bản thân anh.
Hai năm.
Anh thật sự đông sơn tái khởi, quay lại trung tâm thương trường.
Một lần nữa trở thành nhân vật được nhắc đến khắp nơi.
Có thể có chút “hào quang nam chính”.
Nhưng quan trọng hơn...
Là chính anh.
Tôi chưa từng thấy ai có sức bền khủng khiếp như vậy.
Mỗi ngày chỉ ngủ bốn, năm tiếng.
Từng nhà đầu tư một…từng cơ hội một…
Kiên trì đi giành lấy.
Đối thủ không ít.
Nhưng cũng có người bị sự chân thành của anh thuyết phục.
Cho anh cơ hội.
Từ số vốn không nhiều...
Anh từng bước…
Giành lại cả tòa nhà công ty năm xưa.
Sau khi bước ra khỏi đáy vực, Tạ Bùi Minh không còn u ám như trước.
Quan hệ giữa chúng tôi… cũng dần trở nên thân mật hơn.
Anh trở nên rất dính người.
Trưa nào tối nào cũng về nhà.
Nấu ăn, dọn dẹp đều do anh làm.
Không biết học được cái tính sạch sẽ đến mức ám ảnh này từ đâu.
Ban đầu công ty mới lập, tiền đều dồn vào phát triển.
Sau này dần ổn định, anh lại giàu trở lại.
Trở về cuộc sống tổng tài.
Không cần tôi nhắc.
Anh chủ động mua túi xách, trang sức mới nhất về cho tôi chọn.
Xe sang mua hai chiếc.
Biệt thự… cũng đứng tên tôi.
Thẻ ngân hàng do tôi giữ.
Thu nhập của anh chuyển thẳng vào đó.
Mỗi tháng anh chỉ giữ lại vài nghìn làm tiền tiêu vặt.
Hai năm.
Đã tích được gần 30 triệu.
Rồi...
Một ngày không có gì đặc biệt.
Anh tan làm, nắm tay tôi đi dạo.
Đột nhiên, lấy ra một hộp nhẫn nhung đỏ.
Nhìn tôi.
Từng chữ, vô cùng nghiêm túc:
“Vợ à.”
“Toàn bộ tiền trong thẻ… anh đưa hết cho em, coi như sính lễ.”
“Chúng ta…”
“Có thể kết hôn rồi không?”
22
Dường như Tạ Bùi Minh đã quen gọi tôi là “vợ” rồi.
Ba mươi triệu.
So với ba trăm nghìn tôi từng nói…
Gấp cả trăm lần.
Nhưng....
Nhưng… tôi có thể đồng ý không?
Đầu tôi “oanh” một tiếng, như nổ tung.
Phải làm sao đây?
Sính lễ, túi xách, đồ xa xỉ....
Đều là tôi tự miệng nhồi vào đầu anh.
Giờ đi đến bước này rồi…
Tôi còn lấy lý do gì để từ chối?
Chẳng lẽ nói thẳng....
Trước giờ tôi đều lừa anh?
Không cưới nữa?
Ngay lúc đó, giọng hệ thống đột ngột vang lên bên tai:
“Ký chủ!!”
“Chuẩn bị đi!”
“Nữ chính… sắp quay lại rồi!”
“Diệp Mộng Ninh!”
“Chính là… Diệp Mộng Ninh thật sự!”
23
Cái gì cơ?
Vì không nghĩ ra lý do từ chối, tay tôi vốn đã đưa ra.
Nhưng nghe câu này, lập tức sững lại.
Chậm rãi… chậm rãi rút về.
Diệp Mộng Ninh thật.
Phải nói, Tạ Bùi Minh đối xử với tôi quá tốt.
Suốt ngày “vợ ơi”, “A Ninh”…
Có một khoảng thời gian, tôi gần như quên mất nữ chính tồn tại…
Còn tưởng mình thật sự là cháu gái nhà họ Diệp.
Giờ nghĩ lại.
Cũng đến lúc… trả anh về cho người thuộc về anh rồi.
Hệ thống ho khan hai tiếng, giọng đầy áy náy:
“Xin lỗi ký chủ…”
“Lại thông báo tin này vào… vào đúng lúc như vậy.”
“Nữ chính vốn là người của thế giới này.”
“Do bug hệ thống, một tuần trước cô ấy mới biết chuyện hôn ước.”
“Hôm qua đã mua vé tàu, vừa mới đến thành phố này, đang trên đường tới tòa nhà Tạ thị.”
Nó dừng lại, rồi nói tiếp:
“Còn cô, ký chủ.”
“Nhiệm vụ của cô đã hoàn thành.”
“Theo thỏa thuận, điểm tích lũy sẽ được trả gấp đôi vào tài khoản.”
“Cô muốn rời đi… bất cứ lúc nào cũng được.”
Tôi ngước mắt lên.
Nhìn Tạ Bùi Minh đứng đối diện.
Trong hơn một phút im lặng.
Anh vẫn nắm chặt chiếc nhẫn.
Nhưng theo thời gian, vẻ mặt càng lúc càng căng thẳng, bất an.
Môi mím chặt.
Anh cố gắng nở một nụ cười gượng:
“A Ninh… sao vậy?”
“Em không thích kiểu này à? Hay là… anh đi mua cái khác nhé?”
Tôi cố nén cảm giác khó chịu khi phải rời đi.
Nhìn anh thật lâu… thật sâu....
Khắc ghi dáng vẻ của anh vào tim.
Rồi bước lên, ôm anh lần cuối.
“Không cần đâu.”
“Em rất thích.”
“Còn nhớ cái bánh nhỏ em mua lần đầu anh đi phỏng vấn không?”
“Anh đợi em ở đây nhé, em đi mua một cái.”
“Tối nay mình ăn mừng.”
Phần của tôi… đến đây là hết.
Còn nam chính và nữ chính sau này ra sao...
Đã không còn liên quan đến tôi nữa.
Cũng không cần biết nữa.
Hệ thống giữ lời hứa.
Gấp đôi điểm thưởng, quy đổi thành tiền, chuyển vào tài khoản tôi.
Cộng thêm những thứ trước đây Tạ Bùi Minh cho tôi...
Tiền mặt, túi xách, xe.
Hiện tại…
Tôi đã là một phú bà thực thụ.
Vì số tiền này chỉ dùng được trong thế giới này...
Tôi quyết định ở lại.
Nhờ hệ thống làm giấy tờ mới.
Dùng tên thật của mình:
Lâm Ninh.
Ngay tối hôm đó, tôi lên máy bay.
Rời khỏi thành phố ấy.
Bay về phương Nam.
Cuộc sống mới, với thân phận phú bà, tôi nhanh chóng sống cuộc đời khiến ai cũng ghen tị:
Ăn sáng kiểu quý tộc
Đi mua sắm
Làm nail
Dự show thời trang
Ngày nào cũng nhìn tài khoản ngân hàng với số tiền không đếm xuể…
Rồi thở dài:
“Cuộc sống thật trống rỗng và nhàm chán.”
Hai năm sau khi rời Tạ Bùi Minh.
Sống sung sướng quá lâu, tôi đột nhiên nảy ra một ý tưởng “phản tổ tông”:
Tôi muốn dùng tiền đi khởi nghiệp.
Quả nhiên, Tạ Bùi Minh có một khoảng thời gian không đi tìm việc nữa.
Sau lần phỏng vấn thất bại, anh bắt đầu ở lì trong phòng trọ.
Dĩ nhiên… cũng không phải hoàn toàn vô dụng.
Việc dọn dẹp nhà cửa và nấu ăn đều do anh đảm nhận.
Nhưng phần lớn thời gian...
Anh chỉ cuộn mình trên sofa, cầm điện thoại.
Không biết đang mày mò cái gì.
Một ngày, hai ngày… ba ngày, bốn ngày trôi qua.
Tôi còn chưa sốt ruột.
Hệ thống thì đã cuống lên rồi.
Nó bắt đầu giục:
“Ký chủ! Nam chính không phải thật sự phế rồi đấy chứ?!”
“Sao cô còn bình tĩnh vậy? Nhiệm vụ! Nhiệm vụ đó!”
“Nếu anh ta nghèo cả đời thì chúng ta đào đâu ra tiền?! Đây là lệch mục tiêu rồi đó!”
……
Bị nó làm ồn đến chịu không nổi, tôi ngoáy ngoáy tai, ho hai tiếng:
“Bởi vì,,,”
“Dù tôi có thể tát anh ta, ép anh ta tiến lên…”
“Nhưng cuối cùng, lựa chọn bỏ cuộc hay tiếp tục…”
“Vẫn là quyết định của chính anh ấy.”
Giống như một học sinh chuẩn bị thi.
Cha mẹ, thầy cô có thể thúc ép vài lần.
Nhưng động lực thật sự...
Phải do bản thân tự tạo ra.
Còn Tạ Bùi Minh…
Tôi tin anh.
Tôi tin… anh sẽ tự nghĩ thông.
20
Năm ngày sau, cuối cùng Tạ Bùi Minh cũng chuẩn bị ra ngoài.
Lúc đó tôi đang chơi game trong phòng.
Liếc mắt một cái, thấy anh đứng ở cửa, khẽ nâng mắt nhìn tôi.
Hôm nay anh mặc bộ vest cha để lại, chỉnh tề gọn gàng.
Trong tay cầm một xấp tài liệu...
Góc giấy hơi cong, rõ ràng đã bị lật đi lật lại rất nhiều lần.
Anh khẽ gọi tên tôi:
“Diệp Mộng Ninh.”
Tôi “ừ” một tiếng, đợi đánh xong trận game.
Mới ngẩng đầu, giả vờ giật mình:
“Wow, chồng ơi! Có chuyện gì vậy?”
“Sao anh ăn mặc như vậy? Không lẽ định bỏ nhà đi?!”
……
Tạ Bùi Minh mím môi.
Anh lắc đầu.
Im lặng một lúc, như đã hạ quyết tâm, hít sâu một hơi:
“Anh nghĩ rồi, A Ninh.”
“Em nói đúng. Anh không thể tiếp tục như vậy nữa....”
“Anh còn có em. Anh không thể kéo em xuống, trở thành kẻ vô dụng để em nuôi cả đời.”
Anh nhìn xuống xấp tài liệu, chậm rãi nói:
“Anh sẽ thử… khởi nghiệp lại.”
“Làm lại kế hoạch, tìm vốn, bắt đầu lại từ đầu…”
“A Ninh.”
“Em tin anh.”
“Anh sẽ không làm em thất vọng.”
Tôi đặt điện thoại xuống, bước tới.
Kiễng chân, ôm lấy anh.
“Được.”
“Em tin anh.”
21
Tạ Bùi Minh không làm tôi thất vọng.
Cũng không phụ chính bản thân anh.
Hai năm.
Anh thật sự đông sơn tái khởi, quay lại trung tâm thương trường.
Một lần nữa trở thành nhân vật được nhắc đến khắp nơi.
Có thể có chút “hào quang nam chính”.
Nhưng quan trọng hơn...
Là chính anh.
Tôi chưa từng thấy ai có sức bền khủng khiếp như vậy.
Mỗi ngày chỉ ngủ bốn, năm tiếng.
Từng nhà đầu tư một…từng cơ hội một…
Kiên trì đi giành lấy.
Đối thủ không ít.
Nhưng cũng có người bị sự chân thành của anh thuyết phục.
Cho anh cơ hội.
Từ số vốn không nhiều...
Anh từng bước…
Giành lại cả tòa nhà công ty năm xưa.
Sau khi bước ra khỏi đáy vực, Tạ Bùi Minh không còn u ám như trước.
Quan hệ giữa chúng tôi… cũng dần trở nên thân mật hơn.
Anh trở nên rất dính người.
Trưa nào tối nào cũng về nhà.
Nấu ăn, dọn dẹp đều do anh làm.
Không biết học được cái tính sạch sẽ đến mức ám ảnh này từ đâu.
Ban đầu công ty mới lập, tiền đều dồn vào phát triển.
Sau này dần ổn định, anh lại giàu trở lại.
Trở về cuộc sống tổng tài.
Không cần tôi nhắc.
Anh chủ động mua túi xách, trang sức mới nhất về cho tôi chọn.
Xe sang mua hai chiếc.
Biệt thự… cũng đứng tên tôi.
Thẻ ngân hàng do tôi giữ.
Thu nhập của anh chuyển thẳng vào đó.
Mỗi tháng anh chỉ giữ lại vài nghìn làm tiền tiêu vặt.
Hai năm.
Đã tích được gần 30 triệu.
Rồi...
Một ngày không có gì đặc biệt.
Anh tan làm, nắm tay tôi đi dạo.
Đột nhiên, lấy ra một hộp nhẫn nhung đỏ.
Nhìn tôi.
Từng chữ, vô cùng nghiêm túc:
“Vợ à.”
“Toàn bộ tiền trong thẻ… anh đưa hết cho em, coi như sính lễ.”
“Chúng ta…”
“Có thể kết hôn rồi không?”
22
Dường như Tạ Bùi Minh đã quen gọi tôi là “vợ” rồi.
Ba mươi triệu.
So với ba trăm nghìn tôi từng nói…
Gấp cả trăm lần.
Nhưng....
Nhưng… tôi có thể đồng ý không?
Đầu tôi “oanh” một tiếng, như nổ tung.
Phải làm sao đây?
Sính lễ, túi xách, đồ xa xỉ....
Đều là tôi tự miệng nhồi vào đầu anh.
Giờ đi đến bước này rồi…
Tôi còn lấy lý do gì để từ chối?
Chẳng lẽ nói thẳng....
Trước giờ tôi đều lừa anh?
Không cưới nữa?
Ngay lúc đó, giọng hệ thống đột ngột vang lên bên tai:
“Ký chủ!!”
“Chuẩn bị đi!”
“Nữ chính… sắp quay lại rồi!”
“Diệp Mộng Ninh!”
“Chính là… Diệp Mộng Ninh thật sự!”
23
Cái gì cơ?
Vì không nghĩ ra lý do từ chối, tay tôi vốn đã đưa ra.
Nhưng nghe câu này, lập tức sững lại.
Chậm rãi… chậm rãi rút về.
Diệp Mộng Ninh thật.
Phải nói, Tạ Bùi Minh đối xử với tôi quá tốt.
Suốt ngày “vợ ơi”, “A Ninh”…
Có một khoảng thời gian, tôi gần như quên mất nữ chính tồn tại…
Còn tưởng mình thật sự là cháu gái nhà họ Diệp.
Giờ nghĩ lại.
Cũng đến lúc… trả anh về cho người thuộc về anh rồi.
Hệ thống ho khan hai tiếng, giọng đầy áy náy:
“Xin lỗi ký chủ…”
“Lại thông báo tin này vào… vào đúng lúc như vậy.”
“Nữ chính vốn là người của thế giới này.”
“Do bug hệ thống, một tuần trước cô ấy mới biết chuyện hôn ước.”
“Hôm qua đã mua vé tàu, vừa mới đến thành phố này, đang trên đường tới tòa nhà Tạ thị.”
Nó dừng lại, rồi nói tiếp:
“Còn cô, ký chủ.”
“Nhiệm vụ của cô đã hoàn thành.”
“Theo thỏa thuận, điểm tích lũy sẽ được trả gấp đôi vào tài khoản.”
“Cô muốn rời đi… bất cứ lúc nào cũng được.”
Tôi ngước mắt lên.
Nhìn Tạ Bùi Minh đứng đối diện.
Trong hơn một phút im lặng.
Anh vẫn nắm chặt chiếc nhẫn.
Nhưng theo thời gian, vẻ mặt càng lúc càng căng thẳng, bất an.
Môi mím chặt.
Anh cố gắng nở một nụ cười gượng:
“A Ninh… sao vậy?”
“Em không thích kiểu này à? Hay là… anh đi mua cái khác nhé?”
Tôi cố nén cảm giác khó chịu khi phải rời đi.
Nhìn anh thật lâu… thật sâu....
Khắc ghi dáng vẻ của anh vào tim.
Rồi bước lên, ôm anh lần cuối.
“Không cần đâu.”
“Em rất thích.”
“Còn nhớ cái bánh nhỏ em mua lần đầu anh đi phỏng vấn không?”
“Anh đợi em ở đây nhé, em đi mua một cái.”
“Tối nay mình ăn mừng.”
Phần của tôi… đến đây là hết.
Còn nam chính và nữ chính sau này ra sao...
Đã không còn liên quan đến tôi nữa.
Cũng không cần biết nữa.
Hệ thống giữ lời hứa.
Gấp đôi điểm thưởng, quy đổi thành tiền, chuyển vào tài khoản tôi.
Cộng thêm những thứ trước đây Tạ Bùi Minh cho tôi...
Tiền mặt, túi xách, xe.
Hiện tại…
Tôi đã là một phú bà thực thụ.
Vì số tiền này chỉ dùng được trong thế giới này...
Tôi quyết định ở lại.
Nhờ hệ thống làm giấy tờ mới.
Dùng tên thật của mình:
Lâm Ninh.
Ngay tối hôm đó, tôi lên máy bay.
Rời khỏi thành phố ấy.
Bay về phương Nam.
Cuộc sống mới, với thân phận phú bà, tôi nhanh chóng sống cuộc đời khiến ai cũng ghen tị:
Ăn sáng kiểu quý tộc
Đi mua sắm
Làm nail
Dự show thời trang
Ngày nào cũng nhìn tài khoản ngân hàng với số tiền không đếm xuể…
Rồi thở dài:
“Cuộc sống thật trống rỗng và nhàm chán.”
Hai năm sau khi rời Tạ Bùi Minh.
Sống sung sướng quá lâu, tôi đột nhiên nảy ra một ý tưởng “phản tổ tông”:
Tôi muốn dùng tiền đi khởi nghiệp.